Đừng Chọc Giận Giả Thiên Kim Biết Bói Toán, Miệng Nhanh Hơn Não - Chương 65

Cập nhật lúc: 26/04/2026 21:58

“Nhưng giây tiếp theo, Dương Hân Nhã bước ra.”

Khoác trên người chiếc váy dài thướt tha, khiến cô ta trông có chút tiên khí hơn hẳn.

Cũng đâu phải không có gu đâu.

Tự chọn cho mình bộ này chẳng phải rất đẹp sao.

Bạn thân gì chứ, đây rõ ràng là kẻ thù núp bóng bạn thân thì có.

“Chị, người tiểu nhân mà chị Thư Mộng vướng phải chẳng lẽ là bạn thân của cô ấy sao!"

Giang Tự gật đầu:

“Không chỉ vậy, bông hoa đào thối của Cố Tiêu cũng chính là ả."

Giang Việt:

!!

Mẹ kiếp!

Là cô ta!

Cái loại chị em tình nghĩa nhựa này mà cũng dám mơ tưởng đến anh Cố Tiêu?

Không được!

Cặp đôi mà cậu “đẩy thuyền" tuyệt đối không thể chia tay!

Cậu đứng phắt dậy, nhưng giây tiếp theo, lại bị Giang Tự kéo lại.

Giang Việt đầy căm phẫn:

“Chị, chị để em đi, bây giờ em đi vạch trần bộ mặt thật của ả!"

Giang Tự thản nhiên hỏi ngược lại:

“Vậy giờ em có bằng chứng gì không?"...

Đến giờ ăn, Dương Hân Nhã đã đặt xong phòng riêng, khi Thư Mộng và Dương Hân Nhã đến nơi, Cố Tiêu đã đợi sẵn ở đó.

“Anh Cố Tiêu, anh mau nhìn xem, tạo hình mới của Mộng Mộng có đẹp không?"

Dương Hân Nhã kéo Thư Mộng đứng cạnh mình, bề ngoài thì như đang hỏi ý kiến.

Thực tế lại cố tình bóp giọng, uốn éo eo, không chút gượng ép phô bày đường cong gợi cảm của mình.

Tạo hình này của Thư Mộng là do chính tay Dương Hân Nhã chọn, xấu kinh khủng, đứng cạnh cô ta càng làm nổi bật nhan sắc kinh diễm của Dương Hân Nhã.

Cố Tiêu nhìn thấy, nhất định sẽ vứt bỏ Thư Mộng, hoàn toàn say đắm cô ta thôi!

Dương Hân Nhã nghĩ rất đẹp, thậm chí còn chuẩn bị sẵn phản ứng giả vờ bất ngờ.

Nhưng lại không tính đến việc, Cố Tiêu hoàn toàn chẳng thèm liếc nhìn cô ta một cái.

Anh sải bước tiến tới, đôi mắt dán c.h.ặ.t vào Thư Mộng, như thể cả thế giới này chỉ có mình cô.

“Đẹp, đặc biệt đẹp."

Thư Mộng thẹn thùng cúi đầu.

Nụ cười của Dương Hân Nhã cứng đờ, mặt mày xanh mét.

Mẹ kiếp!

Thế này mà cũng gọi là đẹp?

Gu thẩm mỹ kiểu gì vậy!

Mắt bị hỏng thì đi bệnh viện khám mắt đi được không!

Cô ta nghiến răng, đáy mắt thoáng qua một tia âm độc.

Không sao.

Kịch hay còn ở phía sau.

Sau đêm nay, Cố Tiêu sẽ là của cô ta.

Tất cả những thứ này đều sẽ là của cô ta!

Dương Hân Nhã kéo Thư Mộng ngồi xuống.

“Mộng Mộng, lần trước hai người đính hôn mình không đến được, hôm nay đặc biệt mời hai người đi ăn, cũng là để chúc mừng hai người đính hôn thành công."

“Chúc hai người sớm ngày kết hôn, mình kính hai người một ly."

Nghe vậy, Cố Tiêu theo bản năng lo lắng nhìn Thư Mộng.

Thực ra, thời gian này, anh cũng nhận ra cảm xúc của Thư Mộng có chút bất ổn.

Tuy nhiên, lúc này, thấy trong mắt cô không có vẻ căng thẳng hay bài xích, anh thầm thở phào nhẹ nhõm.

Thư Mộng chạm vào ánh mắt quan tâm của anh, mỉm cười, cả hai nâng ly r-ượu lên.

Dương Hân Nhã nhìn thấy, khóe môi không kìm được nhếch lên.

Cô ta cố nén sự phấn khích trong đáy mắt, đứng dậy:

“Nào nào nào, chúng ta cụng một ly!"

Thư Mộng đứng dậy theo, đột nhiên, eo cô truyền đến một luồng nóng rát, cô khựng lại, theo bản năng đưa tay sờ thử.

Kết quả, chỉ sờ được một tay tro bùa.

Là lá bùa hộ mệnh mà Giang Tự đưa cho cô!

Nghe nói, bùa hộ mệnh sau khi chắn tai họa cho người sẽ biến thành tro.

