Đừng Chọc Vào Giả Thiên Kim! Cô Ấy Là Đại Lão Đánh Thuê Max Cấp - Chương 3

Cập nhật lúc: 08/05/2026 11:01

“Ngay khoảnh khắc này, nước mắt của người phụ nữ lập tức trào ra, ôm c.h.ặ.t Giang Thiện Hoan vào lòng.”

Giang Thiện Hoan rất không quen với những cử động thân mật như vậy, nhưng cô không nỡ đẩy bà ra.

“Về là tốt rồi, về là tốt rồi."

Mẹ Giang vừa nói vừa dắt tay Giang Thiện Hoan đi vào trong nhà:

“Hoan Hoan, con đừng trách mẹ không đi đón con, mẹ cũng rất muốn đi đón con, nhưng bố con nhất định không cho mẹ đi."

Mẹ Giang vừa dứt lời, một giọng nói trầm thấp từ phía trước hai người truyền đến:

“Cái gì mà tôi không cho, mấy ngày nay sức khỏe bà không tốt, buổi tối ngủ còn không yên giấc, làm sao có thể ngồi xe lâu như vậy được."

“Bà đừng có mà châm chọc mối quan hệ của tôi và tiểu Hoan."

Giang Thiện Hoan ngẩng đầu nhìn, đó là một người đàn ông trung niên, có năm phần giống Giang Chiếu Đình.

Trong ký ức của nguyên thân có người này, ông là người nắm quyền thế hệ trước của nhà họ Giang, bố nuôi của nguyên chủ, Giang Ân Hoa.

Tập đoàn Giang thị chính là do ông và phu nhân Đồng Uyển Thu cùng nhau gầy dựng nên, hiện giờ đã lui về tuyến hai, sống cuộc đời hưu trí.

Ông luôn cho rằng gia đình họ Giang hòa thuận, không có những chuyện vòng vo, đấu đá lẫn nhau như những hào môn khác.

Ước chừng nếu không phải nguyên thân gây ra chuyện đó trong buổi lễ ký kết, ông sẽ sống trong trí tưởng tượng của mình cả đời.

Cũng không biết sau khi trải qua chuyện này, hiện giờ Giang Ân Hoa nhìn nhận mình như thế nào.

Giang Thiện Hoan thực sự thấy nghẹn lòng.

Cô do dự không biết mở lời thế nào, có nên xin lỗi hay không, dù sao tập đoàn Giang thị cũng là tâm huyết cả đời của hai vợ chồng họ.

“Bố, mẹ... con, xin lỗi."

Vẫn nên xin lỗi trước.

Tuy nguyên thân không phải hạng tốt lành gì, nhưng cô đã chiếm dụng cơ thể này, thay cô ta nói lời xin lỗi cũng là điều rất cần thiết.

Hai vợ chồng sững sờ, Giang Ân Hoa lên tiếng trước:

“Hoan Hoan, con xin lỗi cái gì chứ, người phải xin lỗi là bố mẹ mới đúng."

Hả?

Đây là màn kịch gì vậy?

“Bố mẹ đã không bảo vệ tốt cho con, mới khiến con bị t.a.i n.ạ.n xe cộ, là lỗi của bố mẹ."

“Hả?"

Giang Thiện Hoan trợn tròn mắt:

“Nhưng con đã phá hỏng buổi lễ ký kết của tập đoàn, hại công ty—"

“Chuyện đó à."

Đồng Uyển Thu cười nhéo mũi Giang Thiện Hoan:

“Anh cả con đã giải thích rõ ràng với bố mẹ rồi, là đối phương không tôn trọng con trước, con phản kháng là không sai."

“Vốn dĩ nhà chúng ta cũng không mặn mà gì với việc hợp tác với đối phương, cái tập đoàn Gordon gì đó bối cảnh quá phức tạp, rủi ro quá lớn, không hợp tác cũng tốt."

“Nhà họ Giang chúng ta không thiếu một đơn hàng đó."

