Dựa Vào Không Gian Trồng Cây, Tôi Khế Ước Với Chín Chiến Binh Cấp Cao - Chương 294: Đợi Giải Đấu Kết Thúc
Cập nhật lúc: 03/02/2026 18:01
Đôi mắt sắc lạnh như băng của Cố Lẫm phản chiếu sâu sắc dáng vẻ của Sở Hòa lúc này.
Hàng mi cô vẫn còn vương những giọt lệ nhạt nhòa, đôi môi đỏ mọng như đóa hoa chớm nở, gương mặt thanh tú ửng hồng, cả người như chìm trong một tầng sương d.ụ.c vọng mềm mại.
Cố Lẫm nhắm mắt lại, nhẹ nhàng vỗ về lưng cô, giọng nói khản đặc:
"Đừng sợ, anh biết rồi."
Anh hôn cô thật lâu.
Sở Hòa ngạc nhiên nhận ra, anh cũng giống như Duy Nhân có tinh thần thể thuộc họ ch.ó, đều có thói quen để lại mùi hương của mình trên người bạn đời.
Có chút đáng yêu.
Cô không kìm được mà thả lỏng người, thuận theo cảm giác đó mà bám lấy anh.
Đến khi tỉnh lại, cô đang nằm gọn trong vòng tay Cố Lẫm.
Cố Lẫm nhận ra chuyển động của người trong lòng.
Anh rủ mắt nhìn xuống.
Sở Hòa lồm cồm bò dậy, đôi mắt vẫn còn vẻ mơ màng vì chưa ngủ đủ, ngây người một thoáng rồi cả người lại mềm nhũn nằm vật xuống.
Cố Lẫm bế cô lên, để cô nằm áp sát vào l.ồ.ng n.g.ự.c mình.
Lòng bàn tay anh từng nhịp một vuốt ve từ mái tóc đen mượt sau gáy xuống đến tấm lưng trần.
Vài phút sau, Sở Hòa hoàn toàn tỉnh táo.
Nơi cánh mũi thoang thoảng mùi hương bột giặt thanh khiết trên áo sơ mi của Cố Lẫm.
"... Anh giúp em vệ sinh nhé?" Cố Lẫm hỏi khẽ.
Sở Hòa lẳng lặng thoát khỏi vòng tay anh, đáp: "Em tự làm được rồi."
Cố Lẫm chuẩn bị sẵn nước tắm cho cô.
Khi Sở Hòa bước ra từ phòng tắm, trong phòng đã ngào ngạt hương thơm của thức ăn.
Cố Lẫm bước vào phòng nghỉ.
Sở Hòa thấy anh đã xắn tay áo sơ mi lên đến khuỷu tay, trên tay cầm một chiếc khăn bông.
"Khăn mới đấy." Cố Lẫm nói.
Anh bảo cô ngồi xuống cạnh giường, bàn tay lớn gom lấy mái tóc dài của cô, dùng khăn bọc lại, cẩn thận và tỉ mỉ lau khô.
Có lẽ anh chưa từng chăm sóc mái tóc dài như thế này bao giờ, động tác vô cùng vụng về nhưng lại cực kỳ nhẹ nhàng, như thể sợ làm cô đau.
Sở Hòa: "..."
Anh như thế này, sau khi kết đôi, có lẽ cô không cần phải quá lo lắng...
Cô vội vàng xua tan những suy nghĩ đó.
Sở Hòa ngước mắt.
Nhìn dáng vẻ anh đang đeo tạp dề.
Điều đó vô tình làm loãng đi khí thế bức người trên cơ thể anh, toát lên một cảm giác "người chồng quốc dân" nồng đậm.
Cô không nhịn được mà mỉm cười.
Cố Lẫm dùng ánh mắt hỏi han.
Sở Hòa ôm lấy eo anh, ngẩng đầu cười nói:
"Ngài Tổng chỉ huy lúc này trông rất giống người đàn ông của gia đình."
Ánh mắt Cố Lẫm thoáng hiện vẻ dịu dàng, bàn tay lớn xoa nhẹ lên đỉnh đầu cô, rồi đi lấy máy sấy tóc.
