Dựa Vào Không Gian Trồng Cây, Tôi Khế Ước Với Chín Chiến Binh Cấp Cao - Chương 175: Bạn Đời Của Tôi
Cập nhật lúc: 02/02/2026 07:01
Sở Hòa vốn dĩ nghĩ rằng, chuyện của gia tộc Sát Nhĩ Tư thuộc về công sự, là việc lớn.
Bạch Kỳ chắc chắn sẽ lại bị Thiếu Nguyên soái sai bảo đến mức tối tăm mặt mũi.
Đợi đến khi anh bận rộn xong việc công, có sức lực để để mắt đến mình.
Thì cô đã sớm quay về khu Đông rồi.
Nào ngờ Bạch Kỳ còn chưa kịp về tới Bạch Tháp, đã bắt đầu tính sổ với cô ngay trên xe.
"Hướng dẫn viên trưởng, theo đúng quy trình, chuyện ngày hôm nay em cũng phải giải trình một lượt, nói đi."
Sở Hòa: "..."
Hay lắm, ngay cả "Sở Sở" cũng không thèm gọi nữa rồi.
Giọng nói thì vẫn trầm ổn như thường lệ.
Chỉ là ngữ điệu lạnh lẽo thấu xương, mang theo hơi hướm của làn gió heo may cuối thu ngoài cửa xe.
Sở Hòa quấn c.h.ặ.t chăn mỏng, khoác thêm áo choàng của Bạch Kỳ, cuộn tròn trong lòng tinh thần thể lông xù của anh để sưởi ấm.
Tim cô đập thình thịch, lo lắng ngước mắt lên.
Sắc mặt Bạch Kỳ cũng cùng một tông với giọng nói của anh.
Đôi mắt màu xanh xám như mặt hồ mùa thu đông, không một chút gợn sóng, tĩnh lặng đến đáng sợ.
Quả nhiên người này đã nhìn ra điều gì đó rồi.
Ánh mắt Lệ Kiêu đảo qua đảo lại giữa một Sở Hòa đang vô cùng chột dạ và một Bạch Kỳ đang nén giận.
Anh đưa tay sờ ch.óp mũi vẫn còn hơi đỏ của Sở Hòa.
Rất lạnh.
Là do bị cóng.
Ánh mắt sắc như chim ưng của anh dừng trên gương mặt Sở Hòa, giận đến mức phát cười.
Anh tăng thêm lực tay, bịt lấy miệng mũi cô rồi ấn đầu cô vào lòng Kỳ Lân mà xoa mạnh một trận:
"Giải trình đi, anh cũng muốn nghe xem sao."
Sở Hòa cảm giác anh hận không thể làm mình ngạt thở luôn cho rồi.
Cô gỡ tay anh ra, lại thấy lòng bàn tay anh đặc biệt ấm áp, thế là cứ thế nắm lấy rồi áp sát vào mặt mình.
Lệ Kiêu: "..."
Anh chuyển mắt sang nhìn Bạch Kỳ: "Về nhà rồi nói."
Bạch Kỳ liếc nhìn anh một cái nhẹ bẫng, hỏi:
"Nghe ý của cậu, hôm qua cậu đã dặn Sở Sở đừng đến nhà cậu rồi."
"Nói cách khác, cậu biết chuyện Kiều Sát Nhĩ Tư đến tìm cô ấy?"
Lệ Kiêu day day giữa lông mày: "Chuyện này là lỗi của tôi."
"Cậu đúng là có trách nhiệm thật."
Giọng Bạch Kỳ đầy vẻ công sự công bàn, không một chút cảm xúc.
"Cô ấy là kiểu người ngoan ngoãn nghe lời lắm sao?"
"Cậu tưởng cậu nói rồi là cô ấy sẽ nghe theo chắc?"
Lệ Kiêu vốn tính nóng nảy, đã không nhớ nổi bao nhiêu năm rồi chưa bị ai dạy bảo như thế này.
Anh nhìn chằm chằm vào l.ồ.ng n.g.ự.c đang phập phồng của Bạch Kỳ hai cái, rồi quay đầu đi cố nhịn xuống.
Sở Hòa biết Bạch Kỳ tức giận là vì quan tâm mình.