Hai vợ chồng người tung kẻ hứng, trực tiếp phủi sạch trách nhiệm cho Giang Thiện Hoan, thậm chí còn biến cô thành người bị hại.

Nhưng Giang Thiện Hoan biết, nếu nhà họ Giang thực sự không muốn hợp tác với tập đoàn Gordon thì ngay từ đầu đã nên từ chối, tuyệt đối không thể đi đến bước ký kết này.

Một khi đã đi đến bước này, chắc chắn là vì lần hợp tác này lợi nhiều hơn hại đối với nhà họ Giang.

Nhưng nguyên thân lại phá hỏng cơ hội này.

Trời đất ơi, đây là những người thân thần tiên phương nào vậy.

Lại để cho cái loại sói mắt trắng như nguyên thân gặp được.

Không đúng, bây giờ tất cả đều là của cô rồi.

Đây có phải là sự đền đáp cho việc kiếp trước cô không được cha thương mẹ yêu không?

Thượng đế à, người thật là khéo sắp xếp quá đi.

Giang Thiện Hoan được hai vợ chồng cẩn thận đón vào trong nhà, bóng lưng của Giang Chiếu Đình vừa lúc biến mất ở góc cầu thang tầng hai.

Cô cố nén cảm giác xa lạ mà ngồi xuống ghế sofa, Đồng Uyển Thu ngồi bên cạnh hỏi han ân cần, tận tay đút cho cô ăn đồ bổ, vừa đút vừa rơi nước mắt.

Xót xa Giang Thiện Hoan vô cùng.

Giang Ân Hoa đích thân rót nước cho cô, sau đó dặn dò chuyên gia dinh dưỡng trong nhà phải điều chỉnh tốt sức khỏe cho Giang Thiện Hoan, vô cùng tỉ mỉ.

Chìm ngập trong làn sóng tình thân dạt dào, Giang Thiện Hoan không kìm được mà mũi cay xè.

Cô đã quá quen với c-ái ch-ết, ngay cả lúc lâm chung ở kiếp trước, cô cũng không hề rơi lệ.

Nhưng hôm nay không biết làm sao, mũi cứ cay cay, cổ họng cũng nghèn nghẹn.

“Cảm ơn mẹ."

Giang Thiện Hoan hít sâu một hơi, gượng gạo quay mặt đi chỗ khác.

Đồng Uyển Thu cúi đầu lau nước mắt, nhưng bàn tay kia lại nắm c.h.ặ.t t.a.y Giang Thiện Hoan, cứ như thể bà vừa buông tay thì người sẽ biến mất vậy.

Đối với những giọt nước mắt của Đồng Uyển Thu, Giang Thiện Hoan không biết phải làm sao, cô không biết cách cư xử với người lớn, chỉ có thể vụng về lau nước mắt cho bà.

“Mẹ đừng khóc nữa, con không sao cả mà, bác sĩ nói con khí thế dồi dào, sức khỏe cực kỳ tốt."

“Còn tốt hơn cả trước khi bị t.a.i n.ạ.n nữa."

Đồng Uyển Thu:

“Làm sao mà giống nhau được, đó là t.a.i n.ạ.n xe cộ mà."

Càng nói, mẹ Giang lại càng không kìm được nước mắt, Giang Ân Hoa nhìn thấy vậy, vừa xót Giang Thiện Hoan, cũng vừa xót vợ mình.

“Phu nhân đừng khóc nữa, để Hoan Hoan nghỉ ngơi trước đi, bác sĩ nói rồi, Hoan Hoan bây giờ cần tĩnh dưỡng, bà cứ thế này thì con bé làm sao nghỉ ngơi tốt được."

Giang Ân Hoa vừa dứt lời, Đồng Uyển Thu lập tức gật đầu, dắt tay Giang Thiện Hoan đứng dậy:

“Đi, mẹ đưa con về phòng."

Phòng của Giang Thiện Hoan ở tầng ba, tầng này chỉ có một mình cô ở.

Khi thang máy đi lên đến tầng hai, cô đột nhiên nói:

“Mẹ, con muốn nói mấy câu với anh cả, mẹ xuống bối bố xem tivi đi, lát nữa con tự về phòng nghỉ ngơi là được rồi."

