Đừng Chọc Giận Giả Thiên Kim Biết Bói Toán, Miệng Nhanh Hơn Não - Chương 334
Cập nhật lúc: 27/04/2026 14:28
“Ba triệu."
Giang Húc nhàn nhạt mở miệng.
“Được!
Ba triệu thì ba triệu!"
Tống thái thái lập tức đồng ý.
Trong lòng thầm mừng rỡ.
Không ngờ mọi chuyện lại thuận lợi như vậy.
Bà ta còn lo Lâm Thanh sẽ đòi giá c.ắ.t c.ổ cơ.
Ba triệu tuy không ít, nhưng sau này, chỉ cần nghiên cứu ra bí phương bạch sứ, thì sẽ có bao nhiêu cái ba triệu nữa?
“Tiền trao cháo múc."
Điều này đúng ý Tống thái thái.
Bà ta còn sợ Lâm Thanh đổi ý chạy mất, hoặc bị người khác nẫng tay trên sinh ra biến cố.
Bà ta vội vàng lấy hết mấy tấm thẻ ngân hàng trong túi đưa cho Lâm Thanh, sau đó ôm c.h.ặ.t món đồ sứ chạy biến.
Dọc đường đi, ánh mắt mọi người xung quanh cứ nhìn sang, Tống thái thái đắc ý lườm lại.
“Nhìn cái gì mà nhìn, đây là đồ của nhà họ Tống chúng tôi đấy."
Trong lòng bà ta đắc ý tính toán:
“Đợi nghiên cứu ra bí phương, nhà họ Tống sẽ Đông Sơn tái khởi, từ đó ăn trắng mặc trơn không phải lo nghĩ nữa.”
Ha ha ha.
Nhìn bà ta đắc ý như vậy, mọi người nhìn nhau:
...
Chẳng lẽ bà này bị ngốc à?
Lại còn bỏ tiền mua cái thứ đó về.
Ba triệu lận đấy!
Không muốn thì đưa cho tôi cũng được mà!
“Cái gì?!
Bà... bà bảo bà tiêu bao nhiêu?!"
Vừa từ Tống trạch đào đồ xong, về uống miếng nước, Tống Kiến Đức thấy món đồ sứ đó thì phun cả ngụm nước ra ngoài.
Khi nghe Tống thái thái bảo đã bỏ ba triệu mua nó về, ông ta suýt chút nữa lăn ra ngất xỉu.
“Cái đồ phá gia chi t.ử này!
Tiêu tiền sao không thương lượng với tôi một tiếng!"
Tống Kiến Đức gào lên điên cuồng.
Sắc mặt Tống thái thái sầm lại, không vui.
Bản thân ông ta vô dụng, bà ta ở ngoài bận rộn vất vả, không chỉ bị thương, mất hết mặt mũi, còn vô duyên vô cớ gặp quỷ, vất vả lắm mới mua được đồ về, kết quả nhận lại toàn lời mắng c.h.ử.i xối xả?
“Tống Kiến Đức ông có ý gì, tôi chẳng phải vì nhà họ Tống các ông sao!"
Tống Kiến Đức nghẹn họng:
“Thế bà có biết đồ sứ nhà họ Tống đều làm từ tro cốt người không!"
Tống thái thái:
!
Tống thái thái chấn động trợn tròn mắt:
“Ông nói cái gì!
Sao ông biết được!"
Tống Kiến Đức:
...
“Sao tôi biết á?
Tôi biết quá rõ luôn ấy chứ!"
Tống Kiến Đức nhét mạnh điện thoại vào tay bà ta, “Bà tự lên mạng mà xem đi!"
Tống thái thái mở điện thoại ra, liếc mắt thấy ngay tiêu đề nóng hổi.
Một phút sau, tiếng “đùng" vang lên...
Bà ta mắt tối sầm lại, trực tiếp ngã lăn ra đất.
“Mẹ!
Mẹ sao vậy?
Mẹ!"
Tống Nhạc hoảng hốt lao tới.
Mặt Tống thái thái xám như tro tàn, không còn thiết sống:
“Đừng quản mẹ, mẹ muốn ch-ết, để mẹ ch-ết đi..."
Vốn tưởng nhờ Giang Húc giải quyết chuyện nhà cũ họ Tống thì có thể lấy được bạch sứ, sau này mấy đời vinh hoa phú quý không hết.
Ai dè lại khui ra bí mật kinh thiên động địa thế này.
Năm đó, những món đồ sứ ấy, hóa ra đều dựa vào tro cốt người mà thành.
Lần này danh tiếng nhà họ Tống coi như xong, sau này làm ăn thế nào được nữa?
Còn bốn triệu (đoạn trước ghi ba triệu, chắc tác giả nhầm) kia nữa...
Nghĩ đến số tiền đổ sông đổ biển, và tương lai đen tối như tiền đồ của chị Dậu, Tống thái thái “phụt" một ngụm m-áu già.
Lần này ngất thật luôn....
