Dựa Vào Không Gian Trồng Cây, Tôi Khế Ước Với Chín Chiến Binh Cấp Cao - Chương 291: Hai Tinh Thần Thể Đồng Thời Bùng Nổ
Cập nhật lúc: 03/02/2026 18:00
Một tiếng, hai tiếng, rồi ba tiếng trôi qua...
Tiếng đ.á.n.h g.i.ế.c vẫn vang lên kịch liệt và hung bạo.
Theo thời gian trôi đi, thể lực và tinh thần lực của mọi người đều sụt giảm, các lính gác không còn tác chiến đơn lẻ mà bắt đầu triệu hồi tinh thần thể để cùng phát động tấn công.
Hai bên nhân mã quấn lấy nhau, tách ra, rồi lại lao vào đối phương như một cơn cuồng phong.
Sở Hòa đã không còn nhớ nổi không gian tác chiến vặn vẹo do Văn Sinh tạo ra đã trải qua bao nhiêu lần sụp đổ rồi lại tái thiết.
"Đúng là một lũ điên, còn điên hơn cả năm ngoái, cứ túm được nhau là đ.á.n.h tới tấp như muốn phế luôn đối phương, chẳng màng gì đến chiến thuật nữa."
Chu Nặc lẩm bẩm than vãn.
Cô ấy cùng Phương Bách Nghê và nhóm hướng dẫn viên hệ tấn công gần như không có đất diễn ở đây, đành giúp Trần Băng và tổ y tế sơ cứu, vận chuyển những lính gác đã mất khả năng chiến đấu ra ngoài.
Giữa chiến trường đầy rẫy tinh thần lực và nắm đ.ấ.m bay loạn xạ, họ chỉ có thể đưa người về phía sau lưng cô.
Nhờ có Tá Uyên ở đó, nơi này nghiễm nhiên trở thành mảnh đất tịnh độ an toàn duy nhất.
Trần Băng nhặt một cánh tay của lính gác bị đứt rời, vừa ấn cố định vào vai anh ta, vừa lo lắng nói:
"Chúng ta đã khiêng về được sáu mươi tám lính gác rồi."
Số người còn lại trên sân chưa đầy một nửa.
Mà quân số của đối phương trên chiến trường rõ ràng vẫn đông hơn khu Đông.
Tiếu Tiếu hỏi nhỏ: "Chỉ còn mười lăm phút nữa là kết thúc trận đấu, có phải chúng ta sắp thua rồi không?"
Không ai trách cô ấy làm nhụt chí quân mình.
Nhìn tình hình hiện tại, đúng là khó lòng xoay chuyển.
Thân xà khổng lồ của Các Lạc đang quấn lấy một con trăn hoa còn to lớn hơn, thấp thoáng đã lộ ra dấu hiệu yếu thế.
"Cô em xinh đẹp thế này, tôi thật không nỡ ra tay chút nào!"
Thế mà vẫn có kẻ còn thong dong trêu chọc Tắc Nhâm.
Ngay lập tức, anh ta bị Tắc Nhâm nắm thóp, quật bay đi, đập mạnh vào vách ngăn không gian khiến nó rung chuyển dữ dội, trước khi được Văn Sinh nhanh tay gia cố lại.
Báo tuyết bạc của Mạnh Cực đang c.ắ.n xé không khoan nhượng với một con sư t.ử bờm vàng.
"Mạnh Chấp chính quan, nhận thua đi thôi. Ngài chắc cũng không muốn nhìn thấy đám lính gác của mình bị gọt cho trụi lủi, chẳng còn ai có thể đứng thẳng mà rời khỏi đây chứ?"
Tên lính gác đang đấu với Mạnh Cực cũng thuộc hệ sức mạnh, chiêu nào chiêu nấy đều trực diện thấu xương, tiếng da thịt va chạm giữa hai người vang lên đầy trầm đục.
Bộ phận không chiến do Lệ Kiêu dẫn đầu đang quần thảo trên không trung với đội không chiến khu 9.