Đồng Uyển Thu suy nghĩ một chút rồi gật đầu:

“Vậy con đừng nói chuyện lâu quá, dưỡng sức là quan trọng nhất."

“Con biết rồi thưa mẹ."

Giang Thiện Hoan bước ra khỏi thang máy, tiễn Đồng Uyển Thu xuống lầu, sau đó mới đi đến trước cửa phòng anh cả.

“Cốc cốc cốc—"

Giang Chiếu Đình mở cửa:

“Có việc gì?"

Giang Chiếu Đình đã thay bộ vest ra, mặc bộ đồ ở nhà, cổ áo hơi mở, trên sống mũi đeo một cặp kính gọng vàng, nghiêng người tựa vào khung cửa, thản nhiên nhìn Giang Thiện Hoan.

Vẻ ngoài này của anh làm Giang Thiện Hoan giật mình vì quá đẹp trai, suýt chút nữa thì quên mất mục đích gõ cửa của mình.

Giang Chiếu Đình thấy cô ngẩn người, mất kiên nhẫn lên tiếng:

“Câm rồi à?"

Giang Thiện Hoan giật mình tỉnh táo lại, gằn từng chữ:

“Anh cả, anh—nói—dối."

Giang Chiếu Đình nhướng mày, không lên tiếng.

Giang Thiện Hoan hừ hừ cười một tiếng, vẻ mặt như đã nắm được thóp của anh, lách qua người Giang Chiếu Đình chui vào phòng anh.

Cô quan sát xung quanh, chỉ thấy căn phòng của Giang Chiếu Đình vô cùng phù hợp với con người anh.

Trên tường treo mấy bức tranh nghệ thuật phái trừu tượng, nhưng bức tranh ở giữa lại khác biệt hoàn toàn với những bức xung quanh, khiến Giang Thiện Hoan cảm thấy quen mắt.

Trước cửa sổ sát đất của căn phòng đặt một bộ bàn ghế, trên đó còn để một xấp tài liệu cùng một quả địa cầu.

Chậc chậc, anh cả đúng là cuồng công việc, về đến nhà rồi cũng không quên làm việc.

Giang Thiện Hoan thầm vỗ tay trong lòng.

Ngược lại, cô lại bị thu hút bởi bức tường đầy sách đằng sau bộ bàn ghế, trên giá sách san sát những cuốn sách đủ các loại về thương mại, tài chính.

“Oa ~" Giang Thiện Hoan thốt lên:

“Anh cả đúng là đọc rộng hiểu nhiều."

Giang Chiếu Đình không biết cô đang định giở trò gì, cố nén thôi thúc muốn đuổi cô ra ngoài, đóng cửa lại, đứng tựa cửa nhìn cô.

Giang Thiện Hoan cảm thán xong, lại đi đến cạnh giường, nhìn chiếc giường ngay ngắn, không có một nếp nhăn nào, cô nhướng mày:

“Anh cả, căn phòng của anh rất đúng với ấn tượng rập khuôn của em về tổng tài bá đạo."

Giang Chiếu Đình khoanh tay trước ng-ực, lạnh lùng nói:

“Cô đặc biệt đến đây để bình phẩm phòng của tôi à?"

“Ờ... tiện thể thôi, tiện thể thôi."

Giang Thiện Hoan ngượng ngùng cười, sau đó lại trở nên nghiêm túc.

Cô đi đến trước mặt Giang Chiếu Đình, ngước nhìn anh, hơi híp mắt lại:

“Anh cả, anh nói dối bố mẹ."

Giang Chiếu Đình cúi nhìn cô:

“Thì sao?"

Nói xong anh liền lách qua Giang Thiện Hoan ngồi xuống sofa, cầm máy tính bảng lên xem cái gì đó.

“Rõ ràng anh rất muốn hợp tác với tập đoàn Gordon, tại sao lại nói với bố mẹ là không muốn, còn bảo là do đối phương sai trước?"