Bên kia.
Giang Húc thả Tống Gia Vinh từ trong viên châu ra.
Lâm Thanh ngẩn ngơ nhìn anh.
Tống Gia Vinh dịu dàng nhìn cô:
“Đôi mắt của cháu giống hệt bà nội cháu lúc trẻ."
Vì vậy lão người hầu mới liếc mắt đã nhận ra thân phận của cô, dù thế nào cũng bắt cô đi vào.
Lâm Thanh há miệng:
“Anh muốn gặp bà nội em không?"
Tống Gia Vinh vội gật đầu, nhìn về phía Giang Húc.
Giang Húc hiểu ý, đưa tay điểm nhẹ lên người anh vài cái.
“Tôi đã phong ấn âm khí trên người anh rồi, sẽ không ảnh hưởng đến bà ấy đâu."
Sau khi xác nhận không có ảnh hưởng, Tống Gia Vinh theo Lâm Thanh đi vào phòng suite.
“Bà lão vừa mới ngủ thiếp đi."
“Không sao."
Tống Gia Vinh bay vào phòng ngủ.
Bà lão trên giường gầy yếu, tóc đã bạc phơ, nhưng vẫn giữ được khí chất thanh tao.
“Bà nội vẫn luôn hôn mê, bác sĩ nói có thể sẽ sớm tỉnh..."
Lâm Thanh khẽ giải thích.
Tống Gia Vinh mỉm cười, lặng lẽ ngắm nhìn bà:
“Không sao, có thể cứ lặng lẽ nhìn bà ấy thế này là đủ rồi."
Đúng lúc này, Quan Tĩnh Thư trên giường như có cảm ứng, đột nhiên mở mắt, ánh mắt rơi thẳng lên người Tống Gia Vinh bên cạnh Lâm Thanh.
Bà chấn động cả người, nước mắt lập tức đong đầy hốc mắt.
Bà làm sao thế này, bà lại nhìn thấy...
Bà đưa tay ra nhưng rồi lại rụt lại giữa chừng.
“Thiếu gia... là ngài sao?
Ngài đến thăm tôi ư?"
“Là tôi, tôi là Tống Gia Vinh đây."
Tống Gia Vinh không kìm được bước tới, chậm rãi nắm lấy tay bà.
Cảm nhận được sức nặng trên tay, Quan Tĩnh Thư gượng ngồi dậy, nhìn Tống Gia Vinh không chớp mắt.
“Thiếu gia, đúng là ngài rồi!
Ngài..."
“Ngài vẫn bằng lòng đến gặp tôi sao?
Một người phụ nữ từng phản bội ngài."
Giọng bà mang theo nỗi bi thương không thể diễn tả.
“Không, tôi không có, tôi không hận em."
Sao tôi có thể hận em được.
Tống Gia Vinh kể nhỏ câu chuyện ở Tống trạch cho bà nghe.
Quan Tĩnh Thư bừng tỉnh, bà đưa tay chạm vào má anh.
“Khó trách, ngài vẫn còn trẻ thế này, còn tôi đã thành bà già rồi."
“Có đau không?"
Tống Gia Vinh lắc đầu, khẽ nói:
“Không đau đâu."
“Nói dối, chắc chắn là đau lắm."
Quan Tĩnh Thư nắm c.h.ặ.t t.a.y anh, nước mắt không kìm được trào ra, “Bao nhiêu năm qua, bao nhiêu năm rồi..."
Lâm Thanh lặng lẽ quay người đi ra ngoài, để lại không gian cho hai người khó khăn lắm mới gặp lại nhau.
Cô vừa bước ra thì nghe thấy ngoài cửa có tiếng quát tháo hống hách:
“Tránh ra!"
“Đám người các người cũng dám cản ta!"
Một bóng dáng xông thẳng vào trong, khoảng hơn hai mươi tuổi, thần sắc cao ngạo, cằm hất lên cao, liếc nhìn một vòng quanh phòng với vẻ khinh khỉnh.
Chờ khi nhìn rõ Giang Húc, đáy mắt cô ta nhanh ch.óng xẹt qua tia kinh ngạc.
Dù cô ta đã xem qua video về vị chưởng môn Huyền Thanh Tông này, nhưng lúc này, đối phương chỉ tùy ý mặc một bộ trường bào xanh lục, lười biếng ngồi đó, nhưng lại có khí chất thoát tục lạ thường.
Thấy cô ta, đối phương cũng chỉ khẽ nhướng mi một cái rồi lại rủ mắt xuống, dường như trong mắt cô ấy, cô ta chỉ là một người qua đường không quan trọng.
Rõ ràng cô ấy cũng chỉ mới hơn hai mươi tuổi thôi mà!
Nên biết trong giới Huyền môn, bao nhiêu người thấy Tạ Tuyết Y cô ta đều phải cung kính gọi một tiếng “sư tỷ"!
Cảm giác bị phớt lờ hoàn toàn này khiến trong lòng Tạ Tuyết Y bùng lên một ngọn lửa giận.
