Dựa Vào Không Gian Trồng Cây, Tôi Khế Ước Với Chín Chiến Binh Cấp Cao - Chương 205: Dưới Lòng Đất
Cập nhật lúc: 02/02/2026 16:04
Sở Hòa nuốt xong viên t.h.u.ố.c rồi đăm đăm nhìn vào cái hố sụt cách đó không xa.
Nhóm lính gác đầu tiên của bộ phận Không chiến đóng vai trò công cụ vận chuyển đã trở lên.
Cố Lẫm nhận được tin báo đám vật ô nhiễm bên trên đã bị dọn sạch, bèn thu hồi sức mạnh tinh thần.
Nhóm lính gác thứ hai đi xuống hành động dễ dàng hơn nhóm đầu rất nhiều.
Nhưng vì miệng hố không lớn, nên đội quân chi viện vẫn phải xếp hàng chờ đến lượt.
Giang Hiến trước khi xuống hố đã gửi một vị trí định vị cho Mạnh Cực.
Anh nói với các vị chỉ huy: "Chỉ khoảng 40 phút nữa, toàn bộ người dân trong thành sẽ được sơ tán vào tháp phòng ngự an toàn."
Tháp phòng ngự là công trình chuyên dụng để chống lại vật ô nhiễm.
Vật ô nhiễm vốn sinh ra từ sự ô nhiễm phóng xạ, cho đến nay vẫn chưa có cách nào tiêu diệt tận gốc.
Để đề phòng bất trắc, mỗi khu vực an toàn đều được trang bị vài tòa tháp phòng ngự có sức chứa toàn bộ dân cư trong thành phố.
...
Khi nhóm của Sở Hòa xuống đến lưng chừng hố sụt, họ liên tục nghe thấy tiếng gầm rú đầy giận dữ của một sinh vật khổng lồ.
Tịch Nhai Thanh phản xạ có điều kiện định tăng tốc lao xuống.
Nhưng anh chợt khựng lại, rồi từ từ giảm tốc độ.
Sở Hòa và Tá Uyên đang ngồi trên linh thể Dực Long của anh.
Nhận thấy anh đi chậm lại, Sở Hòa vội vàng nói:
"Không sao đâu, anh cứ đi theo tốc độ của mình đi, đừng để chậm trễ việc chính."
Tịch Nhai Thanh lẳng lặng liếc nhìn hai bên hông - nơi bị đôi bàn tay cô bấm c.h.ặ.t đến mức hằn cả dấu thịt.
Chỉ vài phút sau, một góc của thành phố ngầm đã hiện ra trước mắt mọi người.
Hình dáng sinh vật khổng lồ đang gầm thét ngày càng rõ nét…
Đó là một vật biến dị dạng người có đường kính rộng tới ba mươi mét.
Bề mặt của nó bao phủ một lớp vỏ cứng, ánh lên sắc kim loại lạnh lẽo.
Trên thân thể nó mọc ra cơ man là miệng.
Vô số rễ cây leo chằng chịt vươn ra, một phần cắm sâu vào lòng đất như đang hút lấy dưỡng chất.
Phần còn lại quờ quạng giữa không trung như những xúc tu điên cuồng.
"Đây là loại vật ô nhiễm gì vậy, nó có thể ký sinh không?"
Sở Hòa chưa từng thấy thứ gì như thế này trước đây.
Tá Uyên đáp: "Đây là kết quả của việc nguồn ô nhiễm nuốt chửng x.á.c c.h.ế.t và hệ thực vật dây leo, từ đó tạo ra một biến dị mới."
"Xác c.h.ế.t bị kích hoạt trở thành xác sống, rồi bị dung hợp gen với thực vật, tạo thành loại vật ô nhiễm dạng người có ý thức như bây giờ."
Trước đây chúng dùng vật sống để thí nghiệm, giờ đến x.á.c c.h.ế.t cũng không tha.
Dùng từ "táng tận lương tâm" cũng chẳng đủ để mô tả sự điên cuồng này.
Những sợi dây leo thô dài của vật ô nhiễm khổng lồ bất thần quật tới.