"Lại khiêng xuống thêm hai mươi ba người nữa." Phương Bách Nghê nói.
"Tôi vừa đếm sơ qua, quân đối phương trên sân gần như gấp đôi chúng ta... Sở Hòa, cẩn thận!"
Giọng anh ta đột ngột trở nên sắc lạnh.
Sở Hòa vừa tung ra một đợt kỹ năng tức thời, liền thấy vài tên lính gác cưỡi chim từ trên cao lao xuống.
"Bắt lấy cô ta! Kỹ năng tấn công trì hoãn của cô ta quá phiền phức, anh em mình đã ngã ngựa mấy người vì cô ta rồi!"
Dưới mặt đất, mấy tên lính gác khu 9 đang đối phó với Tá Uyên gào lên với đồng bọn.
Lệ Kiêu thấy vậy, lập tức chuyển hướng, dẫn người lao đến chặn đứng bọn chúng.
Sở Hòa theo phản xạ thả con chim Phượng Hoàng trong không gian ra.
Nó cất tiếng hót thanh tao rồi v.út bay lên trời.
Tạm thời giải vây được cho cô.
Sở Hòa liếc nhìn thời gian, chỉ còn tám phút nữa là kết thúc trận đấu.
Cô dứt khoát tung toàn bộ tinh thần lực, điều khiển các dây leo tràn về phía lính gác khu Đông.
"Ồ! Hướng dẫn viên trưởng định chữa trị cho các người đấy à."
Một tên lính gác khu 9 cười cợt, hét lên với Sở Hòa.
"Hướng dẫn viên trưởng ơi, giữ sức đi, sắp kết thúc rồi."
Sở Hòa không thèm để ý, khi dây leo vươn tới trước mặt Mạnh Cực, cô lập tức biến đầu dây thành đây leo độc.
Mạnh Cực hiểu ý ngay.
"Đừng chủ quan!"
Lính gác đội không chiến khu 9 hét xuống dưới: "Cô ta có độc đấy!"
Sở Hòa: "..."
Ngay trong khoảnh khắc đó, một cảnh tượng kỳ dị đã xảy ra.
Chỉ thấy tất cả các tinh thần thể loài chim đột nhiên đổi hướng, như bị một thứ gì đó thu hút mà điên cuồng bay theo chim Phượng Hoàng.
"Lũ chim ngu ngốc này, dừng lại ngay!"
Có lính gác tức giận gào lên.
"Tất cả lính gác, dùng tinh thần lực hỗ trợ Sở Hòa!" Mạnh Cực khẩn cấp ra lệnh.
"Trời... Đất ơi!" Đám đông trên khán đài đồng loạt thốt lên kinh ngạc.
Không ít người hít một hơi khí lạnh, cảm thán:
"Hướng dẫn viên trưởng coi lính gác như vật ô nhiễm mà đ.á.n.h đấy à? Có cần phải ác tay thế không?"
Chỉ thấy trên chiến trường giữa khu Đông và khu 9, dây leo đan xen dày đặc như một tấm t.h.ả.m, lớp lớp phủ dưới mặt đất, tầng tầng ép xuống từ trên đầu.
Chủ trương là một tên cũng không để lọt.
"Còn ba phút nữa."
Chu Nặc báo giờ cho Sở Hòa.
Trần Băng thấy toàn bộ dây leo đều hóa thành dây leo độc, không nhịn được hỏi:
"Độc này của em bao lâu thì có t.h.u.ố.c giải, đừng để xảy ra án mạng thật đấy."
"Toàn quân, tấn công Sở Hòa!"
Một số lính gác khu 9 phản ứng nhanh đã kịp thoát ra, không bị dây leo độc của Sở Hòa chạm trúng.
Họ bị đám người Mạnh Cực và Tắc Nhâm đuổi đ.á.n.h gắt gao, quýnh quáng hét lên với đội không chiến trên cao.
Các lính gác đội không chiến thì uất ức muốn c.h.ế.t.
Tinh thần thể của bọn họ cứ như trúng tà, hoàn toàn không nghe lời.
