Đừng Chọc Giận Giả Thiên Kim Biết Bói Toán, Miệng Nhanh Hơn Não - Chương 136
Cập nhật lúc: 26/04/2026 23:18
“Mặc dù Lý Đại Tráng không nỡ, nhưng lão cũng hiểu rằng mình phải đi rồi.”
“Con trai, hãy chăm sóc tốt cho bản thân!”
Hai cha con nói thêm vài câu, Thẩm Tự mở quỷ môn, Lý Đại Tráng bước vào trong.
Nhìn thấy bóng dáng của cha hoàn toàn biến mất, hốc mắt Lý Thế Thành không kìm được mà đỏ lên.
Tuy trước đó có cãi vã om sòm, nhưng khi cha xuất hiện trở lại, tận sâu trong lòng anh ta cũng thấy vui mừng.
Bây giờ, lão thực sự đã đi rồi.
Dân làng an ủi vài câu rồi ra về trước.
Các khách mời cũng không tiện nán lại lâu, liền theo sau rời đi.
Nhưng vừa mới ra cửa, dân làng đã vây lại, vẻ mặt lo lắng:
“Thẩm đại sư, trước đây chúng tôi có nhờ gã tà tu kia xem bói, cô có thể giúp xem hộ xem lão ta có làm gì chúng tôi không?”
“Trong lòng chúng tôi cứ thấy không yên tâm...”
Thẩm Tự liếc nhìn một lượt.
Dân làng đều bị rút đi một chút vận thế.
“Á, vậy chúng tôi có ch-ết không?”
Dân làng toàn thân run rẩy, mặt xám như tro.
“Cái đó thì không, lão ta lấy đi không nhiều, các người cùng lắm là sẽ gặp xui xẻo một thời gian thôi.”
“Tôi ở đây có một ít bùa hộ mệnh, có thể...”
Cô còn chưa nói xong, dân làng đã vội vàng nói:
“Tôi muốn một chiếc!”
“Tôi muốn hai chiếc!”
“Tôi cũng muốn hai chiếc!”
“Ai cần mua bùa thì đến chỗ tôi.”
Trong ba lô của Giang Du có đựng giấy bùa của Thẩm Tự, liền bước ra ngoài.
Bà cụ Vạn Phương đứng cuối đám đông, vẻ mặt lưỡng lự.
Giang Du coi như không nhìn thấy, bà cụ vừa nhấc chân lên, anh đã trực tiếp kéo khóa ba lô lại.
Bà cụ biểu cảm cứng đờ:
...
Mọi người cũng chỉ coi như không nhìn thấy.
Trọng nam khinh nữ, coi thường đại sư, bà cụ gặp chút xui xẻo, chịu chút bài học cũng tốt.
“Vậy nên, nhiệm vụ kỳ này đã được giải quyết thuận lợi viên mãn rồi hả?”
“Chúng ta về thu dọn hành lý, chuẩn bị khởi hành thôi?”
Mọi người vẻ mặt nhẹ nhõm.
Thẩm Tự lại lắc đầu, ánh mắt lóe lên:
“Vẫn chưa xong đâu.”
“Gã tà tu vừa giải quyết lúc nãy chỉ là một con rối thế thân thôi.”
Kẻ đứng sau thực sự vẫn còn đang ẩn núp trong bóng tối.
Nghe vậy, vẻ mặt nhẹ nhõm của mọi người bỗng chốc trở nên nghiêm trọng.
Nếu nói gã tà tu đó vẫn còn trốn trong cái làng này, vậy chẳng phải mọi người vẫn đang ở trong vòng nguy hiểm sao?
Hơn nữa, ngôi làng rộng lớn này bọn họ cũng không thông thạo, biết đi đâu mà tìm?
Đường Duyệt nhíu mày:
“Bà Lý chẳng phải nói người trong làng đều thích tìm gã tà tu đó xem bói sao?
Chắc hẳn là biết cách tìm ra lão ta chứ?”
Chỉ là không biết sau khi chuyện bại lộ, lão ta có bỏ chạy hay không thôi.
Hơn nữa, bọn họ đang phát sóng trực tiếp, gã tà tu đó nhìn thấy rồi có chuẩn bị gì không?
Mọi người cũng cau mày, đang định đề nghị tắt phòng livestream.
“Mọi người dừng lại một chút.”
Một giọng nói lạnh lùng, nghiêm nghị vang lên.
Mọi người bị giọng điệu nghiêm túc của Thẩm Tự làm cho giật mình, theo bản năng đứng im tại chỗ.
“Có chuyện gì vậy?”
Giang Du nhìn quanh một lượt, đột nhiên nhận ra điều bất thường.
“Chỗ này... chẳng phải chúng ta vừa mới đi qua sao?”
Nghe vậy, mọi người ngẩng đầu nhìn kỹ xung quanh, nhận ra điều gì đó, rùng mình một cái, sắc mặt dần trở nên khó coi.
Mặc dù mọi người không thông thạo trong làng, nhưng nhà nào nhà nấy xây kiểu dáng đều không giống nhau lắm.