Khi Sở Hòa nhìn thấy chiếc máy sấy tóc anh mang từ phòng ngoài vào, trong lòng cô cảm thấy có gì đó không đúng.
Cho đến khi ngồi vào bàn ăn, dùng xong hai món, cảm giác này càng trở nên mãnh liệt hơn.
Cô ướm hỏi:
"Mấy món này tươi thật đấy, vị giống hệt như thức ăn trong không gian của em."
Sở Hòa khẳng định chắc chắn cô chưa bao giờ để rau củ từ không gian vào tủ lạnh của Cố Lẫm.
Cố Lẫm "ừm" một tiếng, gắp cho cô một miếng thịt cá đã lọc sạch xương, điềm tĩnh nhìn cô:
"Anh lấy ở chỗ phòng nghỉ của Lệ Kiêu đấy."
Sở Hòa: "..."
Cô biết ngay mà.
Sau khi đến đây, Duy Nhân và Lê Mặc Bạch thường xuyên nấu ăn ở phòng của Lệ Kiêu.
Thế nên cô đã nhét đầy nguyên liệu vào tủ lạnh ở đó.
"Chuyện kết đôi, đợi sau khi giải đấu kết thúc, anh sẽ nhờ Thiếu nguyên soái thông qua đơn đăng ký." Cố Lẫm nói.
Sở Hòa không có ý kiến, nhưng tò mò hỏi:
"Tại sao phải đợi giải đấu kết thúc?"
Cố Lẫm đáp: "Lần này em thể hiện quá xuất sắc, các khu và hành tinh phụ đều tập trung ở đây, miệng lưỡi thế gian khó lường. Nếu lúc này truyền ra tin em và anh kết đôi sẽ ảnh hưởng không tốt đến em."
Sở Hòa: "..."
Có lẽ sẽ có những lời ra tiếng vào như vậy.
Nhưng đúng là cô đã nhận được rất nhiều sự ưu ái từ Cố Lẫm và Mạnh Cực.
Ăn cơm xong, Cố Lẫm bật thiết bị liên lạc.
Không rõ anh đang nói chuyện với ai.
Nửa phút sau, anh cúp máy, bảo:
"Giải đấu vừa kết thúc, lát nữa em hãy đi tìm Thần quan Nguyên."
Sở Hòa gật đầu.
Thần quan Nguyên cũng cần thời gian ăn uống và nghỉ ngơi.
Cố Lẫm có công vụ cần xử lý.
Sở Hòa nghĩ đến việc đám người Lệ Kiêu đã biết chuyện cô và Cố Lẫm kết đôi là điều chắc chắn, nên muốn tạm tránh mặt một chút.
Cô thấy trên bàn của Cố Lẫm có vài cuốn sách không liên quan đến công việc.
Cố Lẫm nhận ra ánh mắt của cô, lấy sách ra hỏi: "Em muốn đọc ở đâu?"
Ngồi trên ghế quá mệt, Sở Hòa ôm sách vào phòng nghỉ của anh, nằm bò trên giường chậm rãi lật xem.
Trong đó có một cuốn kể về những cuộc phiêu lưu trong tinh hệ.
Sở Hòa đọc đến say mê.
Cố Lẫm vừa quay đầu lại, qua lớp kính trong suốt của rèm sáo, anh thấy Sở Hòa đang nằm trên giường mình, hai tay chống cằm, mái tóc đen che khuất tấm lưng thon thả, đuôi tóc trượt xuống bên hông, hai bắp chân thỉnh thoảng lại đung đưa lên xuống.
Ánh mắt anh hiện lên vẻ dịu dàng mà chính anh cũng không nhận ra.
Hai người cứ thế, không ai làm phiền ai.
Không biết đã bao lâu trôi qua.
Sự chú ý của Sở Hòa bắt đầu tản mạn.
Cô quyết định nghỉ ngơi một chút, gối mặt lên cánh tay, nhìn ra phía ngoài phòng nghỉ.
Cố Lẫm đang cùng lúc thao tác trên ba chiếc máy tính quang học.
Gương mặt anh đầy vẻ tập trung, nghiêm túc.
Dường như cảm nhận được ánh mắt của cô, Cố Lẫm đột nhiên quay đầu lại.
