Dựa Vào Không Gian Trồng Cây, Tôi Khế Ước Với Chín Chiến Binh Cấp Cao - Chương 88: Hôn Đến Quên Cả Trời Đất
Cập nhật lúc: 01/02/2026 03:01
Cửu Anh giật b.ắ.n mình nhảy lùi ra xa.
Lúc này anh mới sực nhớ ra, người phải chột dạ không phải là anh!
Anh hùng hổ định xông vào trong định hỏi tội.
Thế nhưng ngay tại cửa, anh lại thấy cô gái bên trong lại mềm nhũn nằm phục trên vai Lê Mặc Bạch.
Cô hôn loạn lên má cậu, giọng nói mềm mại như bông nài nỉ cậu rút tay ra.
"Oanh" một tiếng.
Trong đầu Cửu Anh lúc này chỉ toàn là tiếng thở dốc kiều mị của cô.
Anh nhất thời ngây ra quên cả rời đi.
Giây tiếp theo, anh tình cờ chạm phải ánh mắt của Sở Hòa khi cô vô tình ngước lên.
Đôi mắt long lanh nước của cô ngơ ngác mất một nhịp mới phản ứng lại được.
Cô đột ngột trợn tròn mắt.
Vội vàng rúc sâu vào l.ồ.ng n.g.ự.c Lê Mặc Bạch để trốn tránh.
Lê Mặc Bạch quay đầu lại nhìn.
Lúc này Cửu Anh mới lấy lại vẻ bình tĩnh, anh lườm Lê Mặc Bạch một cái sắc lẹm, rồi "rầm" một tiếng, đóng sầm cửa lại.
Trở về phòng mình.
Mặt Cửu Anh đỏ bừng lan tận xuống tận cổ.
Trông anh lúc này cực kỳ thuần tình.
Anh nghiến răng nghiến lợi: "Hai cái đồ không biết xấu hổ..."
Thế nhưng giọng nói của Sở Hòa, gương mặt kiều diễm c.ắ.n c.h.ặ.t môi kìm nén của cô cứ không ngừng lặp đi lặp lại trong tâm trí anh.
Trong phòng, Sở Hòa tức giận đ.ấ.m nhẹ vào người Lê Mặc Bạch.
"Sao em vào phòng mà không đóng cửa cho c.h.ặ.t?"
Lê Mặc Bạch nắm lấy nắm đ.ấ.m mềm yếu không chút lực đạo của cô, bế thốc cô vào phòng tắm.
Cậu khẽ "ừm" một tiếng.
Chẳng thèm nói rằng lúc nãy chính cô là người đi ra ngoài uống nước.
Khi trở vào, cô liền ôm c.h.ặ.t lấy cậu mà hôn tới tấp.
Cậu bị hôn đến mức quên sạch cả trời đất.
Hai người tắm táp kỳ cọ mất gần một tiếng đồng hồ...
Nghĩ đến việc Cửu Anh cũng đang ở trong căn hộ này.
Sở Hòa leo lên giường trùm chăn kín mít.
Chỉ cần tổng chỉ huy Kiều An không gọi, hôm nay cô nhất quyết không ra khỏi cửa!
Cô cầm lấy quang não trên tủ đầu giường.
Phát hiện có thêm vài tin nhắn mới.
Vừa mở ra xem, cô đã giật mình ngồi bật dậy.
Gương mặt đầy vẻ hoang mang, cô xác nhận đi xác nhận lại vài lần.
Mới dám chắc chắn rằng mình không nhìn nhầm:
Đơn xin kết đôi của cô với Lệ Kiêu, Duy Nhân và Các Lạc vừa mới được thông qua hôm qua, vậy mà giờ đây lại bị rút về để thẩm định lại!
Đây là hệ thống của Tháp Trắng cơ mà.
Sao có thể làm việc tùy tiện, ngang ngược như vậy chứ?