Ngôi nhà cấp bốn này, bọn họ rõ ràng có ấn tượng là đã đi qua rồi mà!
“Thẩm đại sư!”
Đúng lúc này, bà Lý cùng một nhóm dân làng cũng đi tới, vẻ mặt hoảng hốt, nhìn thấy bọn họ liền kích động đến mức sắp khóc.
“Thẩm đại sư, chuyện này là sao vậy, chúng tôi dường như cứ đi lòng vòng ở đây!
Đi thế nào cũng không về được đến nhà!”
“Đúng thế!
Giống như là bị cái gì đó nhốt ở đây vậy!”
【Tôi đã bảo mà, sao nhà cửa xung quanh cứ thấy quen quen!】
【Lẽ nào đây chính là quỷ đả tường (quỷ dắt đi vòng quanh) trong truyền thuyết?】
【Trời ơi, cái này chắc chắn là do gã tà tu kia làm rồi!
Dám trêu ngươi trước mặt đại sư, Thẩm đại sư cho lão một trận đi!】
Thẩm Tự nhìn quanh một lượt, ánh mắt lóe lên một cái:
“Là huyễn trận và thuấn di trận.”
“Huyễn trận, vậy những ngôi nhà và cái cây này đều là giả sao?”
Dân làng lần đầu tiên gặp phải tình huống này, vừa sợ hãi vừa tò mò, nhấc chân bước sang bên cạnh một bước, muốn sờ thử xem cỏ bên đường có phải là thật hay không.
“Đừng động đậy!”
Chỉ là, chân còn chưa kịp bước ra, đột nhiên bị Thẩm Tự nắm lấy cánh tay, lôi lùi lại vài bước.
Dân làng bị lôi cho ngẩn người, còn chưa kịp mở miệng hỏi tại sao, Thẩm Tự đã tung ra mấy lá bùa, ngón tay bắt quyết, miệng lẩm bẩm điều gì đó.
“Phá!”
Theo tiếng quát lạnh của cô, xung quanh bắt đầu rung chuyển dữ dội.
Một tiếng rắc vang lên, dường như có thứ gì đó bị nứt vỡ.
Cảnh tượng xung quanh ngay lập tức thay đổi, tối tăm mù mịt, dường như đang ở trong một khu rừng núi nào đó.
Người dân bị Thẩm Tự lôi kéo kinh ngạc trợn tròn mắt, nhìn ngó xung quanh.
“Đây chẳng phải là núi sau sao?
Sao chúng ta lại tới đây rồi?”
Giây tiếp theo, anh ta đột nhiên hét t.h.ả.m một tiếng, mắt trợn trừng, sắc mặt trắng bệch, cả người run rẩy không thôi.
“Chỗ này, chỗ này...”
Mọi người nhìn theo tầm mắt của anh ta, ai nấy đều hít vào một ngụm khí lạnh, tim đ-ập thình thịch.
Ngay dưới chân cách anh ta vài bước chân, lại là một vực thẳm sâu không thấy đáy.
Cú bước lúc nãy mà bước ra, hậu quả——
Nghĩ đến đây, mọi người bỗng thấy bủn rủn chân tay.
【Trời ơi trời ơi!!!】
【Gã tà tu này cũng có bản lĩnh đấy, chẳng phải đang ở trong làng sao?
Sao bỗng chốc đã lên đến đây rồi?】
【Kinh quá kinh quá!
Nổi hết cả da gà!
Nếu không có Thẩm đại sư, những người dân này chẳng phải là đang xếp hàng đi nộp mạng sao!】
【Mẹ nó!
Trận pháp thật là độc ác!】
Người dân kia càng là ngồi phịch xuống đất, mồ hôi lạnh không ngừng chảy xuống.
Giọng nói run rẩy:
“Đại sư, cảm ơn cô.”
Bà Lý không nể nang gì vỗ vào đầu anh ta một cái:
“Ngu ch-ết đi được, không nghe thấy Thẩm đại sư bảo chúng ta đừng cử động lung tung sao?”
Người dân thu cổ lại, không dám ho he gì.
Dân làng cũng không ai dám cử động nữa, ấp úng hỏi:
“Cái đó, Thẩm đại sư, bây giờ chúng ta đang ở hiện thực, hay là vẫn ở trong trận pháp kia?”
Thẩm Tự:
“Trận pháp đã phá, đây là hiện thực, nhưng mà...”
Cô dừng lại một chút, ánh mắt dừng trên ngôi nhà gỗ cách đó không xa phía sau.
Cố ý dẫn cô tới đây, chính là vì cái này sao?
Vậy thì đúng là... không biết sống ch-ết.
Cô mím môi, đôi mắt vốn bình thản như nước bỗng lướt qua một tia lạnh lẽo băng giá.
Mọi người nhìn theo tầm mắt của cô, bỗng chốc trợn tròn mắt.
“Đây, chẳng phải là nhà của gã tà tu kia sao!”
