Dựa Vào Không Gian Trồng Cây, Tôi Khế Ước Với Chín Chiến Binh Cấp Cao - Chương 95: Quyết Không Chịu Khổ
Cập nhật lúc: 01/02/2026 03:02
Sở Hòa theo bản năng nhìn quanh tìm Lê Mặc Bạch.
"Đừng tìm nữa, cậu ta bị cô sai đi kiếm củi vẫn chưa về đâu."
Cửu Anh đứng chắn ngay trước mặt cô.
"Với lại, mấy thứ này chẳng phải của cô sao, tìm cậu ta làm gì?"
Anh lại dùng đôi mắt hồ ly màu tím pha vàng kim xinh đẹp ấy nhìn cô từ trên cao xuống.
Sở Hòa xoay chuyển đầu óc cực nhanh.
Sau này kiểu gì cô cũng còn phải đi làm nhiệm vụ với anh chàng này.
Không thể vì muốn né tránh anh mà lần nào cũng phải gặm bánh quy nén khô khốc được.
Ừm... Cảm giác đó chẳng khác nào tự đày đọa bản thân.
Cô tuyệt đối không muốn!
Nhưng tổng chỉ huy Cố Lẫm từng nhắc nhở cô phải biết giấu mình...
Đôi mắt đen trắng rõ ràng của Sở Hòa nhìn chăm chằm Cửu Anh.
Gương mặt xinh đẹp vừa mới rửa xong, thanh khiết như đóa sen mới nở, giữa những lọn tóc đen được tết bằng dây leo xanh điểm xuyết vài bông hoa nhỏ, càng tôn lên vẻ linh động và tươi mới của cô.
Trong phút chốc, Cửu Anh nhìn thấy rõ hình bóng mình phản chiếu trong đôi mắt hạnh trong veo như pha lê ấy.
Cứ như thể trong mắt cô lúc này chỉ có mình anh.
Trái tim anh bỗng dưng đập nhanh một cách vô lý.
Hình ảnh ngày hôm qua khi cô nằm tựa mềm mại trên vai Lê Mặc Bạch, gương mặt ửng hồng, dáng vẻ kiều diễm khiến người ta muốn bắt nạt thật mạnh lại hiện ra trong trí óc anh.
Tầm mắt anh không tự chủ được mà dời xuống bờ môi hồng nhạt của Sở Hòa, trên đó vẫn còn vương chút nước cô vừa mới uống.
Hôn lên đó chắc chắn sẽ rất mềm mại...
Anh không kìm lòng được mà cúi người xuống.
Đột nhiên vành tai anh khẽ động, anh sực tỉnh ngay lập tức.
Qua khóe mắt, anh thấy Lê Mặc Bạch đang ôm một đống cành cây, đứng đó nhìn chằm chằm vào mình.
Cửu Anh nén lại cảm giác chột dạ muốn nhảy dựng lên, đuôi mắt nhướn cao đầy vẻ soi xét như thường lệ.
Đến lúc này anh mới nhận ra, tuy Sở Hòa đang nhìn anh nhưng hồn vía cô đã bay tận phương nào rồi.
Chút tội lỗi trong lòng anh tan biến sạch sành sanh, anh không khách sáo mà chê bai:
"Hồn về đi, đừng có đờ ra như cái máy thế, đã nghĩ xong cách bịa chuyện chưa?"
Một đống củi được đặt xuống cạnh chân.
"Chị ơi!"
Sở Hòa kéo suy nghĩ trở về, chớp chớp đôi mắt mỏi nhừ, lấy một chiếc nồi từ trong không gian đưa cho Lê Mặc Bạch.
Trong khi Cửu Anh một lần nữa lộ vẻ kinh ngạc tột độ như đang cố tiêu hóa vấn đề, cô liếc anh một cái rồi bảo:
"Anh không bao giờ đọc sách sao?"
"Sách gì?" Cửu Anh cau mày.
Lê Mặc Bạch xếp đá lại, đặt nồi lên trên, đáp: "Cuốn “Dã sử Tinh tế”, chị có dị năng không gian!"
"Cô ta á?"
Cửu Anh không thể tin nổi, cứ như vừa nhìn thấy ma.
"Chứ sao!"
Sở Hòa lấy ra một chiếc đĩa, khua khua trước mặt anh.
"Tận mắt nhìn thấy rồi, anh còn gì không tin?"