Nhưng, tai họa là gì?

Sắc mặt Thư Mộng thay đổi.

“Sao vậy?"

Cố Tiêu lập tức đặt ly r-ượu xuống, lo lắng hỏi.

Dương Hân Nhã có chút hoảng loạn:

“Mộng Mộng sao thế?

Không khỏe à?

Đến uống ly nước cho trấn tĩnh đi."

Thư Mộng không chút nghi ngờ, cầm ly nước lên định uống.

“Đừng uống."

Lúc này, ngoài cửa truyền đến giọng nữ lạnh lùng.

Cửa phòng được người đẩy từ bên ngoài vào.

Giang Tự và Giang Việt bước vào.

Kế hoạch bị phá vỡ, trong mắt Dương Hân Nhã thoáng qua sự hoảng loạn:

“Hai người là ai!

Hai người có biết trong phòng này là ai không?

Cút ra ngoài!"

Giang Việt trừng mắt nhìn ả:

“Tôi là em trai của anh Cố Tiêu đây, cô bảo ai cút đấy!"

Giang Tự không thèm để ý đến ả, chỉ thản nhiên liếc nhìn đĩa thức ăn trên bàn.

“Trong r-ượu bị bỏ thứ gì đó rồi."

“Trong nước cũng có."

“Trong canh cũng bị bỏ thu-ốc."

Không khí lập tức im phăng phắc.

Giang Việt trợn tròn mắt.

Mẹ kiếp, cái loại trà xanh ch-ết tiệt này, đúng là phòng không kịp phòng mà!

Sắc mặt Cố Tiêu cũng trầm xuống, ánh mắt nghi hoặc nhìn Dương Hân Nhã.

Đồ ăn của anh, chưa có kẻ nào không có mắt dám bỏ thu-ốc.

Trừ...

Anh nghĩ đến bộ dạng sốt sắng ép uống r-ượu, uống nước vừa rồi của Dương Hân Nhã, ánh mắt lạnh đi.

Thư Mộng chỉ là tính tình ôn hòa, chứ không phải không biết gì.

Nghe vậy, cô không thể tin nổi nhìn Dương Hân Nhã.

Chẳng lẽ, tiểu nhân mà Giang Tự nhắc đến, chính là Dương Hân Nhã?

Cô đột nhiên nhớ lại những lời Dương Hân Nhã đã nói thời gian gần đây.

Đặc biệt là những câu như tình yêu không môn đăng hộ đối sẽ không hạnh phúc, chuyện cổ tích đều là lừa người, rồi Cố Tiêu hẹn hò với người phụ nữ khác...

Những lời này đều do Dương Hân Nhã nói cho cô nghe.

Mới khiến cô vốn đã tự ti lại càng thêm bất an, suýt nữa hiểu lầm Cố Tiêu.

Nghĩ đến đây, lòng Thư Mộng càng chùng xuống.

“Nhưng, tại sao chứ?"

Ánh mắt nghi ngờ của mọi người đổ dồn vào, sắc mặt Dương Hân Nhã trắng bệch.

Cố gồng mình cứng miệng nói:

“Mộng Mộng, rốt cuộc là chuyện gì thế này?

Mình, mình thật sự không biết gì cả?"

Giang Việt cười lạnh một tiếng:

“Vậy cô dám tự mình uống một ly không?"

Cậu đặt ly nước mà Dương Hân Nhã vừa đưa cho Thư Mộng mạnh xuống trước mặt Dương Hân Nhã.

Biểu cảm của Dương Hân Nhã cứng đờ, trên mặt thoáng qua vẻ hoảng loạn.

Hồi lâu sau, giọng run rẩy:

“Được...

Mình thừa nhận, mình đúng là đã bỏ chút gì đó vào đồ ăn."

“Nhưng mình là nghe Mộng Mộng than phiền, tình cảm gần đây của hai người có vẻ có vấn đề, nên nghĩ là giúp hai người tăng thêm tình cảm thôi?

Mình thật sự không có ý muốn hại hai người!"

Dương Hân Nhã nhìn Thư Mộng với vẻ mặt bi thương, nước mắt chực trào nơi hốc mắt:

“Mộng Mộng, bạn bè bao nhiêu năm như vậy, cậu chẳng lẽ không tin mình sao?"

Thư Mộng trong lòng rất rối bời, không biết có nên tin cô ta không.

Dương Hân Nhã biết Thư Mộng mềm lòng nhất, nhìn ra sự do dự của cô, định biện bạch thêm cho mình, Giang Tự vốn đang đứng xem kịch vui khẽ nhướng mày:

“Thật sự chỉ đơn giản vậy thôi sao?"

Dương Hân Nhã ngẩng đầu, chạm vào đôi mắt trong veo như gương của Giang Tự, trong lòng cảm thấy hoảng loạn khó hiểu.

Giây tiếp theo, vài vệ sĩ được huấn luyện bài bản đi vào.

Hai tên lưu manh bị ném xuống đất.

“Tha mạng, đại ca tha mạng!"

Hai tên lưu manh nằm dưới đất, gào khóc cầu xin.