Nhưng từ tận đáy lòng, cô không nghĩ mình là một đóa hoa trà yếu ớt trong nhà kính, bèn lên tiếng:
"Xét về kết quả thì chuyện này giải quyết cũng khá mỹ mãn đấy chứ?"
Cô liếc nhìn Thiếu Nguyên soái đang ngồi bên cạnh chỉ xem mà không nói lời nào.
Cô kéo anh ra để cùng mình gánh chịu luồng hỏa lực:
"Bên cạnh em ngoài Tá Uyên ra, Thiếu Nguyên soái cũng nói người của anh ấy cài cắm sẽ bảo vệ em mà."
Cô khẽ nắm lấy một góc tay áo của Bạch Kỳ, lắc lắc, nhỏ nhẹ:
"Đừng giận nữa mà, an nguy của chính mình, em chắc chắn sẽ đặt lên hàng đầu mà."
Cửu Anh – người đã vội vã chạy đến ngay khi nghe tin thu lưới ở nhà Sát Nhĩ Tư – nhìn thấy cảnh này.
Anh cảm thấy mình còn chưa từng được Sở Hòa dỗ dành dịu dàng như thế bao giờ.
Vậy mà Bạch Kỳ còn không thèm nể mặt.
Anh không nhịn được nữa, đ.â.m chọc Bạch Kỳ:
"Anh đừng có được hời còn khoe mẽ, nếu không nhờ Sở Hòa, các anh phải tốn bao nhiêu công sức mới có thể danh chính ngôn thuận điều tra tận gốc lũ người đó chứ?"
Bạch Kỳ im lặng nhìn anh, rồi kéo chủ đề quay lại:
"Trước khi đi, tôi đã nói cô ấy không quen thuộc khu Trung tâm, có thể gặp nguy hiểm."
"Chúc đại thiếu gia đã hứa sẽ không rời nửa bước để bảo vệ cô ấy kia mà?"
Đôi mắt cáo của Cửu Anh dựng ngược lên: "Tôi..."
Giọng Bạch Kỳ rất tĩnh: "Vụ tấn công bất ngờ ở buổi tiệc tối, quên nhanh thế sao?"
Cửu Anh muốn phản bác, nhưng lời nói lại nghẹn lại ở cổ họng, đôi mắt cáo đang dựng lên cũng từ từ cụp xuống.
Anh hoàn toàn không phục, nhưng đành phải "tắt tiếng".
Sở Hòa ôm mặt.
Thiếu Nguyên soái liếc nhìn cậu em họ của mình, chỉnh lại mặt nạ, trầm ngâm một lát, giọng nói mang theo chút ý vị dễ thương lượng:
"Hướng dẫn viên trưởng, những gì cô làm không giống với kế hoạch của chúng ta chút nào!"
Ánh mắt anh rơi trên cổ tay bị mài đỏ của cô.
Bạch Kỳ ngước mắt nhìn Thiếu Nguyên soái:
"Ba bốn năm nay tôi chưa từng nghỉ phép, sắp tới tôi sẽ nghỉ vài ngày."
Thiếu Nguyên soái cũng im lặng luôn.
Sở Hòa: "..."
Hay thật.
Một chiêu hạ gục cả ba người.
Cô vội vàng chấn chỉnh thái độ, ngồi ngay ngắn lại, nói:
"Chuyện hôm nay, anh muốn nghe gì?"
Bạch Kỳ chỉ vào váy cô: "Tự xé?"
Sở Hòa gật đầu.
Anh nắm lấy cổ tay cô: "Sắp trầy da luôn rồi, không đau sao?"
Rõ ràng là anh không cần cô trả lời.
Anh hỏi tiếp: "Tự trói?"
Tự trói hai tay mình là một việc rất khó, Sở Hòa chưa có bản lĩnh đó.
Đuôi mắt cô khẽ liếc về phía Tá Uyên đang ngồi ở ghế trước.
Lại nhìn ba người vừa bị Bạch Kỳ làm cho cứng họng kia.
Ba vị này ai mà chẳng có tính khí, có địa vị hơn hẳn Tá Uyên.
Vốn là Sở Hòa ép Tá Uyên trói mình, không thể quay đầu bán đứng người ta được.
Thế là cô đành nhận bừa, gật đầu: "Em tự trói."
Bạch Kỳ nhìn cô, im lặng một lát, rồi đưa dải băng buộc tóc nhặt được ra:
"Trói lại một lần nữa xem, để anh học hỏi."