Cửu Anh há miệng định nói, lại thấy Sở Hòa lấy ra thêm ít rau xanh.
Nhịn hồi lâu, anh mới hỏi: "Chuyện từ khi nào thế?"
"Khoảng hai tháng trước thì phải."
Sở Hòa đã nghĩ thông suốt rồi.
Có gì mà phải bịa chuyện chứ!
Mấy tháng nay cô không chủ động gây hấn với ai, cũng cố gắng hết sức để sống kín tiếng.
Thế nhưng rắc rối vẫn cứ tự tìm đến cửa, chẳng bớt đi chút nào.
Thậm chí lần này còn đe dọa đến cả tính mạng của cô!
Trốn tránh đã chẳng còn tác dụng.
Vậy thì còn gì phải giấu giếm nữa.
"Chị thực sự có hy vọng thanh lọc được cho vị Thiếu nguyên soái cấp trên của Bạch Kỳ sao?"
Sở Hòa vừa vớt một con cá đưa cho Cửu Anh đang đứng nhìn không chịu làm gì, bảo anh làm thịt cá, vừa hỏi Lê Mặc Bạch.
Lê Mặc Bạch gật đầu:
"Lúc chúng ta đang xử lý Trùng tộc ở hang đá trước đó, anh Bạch Kỳ có gửi tin nhắn nói cho em biết."
Sở Hòa càng thêm yên tâm.
Nếu năng lực thanh lọc của cô có ích cho vị Thiếu nguyên soái kia.
Thì cái mạng nhỏ này của cô, tự khắc sẽ có người quan tâm hơn cả chính cô.
Cô chỉ cần làm cho giá trị của mình lớn hơn là được.
"Vấn đề không lớn!"
Sở Hòa xắn tay áo, tâm thế vô cùng thoải mái hỏi Lê Mặc Bạch:
"Muốn ăn rau luộc hay rau xào?"
Cô lấy ra một nắm mì sợi, mỉm cười nói: "Nếu ăn rau xào thì chỉ có thể ăn kèm mì làm món chính thôi."
"... Rau xào!"
Cửu Anh dời mắt khỏi lúm đồng tiền nhàn nhạt trên má cô.
Sở Hòa quay đầu lại, thấy anh dùng hai tay ấn con cá xuống, con cá trơn tuột vẫy mạnh làm nước b.ắ.n tung tóe đầy mặt anh.
Lông mày anh nhíu c.h.ặ.t, một luồng hỏa hồ ly ngay lập tức xuất hiện trong lòng bàn tay.
"Tha cho con cá của tôi đi!"
Sở Hòa vội vàng cướp lấy chậu cá.
"Tôi bảo anh g.i.ế.c cá chứ không bảo anh đ.á.n.h nhau với nó."
"Chị ơi để em, Cửu Anh không biết làm đâu."
Lê Mặc Bạch nhìn mặt cô, từ từ ghé sát lại.
Sở Hòa thắc mắc: "Sao thế?"
Một cảm giác hơi ẩm ướt truyền đến từ má cô.
"Bị b.ắ.n nước lên rồi." Lê Mặc Bạch đón lấy chậu cá từ tay cô.
Sở Hòa theo phản xạ nhìn sang Cửu Anh vẫn đang đứng cạnh đó.
Quả nhiên thấy trong đôi mắt tím của anh đang bùng lên hai ngọn lửa.
Nghĩ đến chuyện sáng sớm hôm qua, anh vừa mới hết dỗi xong.
Cô bối rối nói:
"Đã bảo bao nhiêu lần rồi, dùng khăn mà lau, đừng có l.i.ế.m như thế."
"Dạ, lần sau..."
Không l.i.ế.m.
Mà hôn.
Ánh mắt Lê Mặc Bạch chậm rãi đối diện với Cửu Anh một giây, rồi ôn tồn nói với Sở Hòa:
"Chị ơi, nấu rau luộc cho nhanh."
"Cũng được, có khi lúc họ tìm thấy thì chúng ta đã ăn xong rồi."
Sở Hòa lấy gia vị lẩu từ trong không gian ra.
Cửu Anh "hừ" một tiếng, hỏi: "Còn cần tôi làm gì nữa không?"
Hai ngọn lửa trong mắt anh không biết đã tắt từ bao giờ.
Anh lại trở về vẻ mặt soi xét, coi trời bằng vung như mọi ngày.