Nhìn thấy chúng, đồng t.ử Dương Hân Nhã co rút dữ dội.

Cố Tiêu nhìn thấu phản ứng của cô ta, thái dương giật giật.

“Chuyện này là sao?"

Ánh mắt sắc lẹm của anh b-ắn thẳng qua, mang theo sự lạnh lẽo đáng sợ.

Khí thế của người nhà họ Cố đâu phải thứ mà hai tên lưu manh chịu nổi.

Cả hai lập tức hoảng sợ.

“Tôi nói tôi nói!

Tôi nói hết!"

Tên tóc vàng nhìn Thư Mộng, ấp úng:

“Có người đưa tiền cho tôi, bảo tôi đưa cô ấy đến khách sạn, rồi... làm chuyện đó với cô ấy..."

“Bộp!"

Cố Tiêu giáng mạnh một cước vào hắn, tức đến run người.

Các người!

Các người thật to gan.

Tên tóc đỏ thấy vậy, suýt nữa thì tè ra quần, “Tôi, tôi không phải, tôi không có!

Có người gửi cho tôi một số phòng, bảo tôi canh ở ngoài, đến giờ thì xông vào, chụp ảnh giường chiếu của anh và người phụ nữ kia, rồi lập tức phát tán ra ngoài."

Tôi?

Người phụ nữ kia?

Cố Tiêu nghĩ đến đống đồ ăn bị bỏ thu-ốc kia, sắc mặt âm trầm như muốn nhỏ ra nước.

Nghiến răng nghiến lợi:

“Ai đưa tiền cho mày?"

“Còn nữa, là chụp ảnh tôi và ai!"

Hai tên lưu manh run lẩy bẩy, ánh mắt run rẩy nhìn về phía Dương Hân Nhã.

Dương Hân Nhã mặt mày tái mét, “Không, không phải tôi, tôi không có!"

Nhưng c-ơ th-ể run rẩy, vẻ mặt hoảng loạn không thể che giấu đã hoàn toàn vạch trần cô ta.

Thư Mộng bàng hoàng nhìn Dương Hân Nhã, trong phút chốc mặt cắt không còn giọt m-áu.

Bạn thân của cô, lại nảy sinh ý đồ như vậy với bạn trai của cô.

Thậm chí còn muốn dùng phương pháp độc ác như vậy để hủy hoại cô.

Tại sao chứ!

Họ là bạn thân không gì không nói từ hồi cấp ba, sau này thi đỗ cùng trường đại học, tình cảm càng thêm sâu đậm.

Mỗi năm vào sinh nhật cô, Dương Hân Nhã đều tự tay làm bánh sinh nhật tặng cô.

Thời đại này, còn có thể tự tay làm quà, tấm chân tình đằng sau khiến Thư Mộng vô cùng trân trọng.

Rõ ràng là cô bạn thân dịu dàng như vậy, sao lại biến thành bộ dạng này!

Thư Mộng run bần bật.

“Tại sao?

Cô còn mặt mũi hỏi tôi sao!"

Nghe cô nói xong, trong mắt Dương Hân Nhã bùng lên vẻ oán độc, hoàn toàn trút bỏ lớp ngụy trang.

“Rõ ràng là tôi gặp Cố Tiêu trước, là cậu đến sau, cướp mất người đàn ông của tôi!"

“Cậu có biết mỗi lần cậu ngọt ngào chi-a s-ẻ chuyện tình yêu của cậu và Cố Tiêu, lòng tôi ghen tị đến mức nào không!"

“Cậu sắp trở thành phu nhân hào môn rồi, còn tôi thì sao?"

“Tôi còn đang đi làm với mức lương ba nghìn tệ một tháng, làm sao tôi cam tâm!

Đó vốn dĩ nên là tình yêu thuộc về tôi, cuộc sống hào môn thuộc về tôi, tất cả những thứ này đều thuộc về tôi!

Tôi chỉ là nghĩ cách lấy lại thôi, tôi có lỗi sao?"

Nghe vậy, Thư Mộng ngẩn người.

Cố Tiêu:

?

Tôi không phải, tôi không có.

“Cô điên rồi, tôi và Mộng Mộng là mối tình đầu của nhau, liên quan gì đến cô?"

Giang Việt lập tức làm chứng:

“Đúng vậy, trong câu chuyện tình yêu tuyệt đẹp của hai người họ, chưa từng xuất hiện cô đấy nhé?"

Nếu không phải vì Thư Mộng, mọi người ai biết cô là Dương Hân Nhã chứ?

“Không, không thể nào!

Anh Cố Tiêu, anh không nhớ sao?!"

Dương Hân Nhã không thể tin nổi hét lên.

“Bốn năm trước, ở tiệm cà phê cổng trường, lúc em bê cà phê vô ý làm bẩn áo anh, anh không những không trách em, còn dịu dàng ôm em, đưa áo của anh cho em, đó là vật đính ước giữa chúng ta mà!"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Đừng Chọc Giận Giả Thiên Kim Biết Bói Toán, Miệng Nhanh Hơn Não - Chương 65: Chương 65 | MonkeyD