Dựa Vào Không Gian Trồng Cây, Tôi Khế Ước Với Chín Chiến Binh Cấp Cao - Chương 162: Thân Hình Cáo
Cập nhật lúc: 02/02/2026 02:00
Cô ghé sát lại quá gần.
Hương thơm thanh khiết trên người cô cứ thế xộc thẳng vào mũi Cửu Anh.
Ngay khoảnh khắc Cửu Anh còn đang ngẩn người, Sở Hòa đã nhanh tay bóp lấy đôi tai trên tóc anh.
Đôi tai cáo trắng muốt mềm mại, phần ch.óp tai có màu tím, chạm vào thấy ấm nóng và mềm mại vô cùng. Chúng cứ rung rinh liên hồi dưới tay cô, mang lại cảm giác tinh tế không sao tả xiết.
Tờ giấy trong tay Cửu Anh bị anh bóp nát trong nháy mắt.
Con cáo nhỏ bị anh giam cầm gắt gao trong biển tinh thần đang phun lửa giận dữ với chủ nhân vì không được ra ngoài.
Nhưng Cửu Anh không muốn đôi bàn tay này của Sở Hòa chạm vào nó nữa.
Anh thuận theo bản năng để lộ ra chiếc đuôi của mình.
Một cổ tay của Sở Hòa lập tức bị chiếc đuôi cáo quấn lấy.
Có lẽ t.h.u.ố.c giải rượu của Bạch Kỳ đã bắt đầu phát huy tác dụng, lý trí của Sở Hòa lúc này đã dần quay trở lại.
Cô nhìn chiếc đuôi cáo bồng bềnh sau lưng Cửu Anh, đầu óc hoàn toàn không hiểu nổi tại sao mọi chuyện lại tiến triển đến mức này.
Nhưng sau này, đừng nói là bắt anh để lộ tai và đuôi, ngay cả việc bảo anh thả linh thể cáo nhỏ ra thôi chắc cũng phải năn nỉ gãy lưỡi.
Cơ hội hiếm có thế này không thể bỏ qua.
Sở Hòa tận dụng lúc Cửu Anh đang khom người, gần như nằm bò lên chân cô.
Những ngón tay cô lún sâu vào lớp lông nóng hổi, bồng bềnh, bắt đầu vuốt mạnh một đường từ gốc đến tận ch.óp đuôi.
Cửu Anh hận không thể bất chấp tất cả mà ôm chầm lấy người con gái trước mặt.
Nhưng anh không thể thừa nước đục thả câu, bắt nạt cô lúc đang say xỉn.
Anh chỉ đành nghiến răng nhẫn nhịn.
Anh ngước mắt nhìn Sở Hòa.
Sở Hòa không ngờ anh đột ngột ngẩng đầu.
Cả hai đều khựng lại thấy rõ.
Trong đôi mắt tím của Cửu Anh tràn ngập hơi nước nóng hổi, trên trán lấm tấm mồ hôi, gương mặt và đôi tai đỏ rực như vừa được hấp hơi, hơi thở cũng dồn dập không yên.
Cái dáng vẻ này, ai nhìn vào cũng sẽ nghĩ là cô đã bắt nạt anh một trận ra trò.
"... Cô, cô tỉnh rượu rồi à?"
Anh định nhảy dựng lên lánh mặt ngay lập tức, nhưng cuối cùng vẫn nhịn được.
Những ngón tay của Sở Hòa vô thức động đậy trên chiếc đuôi đang run rẩy của anh.
"Vừa mới tỉnh."
Đầu óc cô xoay chuyển cực nhanh, bình tĩnh hỏi:
"Thế này là thế nào?"
Cửu Anh thở phào nhẹ nhõm một hơi dài trong lòng.
May quá, cô không nhớ gì cả.
Nếu không thì...
Anh lặng lẽ giấu tờ giấy nát vào trong lòng bàn tay, rồi cúi đầu xuống.
Sở Hòa thoáng chốc hoảng hốt:
"Anh... Anh làm sao thế?"
Não bộ của cô đang hoạt động hết công suất đến mức sắp bốc khói.
Cô lờ mờ đưa ra một vài suy đoán:
Cửu Anh vốn kiêu ngạo, việc anh thả cáo nhỏ ra cho cô chơi còn có thể giải thích được.
Nhưng anh chắc chắn sẽ không đời nào tự mình để lộ tai và đuôi ra như thế này.
Mà nhìn bộ dạng này của anh...
Rất có thể là do cô muốn nghịch cáo nhỏ nhưng anh không cho.