Sở Hòa tìm danh bạ của Bạch Kỳ, gửi cho anh một tin nhắn trước:
"Anh có đang bận không?"
Khoảng một phút sau, Bạch Kỳ gọi video đến.
Thấy cô vẫn còn mặc váy ngủ, anh mỉm cười hỏi:
"Vẫn chưa dậy sao?"
Nhưng vừa hỏi xong, đôi mắt màu xanh xám của anh khẽ nheo lại.
Trên xương quai xanh tinh tế của Sở Hòa in hằn vài dấu hôn đỏ tươi còn rất mới.
Sở Hòa chẳng dám thú nhận rằng Lê Mặc Bạch cứ nhất quyết muốn làm cô thỏa mãn, hai người mới quậy phá đến tận giờ.
Cô lảng chuyện hỏi:
"Có phải tin tức em có thể thanh lọc cùng lúc cho hai lính gác đã truyền đến chỗ các anh rồi không?"
Bạch Kỳ thản nhiên nhìn gương mặt ửng hồng của cô, mỉm cười gật đầu:
"Báo cáo nói rằng, có lẽ em không chỉ dừng lại ở việc thanh lọc cho hai người đâu."
Sở Hòa thừa nhận: "Ở đây em không có điều kiện để thử, nên cũng chẳng biết cụ thể giới hạn là bao nhiêu."
"Cho nên, Sở Minh Thành lại rút đơn xin kết đôi của em về để thẩm định lại sao?"
"Đừng bận tâm đến họ, việc trước mắt là chúng ta phải nâng cao cấp bậc hướng dẫn viên cho em đã."
Bạch Kỳ im lặng một lát rồi nói tiếp:
"Em hãy đến Tháp Trắng trung ương đi, anh có thể bảo vệ em."
Anh muốn đặt cô ngay cạnh mình.
Để mỗi ngày cô đều thức dậy trên chiếc giường của anh.
Chứ không phải nhìn cô qua màn hình với những dấu vết của người đàn ông khác trên người như thế này.
Những ý nghĩ đó sục sôi hình thành trong tâm trí anh.
Sở Hòa lắc đầu:
"Em không thích tranh giành đấu đá, càng không muốn như cánh bèo trôi, bị cuốn vào những âm mưu đấu đá của người khác."
Huống hồ anh bận rộn như thế.
Luôn có những lúc anh không thể để mắt đến cô.
Bạch Kỳ thực ra đã sớm đoán được câu trả lời của cô.
Anh kìm nén sự thôi thúc thiếu lý trí ban nãy, khi cất lời đã khôi phục lại vẻ điềm tĩnh thường ngày:
"Được."
Hai người trò chuyện thêm một lúc.
Trước khi cúp máy, Bạch Kỳ lại gọi cô lại.
Anh nhìn cô hồi lâu mới mở lời: "Em còn nhỏ, nếu chưa muốn có con thì bảo họ đừng làm càn quá."
Mặt Sở Hòa đỏ bừng lên như gấc chín, cô vội đáp:
"Sẽ không m.a.n.g t.h.a.i đâu."
Cô chột dạ nhìn sang chỗ khác, lí nhí: "Chúng em sẽ không làm chuyện đó ở bên ngoài đâu..."
Bạch Kỳ nhìn gương mặt nghiêng ửng hồng của cô, tâm thần lại lay động dữ dội.
Sở Hòa quay đầu lại, bắt gặp ánh mắt đang cuộn trào cảm xúc của anh.
Dáng vẻ đó cô đã từng thấy.
Chính là lúc anh động tình lần trước.
Tim Sở Hòa cũng không tự chủ được mà đập loạn xạ, cô nói vội một câu: "Cứ thế nhé!"
Rồi nhanh tay cúp máy.
Vừa ngẩng đầu lên, cô thấy Lê Mặc Bạch đang đứng ngay cửa phòng.