Tịch Nhai Thanh phản ứng cực nhanh, anh hô một tiếng "bám chắc vào", rồi lách mình né tránh ở một góc độ vô cùng hiểm hóc.
Lúc này Sở Hòa mới nhìn thấy Cố Lẫm vốn bị thân hình con quái vật che khuất.
Đôi mắt sắc lạnh của Cố Lẫm lướt qua gương mặt Sở Hòa trong thoáng chốc.
Anh vung cánh tay dài, khí lạnh thấu xương lan tỏa, lớp băng dày đặc lập tức phong tỏa vật biến dị khổng lồ.
Nó ngăn cách những xúc tu dây leo đang nanh vuốt tấn công đám lính gác đang hạ cánh.
Thế nhưng ngay khắc sau.
Vật biến dị đã phá tan lớp băng của Cố Lẫm.
Đám lính gác chi viện đều khựng lại vài giây.
Cấp độ tấn công của vật biến dị này thế mà lại gần đuổi kịp Tổng chỉ huy Cố.
"Sở Hòa, Hòa Hòa, cứu mạng ch.ó của tôi với!"
Một hướng dẫn viên của Bạch Tháp khu Đông lao tới.
"Sức mạnh tinh thần của tôi cạn kiệt rồi, cô có mang theo dung dịch dinh dưỡng bổ sung không?"
Mấy hướng dẫn viên khác cũng nhìn cô với ánh mắt khát khao.
Bầu không khí căng thẳng lập tức bị xua tan phần nào.
"Có mang, cả dung dịch dinh dưỡng và t.h.u.ố.c ức chế đều có đủ."
Lúc chuẩn bị cùng Lê Mặc Bạch, Sở Hòa đã đặc biệt xin cấp vật tư từ Mạnh Cực.
Thông thường khi đi làm nhiệm vụ, để đối phó với tình huống bất ngờ, mọi người đều mang thêm vật tư.
Nhưng khi đi cùng Tổng chỉ huy Cố Lẫm, mười người thì hết chín người có tâm lý ỷ lại.
Sở Hòa bắt đầu lôi đồ từ trong không gian ra.
Cô đưa phần của hướng dẫn viên cho người vừa hỏi để phát xuống.
Lại đưa phần của lính gác cho đội trưởng Hắc Vũ.
Giang Minh nhìn thấy như thỏ thấy cà rốt, vèo một cái nhảy bổ tới ôm lấy cái thùng:
"Chúng tôi cũng có phần sao?"
Vẻ mặt anh ta linh hoạt hệt như lúc cô thanh lọc ký sinh cho anh ta khi chi viện Tắc Nhâm vậy, đúng kiểu sống sót sau tai nạn:
"Hướng dẫn viên Sở Hòa, ơn cứu mạng này, tôi nguyện lấy thân..."
Trước khi cái văn mẫu quen thuộc kia kịp thốt ra, Sở Hòa đã nhanh ch.óng chặn họng:
"Đây không phải đồ cá nhân của tôi, là vật tư của Bạch Tháp, các anh mau phát cho mọi người đi."
Phó quan của Cố Lẫm dẫn theo các đội trưởng và lính gác khu Đông khác rút lui khỏi cuộc chiến, nói:
"Hướng dẫn viên trưởng, việc thanh lọc cho mọi người phiền cô rồi."
"Được." Sở Hòa nhìn anh ta.
"Anh hãy tổ chức mọi người lại, tôi sẽ tiến hành thanh lọc nhóm trước, sau đó ai cần xử lý triệt để thì tôi sẽ thanh lọc riêng từng người."
Sở Hòa bắt đầu bước vào trạng thái làm việc.
Giang Hiến cùng nhóm lính gác chi viện cũng đã phân công xong xuôi.
Một phần chiến đấu với vật ô nhiễm khổng lồ, một phần đ.á.n.h dẹp các vật ô nhiễm xung quanh.
Sức mạnh tinh thần của Chu Thiên Tinh tạo thành những tia sét, anh hô:
"Tổng chỉ huy, nổ tung nó đi!"