Giang Thiện Hoan trực tiếp đi thẳng vào vấn đề, nói xong còn nhìn Giang Chiếu Đình chằm chằm.

Ngón tay Giang Chiếu Đình lướt trên máy tính bảng, không thèm ngẩng đầu lên:

“Sao thế, cô muốn tôi đi vạch trần cô với bố mẹ à?"

“Em..."

Đương nhiên là không muốn rồi.

“Sức khỏe mẹ không tốt, không thể chịu kích động."

Giang Chiếu Đình nói thêm một câu, coi như là lời giải thích.

Giang Thiện Hoan hiểu ra:

“Hóa ra là như vậy."

“Nhưng mà anh, anh đúng là một người tốt."

Giang Thiện Hoan hận không thể phát thẻ người tốt cho Giang Chiếu Đình mọi lúc mọi nơi.

Mặc dù con người Giang Chiếu Đình lạnh lùng, miệng lưỡi cũng rất độc địa, nhưng lại luôn đặt người nhà ở vị trí quan trọng, khiến cô không nhịn được muốn gần gũi.

“Thu lại cái thẻ người tốt của cô đi, tôi đã nói rồi, đây là lần cuối cùng."

Cạch— hình tượng vĩ đại mà Giang Chiếu Đình vừa mới dựng lên trong lòng Giang Thiện Hoan tan tành mây khói.

Nhưng Giang Thiện Hoan giỏi nhất là giả điên giả khùng, cô ghé sát vào trước mặt Giang Chiếu Đình, nịnh nọt rót thêm nước vào chén trà của anh:

“Anh cả sao anh lại không hiểu lòng em cơ chứ."

“Em thực lòng thấy anh là người rất tốt."

Giang Chiếu Đình:

“Hừ."

“Thấy tôi là người tốt, nên mới mua chuộc tài xế bỏ thu-ốc k.í.c.h d.ụ.c vào nước hoa trong xe, định chụp ảnh giường chiếu của tôi?"

Cái gì!

Nguyên thân còn từng làm ra cái chuyện không biết xấu hổ như vậy sao?

Ảnh đâu, mau đưa lên đây!

“Hừ."

Tiếng hừ lạnh của Giang Chiếu Đình kéo Giang Thiện Hoan trở về thực tại, cô hiểu ra rằng hai người bây giờ vẫn có thể mặt đối mặt nói chuyện, thì cái vụ chụp ảnh khỏa thân đó, tám phần mười là không thành.

“Thì... thì cuối cùng chẳng phải cũng bị anh phát hiện ra đó sao."

Giang Thiện Hoan chột dạ cúi đầu:

“May mà anh cả phát hiện kịp thời, khiến em có thể dừng chân trước bờ vực, cải tà quy chính."

Bây giờ cô càng lúc càng thuần thục rồi, vừa xin lỗi vừa có thể nịnh nọt một phen.

Chậc chậc, con người đúng là sinh vật thích nghi với môi trường, mới có hai ngày mà cô đã nịnh bợ đến mức này rồi, chẳng còn chút tinh thần chiến đấu bảy ngày bảy đêm không bao giờ chịu khuất phục ở vùng chiến sự kiếp trước nữa.

“Bớt nịnh bợ đi."

Giang Chiếu Đình lạnh lùng liếc cô một cái:

“Còn có việc gì nữa không?"

Giang Thiện Hoan lắc đầu.

“Cửa ở đằng kia."

Giang Chiếu Đình hạ lệnh đuổi khách.

Giang Thiện Hoan rất biết thời thế, nhanh ch.óng chuẩn bị rời đi.

Nhưng vừa đi đến cửa, cô lại bị gọi lại:

“Đợi đã."

Giang Thiện Hoan không hiểu quay đầu lại, thấy Giang Chiếu Đình không thèm ngẩng đầu lên nói:

“Mẹ nói ngày mai sẽ tổ chức tiệc cho cô."

Giang Thiện Hoan:

“Tiệc?"

“Để ăn mừng em bỗng dưng nổi tiếng à?"

Giang Chiếu Đình:

“..."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.