Trái tim nhỏ bé lại giật mình một cái, cô hỏi: "Có chuyện gì vậy em?"
Lê Mặc Bạch giúp cô lấy quần áo, đáp: "Tổng chỉ huy Kiều nói lại phát hiện thêm vài thực thể ô nhiễm, bảo chúng ta qua đó."
Sở Hòa vội vàng rời giường.
Sau khi mặc quần áo xong xuôi, cô có chút chột dạ như kẻ trộm, hé cửa nhìn ra ngoài thám thính.
"Chị ơi, Cửu Anh ra ngoài rồi."
Lê Mặc Bạch đứng sau lưng cô lên tiếng.
Lúc này Sở Hòa mới dám đứng thẳng lưng dậy.
Lê Mặc Bạch dường như chẳng hề bận tâm đến chuyện lúc nãy chút nào.
Sở Hòa: "..."
Cô nắm lấy cánh tay cậu, vô lý gây sự mà c.ắ.n một cái thật mạnh.
Lê Mặc Bạch chậm rãi nhìn vết răng trên cổ tay, rồi cúi mặt xuống sát cô:
"Chị ơi, chị muốn c.ắ.n mặt em không?"
Nhắc đến chuyện này Sở Hòa càng bực hơn, cô nói:
"Em còn dám nhắc à, lần trước ai bảo em tháo băng cá nhân ra, rồi cứ thế để vết răng lộ ra ngoài đi nghênh ngang khắp nơi hả?"
Làm cô bị người ta xì xào bàn tán mất mấy ngày trời.
Cô nhéo cậu một cái chẳng dịu dàng chút nào rồi đẩy ra.
Trong đôi mắt Lê Mặc Bạch thoáng qua một tia tiếc nuối nhạt nhòa.
...
Hai người vừa ra khỏi cửa thì chạm mặt Kiều Sát Nhĩ Tư ngay lập tức.
Nhìn bộ dạng anh ta, chắc hẳn đã đứng canh ở đây khá lâu rồi.
Sở Hòa không muốn dây dưa, định vòng qua anh ta để đi tiếp.
Kiều Sát Nhĩ Tư liếc nhìn Lê Mặc Bạch đang theo sát bên cạnh Sở Hòa, lần này anh ta đã khôn ngoan hơn, không tiến lại gần ngay.
Anh ta chỉ gọi cô lại: "Sở Hòa, đơn xin kết đôi của cô với bọn Lệ Kiêu lại bị giữ lại rồi đúng không?"
Thấy anh ta nói thẳng thừng như vậy, Sở Hòa quay đầu lại, cau mày:
"Chúng ta đã hủy hôn rồi, bộ không thể sống yên ổn phần ai nấy lo được sao?"
"Anh có biết dáng vẻ hiện tại của anh trông rất khó coi không?"
Kiều Sát Nhĩ Tư cũng không thèm giả vờ nữa, ánh mắt u ám: "Cô chắc chắn không muốn đính hôn lại với tôi sao?"
Sở Hòa lắc đầu: "Tôi ghét nhất là đi đường vòng."
Huống chi đây còn là một con đường chẳng có lấy một điểm cộng nào.
Trong mắt Kiều Sát Nhĩ Tư hiện lên tia nhìn lạnh lẽo:
"Vậy nên, cô thà chọn cái tên ngu ngốc Lệ Kiêu đó sao?"
Dựa vào cái gì chứ?
Cô đã vậy.
Ngay cả mẹ anh ta cũng vậy.
Lệ Kiêu là kẻ chưa từng đóng góp được gì cho gia đình.
Chỉ vì Sở Hòa bằng lòng kết đôi với anh.
Mà hôm nay mẹ anh ta đã đích thân đến khu Đông để tìm anh.
Lại còn muốn anh ta cũng phải hạ mình đi xin lỗi nữa!
Nếu tất cả bọn họ đã như thế.
Thì đừng trách anh ta không khách sáo!