“Ngươi chính là Giang Húc!"
“Đường đường là chưởng môn Huyền Thanh Tông, mà lại hành xử như thế này sao?"
Giang Húc:
?
Giang Việt:
?
Không phải chứ, con dở người này ở đâu ra vậy?
Mở miệng là phun ra toàn thứ gì không hà?
Giang Húc chậm rãi ngẩng đầu, đáy mắt hiện lên vẻ khó hiểu.
Thấy cô cuối cùng cũng nhìn mình, Tạ Tuyết Y hất cằm cười lạnh:
“Huyền môn lấy việc trừ ma vệ đạo, phò nguy cứu khốn làm nhiệm vụ của mình, vậy mà đường đường chưởng môn Huyền Thanh Tông lại dung túng cho oán linh bạch sứ làm hại dân lành vô tội!"
Giang Húc:
“Một cái mũ to tướng, hèn gì thấy đầu nặng trĩu.”
Tạ Tuyết Y cười lạnh nhìn quanh, cuối cùng dừng lại trên người Giang Húc, từng chữ từng chữ chất vấn:
“Ngươi dám nói, ngươi không phải cố ý để lại oán niệm đó, cố ý hại Tống thái thái ngã xuống cầu thang không!"
Giọng điệu cô ta hùng hồn, nhìn chằm chằm Giang Húc.
“Đúng thế, tôi cố ý đấy."
Giang Húc mặt đầy thản nhiên.
Tạ Tuyết Y:
“!"
Tạ Tuyết Y nghẹn họng, những lời chất vấn đã chuẩn bị sẵn cứng ngắc trong cổ họng, nhìn cô không thể tin nổi.
Cô ta lại dám thừa nhận!
Giang Húc hỏi ngược lại:
“Nhưng, là tôi bảo bà ta đi trộm đồ của người khác à?"
Lâm Thanh cũng bật cười.
“Chứ còn gì nữa!
Cái món bạch sứ này từ đâu mà có thì mọi người đều rõ, vốn đã mang theo oán khí, tôi còn tưởng người nào có chút não đều sẽ né xa ra cơ."
“Ai ngờ còn có kẻ vì tiền mà mờ mắt đến mức này?"
“Thế mà còn gọi cô đến đòi công đạo?"
“Cái này gọi là gì nhỉ, kẻ trộm đi trộm đồ bị gãy chân, xong quay lại kiện chủ nhà ra tòa à?"
Đám đông vây xem nhao nhao gật đầu, chỉ trỏ vào Tạ Tuyết Y.
[Người này là ai thế?
Não có vấn đề à?]
[Người nhà họ Tống đi trộm đồ mà còn có lý nữa?]
[Mở miệng là giới Huyền môn này nọ, không phải là con ch.ó nhà họ Tống mời đến chứ?]
[Nhà họ Tống còn biết liêm sỉ không?
Tẩy chay, tẩy chay triệt để!]
[Sau này đừng bao giờ mua đồ nhà họ nữa!]
Vừa mới thở phào được một hơi, Tống Kiến Đức thấy tai họa từ trên trời rơi xuống thế này thì:
???!!!
Ông ta nhảy dựng lên, gào thét không ngừng.
Không phải chứ, cô nương này là ai vậy!!
Ai mời cô đến đâu!!
Đừng hại chúng tôi nữa được không!
Đây là muốn ép ch-ết tôi à?!
Sắc mặt Tạ Tuyết Y thoắt xanh thoắt trắng:
“Cố tình gây sự, cho dù là chống trộm cũng không cần dùng thủ đoạn độc ác như vậy!"
Cô ta quay sang mọi người:
“Mọi người đừng để bị cô ta lừa!
Hôm nay cô ta có thể khoanh tay đứng nhìn Tống thái thái bị thương, ngày mai cô ta có thể nhìn các người nhà tan cửa nát!"
Mọi người:
...
Mọi người nhìn nhau đầy ngán ngẩm.
“Cô này là ai thế?
Mở miệng là toàn nhắm vào Giang đại sư vậy?"
“Sao tự nhiên lại rủa nhà tôi tan cửa nát?
Đạo sĩ mà nói năng kiểu đó à?
Tôi báo cảnh sát bây giờ đấy?"
“Cái người này lảm nhảm cái gì thế, có trứng gà miễn phí không?
Không có thì tôi về nấu cơm cho cháu đây."
Tạ Tuyết Y:
?!
Tạ Tuyết Y đỏ bừng mặt, nhìn dân chúng xung quanh với vẻ không thể tin nổi.
Ngu muội!
Đám dân ngu này!
Đúng là ngu không ai bằng!
Giang Húc chẳng qua chỉ là một hot mạng đi lên bằng chiêu trò, còn là một kẻ l.ừ.a đ.ả.o tâm địa độc ác, cô ta thì có gì tốt mà ai nấy đều tin cô ta một cách mù quáng như vậy!