Cố Lẫm gật đầu, một lần nữa phủ lên lớp băng tuyết.
Giang Hiến nhanh ch.óng sao chép tia sét của Chu Thiên Tinh và lớp băng của Cố Lẫm.
Ầm!
Một tiếng nổ vang trời!
Vật biến dị tức khắc bị đ.á.n.h cho thịt nát xương tan.
Nhưng chưa kịp để ai thở phào, đã thấy từng khối u thịt như sinh vật sống bắt đầu nhanh ch.óng tụ lại, những dây leo vừa bị nổ vụn cũng tái sinh trong nháy mắt.
Vị chỉ huy khu Trung tâm đang đeo s.ú.n.g b.ắ.n tỉa đã vào tư thế.
Đoàng!
Một viên đạn b.ắ.n ra.
Giang Hiến lập tức sao chép, Tịch Nhai Thanh phối hợp ăn ý dùng gia tốc.
Keng, keng...
Mấy viên đạn chạm vào lớp vỏ b.ắ.n ra tia lửa rồi bị bật văng đi.
Trên lớp vỏ cứng của những khối u thịt thậm chí chẳng để lại lấy một vết sẹo đen nào.
Vòng thăm dò đầu tiên kết thúc:
Con quái vật biến dị khổng lồ này kiên cố đến mức không thể phá vỡ.
Tiếp sau đó là các đợt tấn công tầm xa, cận chiến, đám lính gác tung ra đủ mọi bài đ.á.n.h phối hợp, nhưng vật ô nhiễm này đều có thể phục hồi nhanh ch.óng.
Một lính gác hệ cảm nhận bắt đầu đo đạc tốc độ tái sinh của nó:
"... Đầu nổ tung, tái sinh trong vòng 2 giây; bụng bị đ.â.m thủng, tái sinh trong 1 giây; rễ dây leo hư hại 80%, tái sinh trong vòng 8 giây..."
Giang Hiến đột nhiên hét lên một tiếng: "Tôi hết giờ rồi!"
Nói rồi lập tức rút khỏi chiến trường.
Mọi người: "..."
Sở Hòa đã thanh lọc xong cho nhóm lính gác, lúc này đang tập trung tinh thần thanh lọc cho Cố Lẫm và Tắc Nhâm thông qua dấu ấn.
Nghe thấy lời anh nói, cô ngẩng đầu lên.
Giang Hiến đã đi tới trước mặt cô.
"Hết giờ là sao?" Sở Hòa thắc mắc.
Giang Hiến giải thích: "Năng lực sao chép của tôi dùng được 45 phút, cần phải làm nguội 10 phút."
Sở Hòa: "..."
Cô nhìn thấy Cố Lẫm lại một lần nữa đóng băng vật biến dị, bèn nói:
"Các anh cũng nên bổ sung sức mạnh tinh thần và thể lực đi."
Lúc này đã gần chiều rồi, họ mới chỉ ăn sáng.
Mạnh Cực đã dặn bên vật tư chuẩn bị sẵn dung dịch dinh dưỡng và t.h.u.ố.c bổ sung tinh thần cho cả đội chi viện.
"Cảm ơn nhé!"
Tá Uyên cùng Giang Hiến đi phát đồ.
Trong số lính gác khu Đông, giờ chỉ còn chỉ số ô nhiễm của Cố Lẫm là Sở Hòa chưa nắm chắc, lòng cô bồn chồn không yên.
Khi cô đi tới gần, vừa lúc nghe thấy anh nói với mọi người:
"Từ kết quả thử nghiệm, chỉ có nội tạng bên trong mới là điểm yếu của nó, tiếp theo chúng ta sẽ tấn công từ bên trong."
Nói xong, anh bước về phía cô.
Sở Hòa còn chưa kịp đo chỉ số ô nhiễm của anh, bàn tay ấm áp của anh đã khẽ đặt lên trán cô.
Trong thoáng chốc, anh bình thản rút tay lại:
"Sao lại phát sốt nữa rồi?"