Sở Hòa nhìn vào mắt anh một lúc.
Cô đành c.ắ.n răng cầm lấy dải băng, nói:
"Vậy anh nhìn cho kỹ nhé, em chỉ dạy một lần thôi đấy."
Trong xe bay nhất thời chỉ còn lại tiếng sột soạt của Sở Hòa đang loay hoay với dải băng.
Cô trói được tay phải thì không trói được tay trái, dải băng còn thắt lại thành mấy cái nút c.h.ế.t.
Sở Hòa loay hoay hồi lâu, dải băng như có ý nghĩ riêng, hoàn toàn không khớp với ý muốn của cô chút nào.
Đúng lúc này, những ngón tay thon dài của Bạch Kỳ kẹp lấy đuôi dải băng.
Sở Hòa ngước mắt, chạm phải ánh mắt tĩnh lặng của Bạch Kỳ.
"Cần giúp không?"
Sở Hòa ném dải băng đi, đột ngột nhào tới hôn lên mặt anh một cái, vòng tay ôm lấy cổ anh, nói:
"Bạch Kỳ, em sai rồi!"
Bạch Kỳ được cô ôm một cách mềm mại.
Một lát sau.
Đôi mắt màu xanh xám của anh khẽ chuyển động, chạm phải ánh mắt sắc lẹm của Lệ Kiêu, đôi mắt cáo của Cửu Anh và cả cái nhìn khó hiểu của Thiếu Nguyên soái.
Anh rũ mắt nhận lấy tấm chăn và áo khoác từ chân Kỳ Lân, bọc kỹ lại cho Sở Hòa một lần nữa.
"Sai ở đâu?"
Sở Hòa ôm cổ anh bật cười một tiếng, buông anh ra, đôi mắt hạnh cong cong cười với anh:
"Bạch Kỳ, cổ tay em đau, cổ chân cũng đau, anh có mang theo t.h.u.ố.c mỡ không?"
Cửu Anh từ ghế sau rướn người tới:
"Anh dùng tinh thần lực đi, nhanh hơn t.h.u.ố.c mỡ nhiều."
Lệ Kiêu nắm lấy cổ tay cô:
"Cậu không biết tinh thần lực của cô ấy không thể tự chữa lành vết thương cho chính mình sao?"
Cửu Anh quả thực không biết, nhưng điều đó không ngăn cản anh đốp chát lại:
"Nếu tôi ở bên cạnh cô ấy lâu như anh, tôi cũng sẽ biết thôi."
Lệ Kiêu hừ lạnh một tiếng khinh miệt.
Thiếu Nguyên soái lấy hộp t.h.u.ố.c từ ngăn tủ bên cạnh đưa cho Bạch Kỳ.
Anh chỉnh lại mặt nạ, hướng về phía Sở Hòa:
"Hướng dẫn viên trưởng, cô không hành động theo kế hoạch của chúng ta."
"Bây giờ Chấp chính quan của tôi giận lây sang cả tôi, muốn bỏ bê công việc, cô định bù đắp cho tôi thế nào đây?"
Sở Hòa vốn dĩ đã rất xót xa khi thấy Bạch Kỳ bận rộn đến mức chân không chạm đất suốt thời gian qua, cô nói:
"Quầng thâm mắt của anh ấy hiện rõ rồi, người cũng hốc hác như thể có thể lăn ra ngủ bất cứ lúc nào."
"Ngài xem ngài đã sai bảo bạn đời của tôi thành cái dạng gì rồi?"
Bạch Kỳ nghe thấy bốn chữ "bạn đời của tôi", động tác trên tay khựng lại, đôi mắt hiền hòa nhìn Sở Hòa.
Cửu Anh chỉ cảm thấy chướng mắt, giật lấy tuýp t.h.u.ố.c mỡ trong tay anh, nói:
"Bôi t.h.u.ố.c thôi mà chậm chạp c.h.ế.t đi được, để tôi!"
Đôi mắt Lệ Kiêu đảo qua đảo lại giữa Sở Hòa và Bạch Kỳ.
Cuối cùng, ánh mắt anh dừng lại trên dấu ấn thường xuân – dấu hiệu của sự đ.á.n.h dấu vĩnh viễn – trên trán Bạch Kỳ.