Thế là cô thừa lúc say rượu, giống như cách đã làm với Tắc Nhâm đêm đó, dùng tinh thần lực và chất dẫn hướng để dụ dỗ anh.
Cô gật gật đầu.
Cảm thấy đây là giả thuyết hợp lý nhất.
Sở Hòa nhìn Cửu Anh đang dùng một tay chống vào sofa, cúi đầu tỳ trán lên đó hồi lâu không chịu ngẩng lên, cơ thể còn hơi run rẩy.
Chẳng lẽ anh bị cô chọc cho tức phát khóc rồi sao?
Cô cân nhắc lời lẽ rồi nói: "Anh đừng khóc mà, chúng ta..."
"Tôi không có khóc!"
Cửu Anh bật dậy, vừa dựng tai vừa kéo lê chiếc đuôi, sải bước cực nhanh lao vào nhà vệ sinh.
Vài phút sau khi trở ra, câu đầu tiên anh nói là:
"Cấm được nói chuyện này ra ngoài!"
Sở Hòa chân thành bảo đảm: "Tuyệt đối không nói."
Cô hơi ngượng ngùng hỏi thêm:
"Anh còn yêu cầu gì khác không?"
Cửu Anh nhận ra cô thực sự mất sạch ký ức, đôi mắt cáo đảo quanh vài vòng:
"Tai và đuôi của tôi, chỉ có bạn đời mới được chạm vào thôi."
Câu nói này nghe sao mà quen thuộc thế không biết.
Tắc Nhâm cũng từng nói y hệt như vậy, rằng đuôi cá của anh chỉ có bạn đời mới được chạm vào.
Sở Hòa bình tĩnh đáp:
"Không cần phải nghiêm trọng thế đâu, đây chỉ là t.a.i n.ạ.n thôi mà."
"Đây là gia quy của nhà tôi!"
Cửu Anh nhìn chằm chằm vào cô.
"Cô định không chịu trách nhiệm sao?"
Sở Hòa thực sự không có ý định đó, cô đứng dậy khỏi sofa, cố gắng giảng đạo lý cho anh:
"Trở thành bạn đời là chuyện đại sự cả đời, cần phải suy nghĩ thận trọng..."
Cô còn chưa nói hết câu đã bị đôi mắt cáo đầy lửa giận của Cửu Anh chặn đứng:
"Tôi đã suy nghĩ rất kỹ rồi!"
Cửu Anh càng thấy dáng vẻ trốn tránh của Sở Hòa thì càng tức giận.
Anh bước tới một bước trước mặt cô, giọng điệu mang theo vài phần tùy hứng và ngang ngược:
"Cô không từ chối thẳng thừng, nghĩa là cô đang do dự."
"Mà đã do dự thì tôi có tư cách để tranh đấu."
Cái logic quái quỷ gì thế này!
Sở Hòa còn đang ngỡ ngàng.
Cửu Anh đột ngột ôm lấy eo cô, bàn tay kia ngang ngược giữ c.h.ặ.t sau gáy cô, rồi vụng về áp môi mình lên làn môi mềm mại của cô.
Theo phản xạ, Sở Hòa giơ tay định đẩy anh ra.
Nhưng anh đã chủ động buông tay trước.
Khuôn mặt và vành tai anh đỏ rực như muốn nhỏ m.á.u, ánh mắt né tránh không dám nhìn cô, toát lên vẻ thẹn thùng của một chàng trai chưa từng nếm trải mùi vị tình trường.
Sở Hòa: "..."
Rốt cuộc thì cái gã cáo lửa kiêu ngạo, coi trời bằng vung kia đâu mất rồi?
Làm thế nào mà anh ta có thể tự rèn luyện mình thành cái bộ dạng này cơ chứ.
Cô khẽ day day trán.
Ngọn lửa giận trong lòng cũng âm thầm tan biến.
Sở Hòa mệt mỏi ngồi bệt xuống sofa.
Cửu Anh đứng đợi hồi lâu.
Không thấy Sở Hòa nổi giận.
Anh do dự một lát rồi lén liếc nhìn qua.
Cuối cùng anh cũng xác định được là Sở Hòa không hề tức giận.
Trong lòng anh không khỏi dâng lên một niềm vui sướng.
Hai ngày nay ở nhà, cha và các ba nhỏ đã truyền đạt cho anh không ít kinh nghiệm theo đuổi hướng dẫn viên mình thích.
Họ bảo cứ thử tiếp xúc thân mật một cách có chừng mực trước xem sao.
Nếu Sở Hòa không ghét bỏ anh như cách cô ghét Kiều Sát Nhĩ Tư và Tần Khải.
Thì anh cứ việc "mặt dày tâm đen" mà theo đuổi đến cùng.