Lại còn bị chim Phượng Hoàng của Sở Hòa dẫn dụ lên quá cao, nếu thu hồi vào biển tinh thần, cả lũ sẽ rơi tự do xuống đất.
Rơi kiểu đó c.h.ế.t thì không c.h.ế.t, nhưng chắc chắn là nằm đo đất chứ không bò dậy nổi ngay được.
"Trời ơi, tinh thần thể đẹp quá!"
Trên khán đài có người thốt lên kinh ngạc.
"Tôi từng thấy trong sách cổ, đây chính là Phượng Hoàng truyền thuyết."
Một giọng nói khác đầy hào hứng reo lên.
"Sách cổ chép rằng: Phượng Hoàng lông vũ rực rỡ, lấp lánh ánh hào quang bảy sắc. Thân phủ lớp lông vũ mỹ lệ, tiếng hót êm tai, là điềm lành báo hiệu sự cát tường."
"Tôi cứ ngỡ đó chỉ là trí tưởng tượng của người Trái Đất cổ, không ngờ nó lại thực sự tồn tại."
Tiếng trầm trồ không ngớt: "Nhìn bộ lông kia kìa, đẹp quá đi mất, không biết tôi có được chạm vào một chút không?"
"Thôi thu cái bản mặt đó lại đi, nước miếng chảy ra cả rồi kìa. Ông không phải muốn chạm vào, mà là muốn ăn luôn con người ta thì có!"
Tịch Nhai Thanh, Giang Hiến và Chu Thiên Tinh đang túc trực bên khán đài.
Chứng kiến cảnh này, Chu Thiên Tinh nở một nụ cười bất cần, hỏi Tần Xuyên:
"Gã anh họ Tần Khải của cậu mà thấy cô ấy thế này, không biết sẽ nghĩ gì nhỉ?"
"Nếu lúc trước có được sự kiên nhẫn như đám người Bạch Kỳ..."
"Đúng là hơi đáng tiếc." Tần Xuyên vừa quay video vừa đáp:
"Nhưng đây không phải chuyện kiên nhẫn hay không, mà là do tính cách rồi. Anh ta và Hướng dẫn viên trưởng không cùng một con đường."
"Mọi người có nhận ra không?" Ai đó hỏi.
"Tinh thần thể thứ nhất và thứ hai của Hướng dẫn viên trưởng đang đồng thời bùng nổ, hình như cô ấy sắp không kiểm soát nổi nữa rồi?"
"Chỉ còn một phút nữa là kết thúc trận đấu."
Các hướng dẫn viên khu Đông chưa tham chiến không tự chủ được mà chắp tay trước n.g.ự.c, cầu nguyện:
"Hướng dẫn viên trưởng, cô nhất định phải trụ vững nhé, chiến thắng ngay trước mắt rồi!"
Đứng ở một bên, Tùng với đôi lông mày sắc lẹm hiếm khi lộ vẻ căng thẳng, anh quay người đi thẳng vào phòng làm việc phía sau.
Vừa bước vào căn phòng đầy nghẹt người.
Anh liền nhìn chăm chăm vào màn hình giám sát lớn ở trung tâm điều khiển đang phát sóng trực tiếp các chiến trường.
Trên màn hình của khu Đông, có thể thấy rõ ngoại hình của Sở Hòa đang bị hai luồng tinh thần lực phân tách làm đôi.
Phía bên phải vẫn là diện mạo ban đầu, nhưng nửa bên trái rõ ràng đã biến thành vẻ rực rỡ, kiêu sa của chim Phượng Hoàng bảy sắc.
Con chim Phượng Hoàng trên không trung càng lúc càng bay lượn phóng khoáng, không chút gò bó.
Tiếng hót trong trẻo, đuôi dài và đôi cánh rực rỡ như ráng chiều rực cháy nơi chân trời.
Tuy nhiên, khi nó càng bung tỏa sự uy nghi, thì trên đài tác chiến, gương mặt nguyên bản của Sở Hòa lại càng bị thu hẹp lại.