Sở Hòa liền mỉm cười với anh.
Cố Lẫm đứng dậy, đổi cho cô một ly trà nóng, xắn tay áo cô lên để kiểm tra nhiệt độ cơ thể.
"Hình như không sao rồi." Sở Hòa nói.
Cố Lẫm lại tỏa ra một luồng tinh thần lực thâm nhập vào giữa lông mày cô.
Một lát sau, anh nói: "Vẫn còn hơi rối loạn."
Lời anh vừa dứt, thiết bị liên lạc sáng lên.
Hiển thị là Thần quan Nguyên.
Cố Lẫm bắt máy.
Đầu dây bên kia nói một câu gì đó.
Bàn tay Cố Lẫm đang nắm cổ tay Sở Hòa hơi siết lại, anh đáp:
"Hiện giờ cô ấy không đi được."
Lại nói: "Để tôi qua đó."
Sau khi Cố Lẫm đi không lâu, Sở Hòa nhận được tin nhắn từ Tá Uyên.
Anh báo thời gian trận đấu tiếp theo của khu 9 và hỏi cô muốn sắp xếp thời gian dẫn dắt điều trị cho họ vào lúc nào.
Lúc Sở Hòa ngủ quên khi nãy, Cố Lẫm đã liên tục truyền tinh thần lực cho cô.
Giờ đây cơ thể cô không còn khó chịu nữa, có cảm giác như đã hồi phục đầy bình, có thể ra chiến trường ngay lập tức.
Và trong cuộc điện thoại giữa Thần quan Nguyên và Cố Lẫm vừa rồi.
Cô nghe loáng thoáng được ba chữ "Thiếu nguyên soái".
Hơn nữa giọng điệu của Thần quan Nguyên rất căng thẳng và vội vã.
Chắc hẳn phía Thiếu nguyên soái đã xảy ra chuyện gì đó.
Vào lúc này, cô không tiện đi tìm Thần quan Nguyên nhờ giúp đỡ nữa.
Sẵn lúc đang rảnh, Sở Hòa xuống giường xỏ giày:
"Lúc nào em cũng rảnh cả."
Vài phút sau, Tá Uyên đến tìm cô, nói:
"Bọn họ đã chuẩn bị xong rồi."
...
Sở Hòa và Tá Uyên đi xuyên qua khu đóng quân, chỉ thấy các chỉ huy như Phong Túc của khu 9, Lệ Kiêu của khu Đông và người của khu Trung tâm đang dẫn người dọn dẹp bãi thi đấu hôm nay.
Nhưng lại không thấy mấy vị phó quan thân cận của Thiếu nguyên soái đâu, ngay cả Giang Hiến thường đi cùng Chu Thiên Tinh cũng không thấy bóng dáng.
Sở Hòa đi qua khu đóng quân của khu Trung tâm để đến khu vực của khu 9.
Thế nhưng, dù là lính gác khu 9 hay khu Trung tâm, ai nấy đều toát ra một vẻ canh phòng cẩn mật hơn hẳn mấy ngày trước.
"Tổng cộng có hai trăm mười hai người."
Phong Túc đưa nhóm Văn Sinh đến, hỏi:
"Có cần chia đợt ra làm không?"
"Không cần." Sở Hòa đáp: "Với những lính gác cấp SSS trở lên, tôi không làm dẫn dắt tinh thần được, chỉ có thể điều trị thôi."
Phong Túc gật đầu tỏ ý đã hiểu.
Sở Hòa nhận ra ngay cả Lăng Diệu và La Tinh Quyết hôm nay cũng có vẻ như đang đề phòng điều gì đó, không còn ham chơi như mọi ngày.
"Bắt đầu thôi."
Cô không lãng phí thời gian, lập tức tỏa ra tinh thần lực.
Mười mấy phút sau, toàn bộ việc dẫn dắt và điều trị kết thúc.
Khi Sở Hòa và Tá Uyên đang trên đường quay về, một chiếc xe đột ngột lao đến dừng ngay trước mặt cô.
Giang Hiến nhảy xuống, kéo lấy cánh tay cô nói: "Nhanh, đi theo tôi!"