"Vậy thì..."
Sở Hòa nhìn mặt đất đầy cát bụi, lấy ra một tấm t.h.ả.m dã ngoại chống ẩm, bảo:
"Anh trải cái này ra đi."
Cửu Anh thả chú hồ ly nhỏ ra để nó giúp mình một tay.
Sở Hòa nhìn thấy thì thích mê.
Tiếc là Cửu Anh không thích để cô chạm vào nó.
Cô tiếc nuối nói với Lê Mặc Bạch: "Em cho gấu trúc ra luôn đi, chị có mang theo đồ ăn vặt cho nó đây."
Cô đưa món điểm tâm vị trúc cho gấu trúc, rồi lại lấy thứ khác đặt trước mặt hồ ly nhỏ.
"Cho tôi một miếng với."
Giọng nói yếu ớt của Kiều An truyền lại từ phía vách đá.
...
Khi Bạch Kỳ và Lệ Kiêu cùng mọi người tìm thấy nhóm Mạc Kim.
Họ vẫn đang bị lũ tắc kè ô nhiễm bao vây trong hang đá cũ.
Vì lúc con sâu khổng lồ rơi xuống đã điều khiển đám ruồi ký sinh tấn công bọn họ.
Tất cả đều không thoát khỏi cảnh bị ký sinh, gương mặt biến dạng đến mức không còn nhận ra diện mạo ban đầu.
Mọi người đều mất sạch sức chiến đấu, đến cả tinh thần thể cũng không thể giải phóng được.
"Hướng dẫn viên Sở Hòa đâu?"
Đôi mắt sắc lạnh của Lệ Kiêu tràn ngập vẻ lo lắng như lửa đốt.
Các thành viên trong đội của Cửu Anh cuống quýt chỉ về phía đầu kia của hang đá, cổ họng phát ra những tiếng ú ớ đầy sốt ruột.
Bạch Kỳ cau mày, giữ c.h.ặ.t Lệ Kiêu lại, hỏi: "Còn ai nói được không?"
Mạc Kim tựa vào tường, giọng khàn đặc:
"Hướng dẫn viên Sở Hòa, tổng chỉ huy Kiều An, cùng đội trưởng Cửu Anh và phó đội Lê đều bị Trùng tộc lôi xuống vực rồi."
Lệ Kiêu không thể kìm nén cơn thịnh nộ được nữa, anh lớn tiếng mắng xối xả vào mặt các thành viên đội Cửu Anh:
"Một đám lính gác mà ngay cả hướng dẫn viên trong đội mình cũng không bảo vệ nổi, Cửu Anh rèn luyện ra một lũ phế vật thế này sao?"
Ưu tiên bảo vệ hướng dẫn viên là nguyên tắc sống còn hàng đầu của lính gác khi làm nhiệm vụ.
Các thành viên đội Cửu Anh hổ thẹn cúi gằm mặt.
Đội phó quay người, tung một cước đá Kiều Sát Nhĩ Tư văng ra ngoài.
"Ú... Ú..."
"Cái thứ quái quỷ gì thế này?"
Lệ Kiêu liếc nhìn kẻ trước mặt, bị đ.á.n.h đến mức cha mẹ nhận không ra.
Mạc Kim giải thích: "Kiều Sát Nhĩ Tư."
Kiều Sát Nhĩ Tư nhìn thấy dáng vẻ chật vật và lo âu của Lệ Kiêu, trong mắt lóe lên tia khoái trá.
Lệ Kiêu vung chân đá bay anh ta vào vách đá, trong đôi mắt sắc sảo đầy rẫy sát khí lạnh người:
"Hắn đã làm gì?"
Bạch Kỳ vừa thông báo cho phi thuyền hạ cánh xong, liền hỏi vào trọng tâm:
"Sở Hòa rơi xuống vực có liên quan đến hắn không?"
Mạc Kim suy nghĩ một chút rồi đáp: "Không có quan hệ trực tiếp."
"Tìm người trước đã, những chuyện khác tính sau."
Bạch Kỳ kéo Lệ Kiêu lên phi thuyền.
"Họ định bỏ mặc chúng ta sao?"
Có người còn nói được liền hỏi Mạc Kim.
Lời vừa dứt, đã thấy La Sâm xuất hiện ngay cửa hang đá.
Những người bên trong đều đồng loạt cảnh giác lùi lại phía sau.