“Sao lại ở đây?”
Trương đại sư này thuê một ngôi nhà gỗ nhỏ trong làng, ngày thường bọn họ tìm lão xem bói này nọ, đi vài bước là tới.
Nhưng... ngôi nhà gỗ đó sao lại xuất hiện trên núi này?
Ánh mắt Thẩm Tự lóe lên, ngón tay bắt quyết, một màng bảo vệ ánh kim rơi xuống xung quanh mọi người.
“Tôi vào trong xem sao, mọi người cứ đứng nguyên tại chỗ, đừng có ra ngoài.”
Mặc dù trận pháp đã phá, nhưng bây giờ mạo hiểm bảo mọi người xuống núi trước thì rủi ro càng lớn hơn.
Chi bằng cứ giải quyết cái thứ này trước đã.
“Biết rồi, Thẩm đại sư, cô cẩn thận nhé.”
Mọi người gật đầu lia lịa, sau khi trải qua chuyện vừa rồi, đâu còn ai dám hành động thiếu suy nghĩ nữa.
Triệu Hân ngồi xổm xuống, nhìn ngôi nhà gỗ từ xa, cau mày.
Cứ cảm thấy nó giống cái thứ gì đó.
Đột nhiên, trong đầu lóe lên điều gì đó, đồng t.ử đột ngột co rụt, kinh hãi thốt lên.
“Chờ đã, mọi người có thấy ngôi nhà này hơi giống cái thứ đó không?”
Dân làng sững lại, có chút ngơ ngác.
“Giống cái gì?”
Ngày thường bọn họ ra vào ngôi nhà đó suốt, cũng đâu thấy có gì kỳ lạ?
“Ngôi nhà này hình chữ nhật, phía trước rộng phía sau hẹp, giống...”
Ánh mắt Giang Du trầm xuống, thốt ra hai chữ lạnh lùng:
“Quan tài.”
Lời vừa dứt, không khí bỗng chốc ngưng đọng.
Một luồng gió lạnh thổi tới, tất cả mọi người lập tức cảm thấy một luồng hơi lạnh từ lòng bàn chân xông thẳng lên đỉnh đầu.
Sởn gai ốc.
【Trời ơi trời ơi, không nói thì không thấy, nói ra một cái, đúng là giống thật!】
【Một người ngoại đạo như tôi còn biết, nhà hình quan tài là đại hung trạch!!】
【Chẳng phải bảo ngôi nhà này vốn dĩ ở trong làng sao?
Tại sao lại xuất hiện ở đây?】
【Trời đất ơi, tôi cứ cảm thấy ngôi nhà này là do gã tà tu cố ý dẫn dụ Thẩm đại sư vào, liệu có phải là bẫy không!】
【A a a!
Thẩm đại sư đi một mình liệu có ổn không?】
【Thẩm đại sư vào trong rồi à?
Màn hình đột nhiên tối thui luôn.】
【Run cầm cập, quấn c.h.ặ.t chăn.】...
Trong lúc khán giả trên livestream đang lo lắng sợ hãi, Thẩm Tự đã bước vào trong nhà.
Trong nhà tối đen như mực, cô tung ra một lá bùa chiếu sáng.
Căn phòng bỗng chốc sáng sủa hơn nhiều.
【Trời ơi trời ơi!】
Khán giả trong phòng livestream bỗng chốc hít vào một ngụm khí lạnh, sợ hãi đến mức ném cả điện thoại đi.
Trong nhà, đ-ập vào mắt là dày đặc những khuôn mặt trắng bệch, quái dị.
Từng đôi mắt không có con ngươi nhìn chằm chằm vào ống kính, khóe miệng đỏ tươi nhếch lên một nụ cười quỷ dị.
【A a a a a a!
Quỷ kìa!!!】
【Trời ơi trời ơi!!
Nhiều quỷ quá!!】
【Mẹ kiếp, tại sao không có cảnh báo trước, đền tiền cái iPhone Plus cho tôi đi!】
【Hu hu, cứ tưởng kỳ này không đáng sợ, suýt nữa thì khóc thét.】...
“Hắc hắc hắc, có người tới rồi...”
“Đến gia nhập với chúng ta đi, cùng chúng ta chơi đùa nào?”
Trong căn phòng, tiếng cười lạnh lẽo quái dị phát ra từ khóe miệng đỏ tươi của bọn chúng, ánh mắt nhìn chằm chằm vào Thẩm Tự.
Giây tiếp theo, chúng trực tiếp lao về phía cô.
Thẩm Tự mặt không cảm xúc lùi lại vài bước, ngón tay nhanh ch.óng bắt quyết, mấy lá linh bùa từ đầu ngón tay cô bay ra, trên giấy bùa lấp lánh ánh kim.
Thân hình những con quỷ đó ngay lập tức bị b-ắn trúng, run rẩy vài cái, nhưng cũng chỉ có vậy, giây tiếp theo, chúng lại đứng dậy, nụ cười trên mặt càng thêm vặn vẹo.