Đẹp trai không bằng chai mặt.
Sở Hòa cảm thấy trong tay mềm nhũn, linh thể của Cửu Anh đã xuất hiện trong lòng cô tự lúc nào.
Cô ngước mắt lên nhìn.
Cửu Anh rót một ly nước đưa cho cô, biểu cảm có chút không tự nhiên, nói:
"Trước khi Bạch Tháp cưỡng chế ghép đôi bạn đời cho cô, cô đồng ý là được."
Sở Hòa thực sự không hiểu nổi, với tính cách kiêu ngạo của anh.
Sao lại có thể làm ra chuyện nhún nhường, chịu thiệt thòi thế này.
Cô thử hỏi:
"Nếu đến lúc đó tôi vẫn không đồng ý thì sao?"
Cửu Anh trừng mắt, xù lông:
"Ba tháng nữa, chắc chắn cả thiên hạ đều biết tôi muốn kết đôi với cô."
"Nếu cô không đồng ý để thiên hạ cười nhạo tôi, tôi sẽ đi tìm Thủ lĩnh và anh họ tôi, nhờ hệ thống cưỡng chế ghép đôi luôn."
Sở Hòa bưng nước uống một ngụm, gật gật đầu:
"Tôi biết ngay mà, thế này mới đúng phong cách của anh!"
Đầu óc Sở Hòa càng tỉnh táo lại càng muốn biết lúc nãy có phải cô dùng tinh thần lực để dụ tai và đuôi của Cửu Anh ra không.
Cô chậm rãi vuốt ve con cáo nhỏ trong lòng, hỏi:
"Lúc nãy sao anh lại ngoan ngoãn để tôi vò như thế?"
"Với cái tính của anh, ai dám làm thế chắc anh đã cho một mồi lửa cáo thiêu thành tro rồi chứ nhỉ?"
Cửu Anh vì được cô vuốt ve linh thể nên cả tấm lưng cũng đang cảm thấy tê rần đầy thoải mái.
Bất chợt nghe cô hỏi vậy, anh giật mình đứng phắt dậy, bảo:
"Cô theo tôi xuống lầu, xem bữa tiệc kết thúc chưa rồi mình về."
Chẳng hỏi thêm được gì.
Sở Hòa định vào nhà vệ sinh chỉnh đốn lại bản thân một chút.
Cửu Anh giúp cô nhấc tà váy lên, nói:
"Nếu cô chỉ rửa tay và dặm lại phấn son thì tôi đứng ngoài cửa giữ váy cho, cẩn thận kẻo dính nước."
Sở Hòa quay đầu lại.
Đêm nay là lần đầu tiên cô quan sát kỹ Cửu Anh đến thế.
Diện mạo anh vốn đã xuất chúng, ngay cả khi đang nổi nóng, trên người vẫn toát ra vẻ quý phái của một đại thiếu gia được nuông chiều từ bé.
Có lẽ để hợp với bộ lễ phục của cô đêm nay, anh đã chọn một bộ vest tông màu xanh tím lạnh, khiến cả người anh trông trầm ổn hơn đôi chút.
"Không ngờ thiếu gia Cửu Anh cũng có lúc tâm lý thế này."
Thấy cô đang sửa sang lại quần áo, Cửu Anh nhìn đi chỗ khác:
"Cô đang mỉa mai tôi đấy à?"
"Coi thường ai thế? Đừng tưởng chỉ có đám Mặc Bạch mới biết chăm sóc người khác."
Sở Hòa mỉm cười.
Cô vừa cùng anh bước ra khỏi phòng nghỉ đã thấy Phó quan Lâm của Bạch Kỳ tìm tới.
"Thưa Hướng dẫn viên trưởng, có thể phiền cô mời Quan chấp chính Bạch Kỳ ra ngoài được không ạ?"
Tim Sở Hòa thắt lại: "Anh ấy sao thế? Đang ở đâu?"
Vẻ mặt Phó quan Lâm vô cùng khó tả, đáp:
"Ngài ấy không sao cả, chỉ là vì giận Thiếu Nguyên soái cố ý bắt cô uống ly rượu đó, nên giờ ngài ấy cùng Thần Quan Nguyên, Tổng chỉ huy Cố và mọi người đang hợp sức chuốc rượu Thiếu Nguyên soái ạ."
Sở Hòa: "..."
Đáng đời.
Cô cố gắng kìm nén để không tỏ vẻ hả hê quá rõ ràng, nói:
"Mọi người hiếm khi có dịp tụ tập đông đủ thế này, giờ tôi vào phá đám thì mất vui quá, cứ để họ chơi đi."
