Đừng Chọc Vào Giả Thiên Kim! Cô Ấy Là Đại Lão Đánh Thuê Max Cấp - Chương 45

Cập nhật lúc: 08/05/2026 11:12

“Em đang nhìn gì thế?"

Giang Chiếu Đình hỏi.

Giang Thiện Hoan cười nói:

“Xem có nhân vật nguy hiểm nào không."

Vạn nhất lại gặp phải Trần Chiếu, thì bữa cơm hôm nay chắc chắn ăn không ngon rồi.

Giang Chiếu Đình khẽ nhếch môi:

“Em vào phòng bao trước đi, anh đi vệ sinh một chút."

“OK."

Giang Thiện Hoan ra hiệu tay OK, đi theo phục vụ.

Phục vụ đưa cô lên tầng ba, đi qua hai dãy hành lang dài, rẽ tới rẽ lui mãi cuối cùng cũng tới phòng bao.

“Giang tiểu thư, phòng bao của cô tới rồi."

Đây là một phòng bao rất kín đáo, xung quanh thậm chí không có các phòng bao khác.

“Kín đáo vậy sao..."

Giang Thiện Hoan lẩm bẩm một câu, anh cả không định làm gì cô chứ?

Xử quyết bí mật sao?

Chẳng phải cô đã được “tẩy trắng" rồi sao...

Nhân viên phục vụ nghe thấy lời cô nói, mỉm cười trả lời:

“Đây là phòng bao có tính riêng tư tốt nhất của chúng tôi, Giang tiên sinh đã đặc biệt đặt trước, khách của hai người đã đợi sẵn bên trong từ lâu rồi."

“Khách?"

Giang Thiện Hoan bừng tỉnh đại ngộ, hóa ra hôm nay không chỉ có cô và anh cả ăn cơm.

Nhân viên phục vụ gật đầu, nhẹ nhàng đẩy cửa phòng bao ra, làm động tác mời Giang Thiện Hoan, sau đó rời đi.

Được rồi, để cô xem xem, vị thần thánh phương nào mà lại thần bí đến vậy.

Khoảnh khắc Giang Thiện Hoan bước vào, người bên trong rõ ràng là sửng sốt một chút.

Sau đó đột nhiên gầm lên một tiếng:

“Mẹ kiếp, sao cô lại ở đây!"

Đó là giọng của một người đàn ông, xen lẫn cơn giận dữ ngút trời, cứ như thể Giang Thiện Hoan vừa đào mộ tổ tiên nhà anh ta lên vậy.

Giang Thiện Hoan còn chưa nhìn rõ khuôn mặt người đàn ông, đã bị chỏm tóc trắng nổi bật của đối phương thu hút.

Hô!

Tạo hình này, ngầu thật đấy!

Tóc trắng, khuyên tai lại còn cả khuyên môi, mắt thì xanh biếc, diện cả cây đồ đen phong cách bụi bặm, đúng là đẹp trai nổ trời.

Chỉ là khuôn mặt này nhìn có chút quen mắt, cô chắc chắn đã gặp ở đâu đó rồi.

Chỉ là nhất thời không nhớ ra được.

Cô không để tâm đến sự thù địch vô cớ của đối phương, ngược lại còn tiến lên vài bước, cười híp mắt lên tiếng:

“Wow~ Anh chàng đẹp trai này, chúng ta đã từng gặp nhau ở đâu chưa nhỉ?"

Người đàn ông thấy cô tiến lại gần, liền lùi phắt lại phía sau, nhưng lập tức phản ứng lại, vớ lấy đôi đũa bên cạnh ném thẳng về phía Giang Thiện Hoan.

“Cô cút ngay cho tôi, tôi không muốn nhìn thấy cô!"

Giang Thiện Hoan nghiêng người né được, đôi lông mày khẽ nhíu lại, anh chàng đẹp trai này dường như quen biết cô, hai người có lẽ còn có chút ân oán gì đó.

“Ờ...

Cái đó."

Giang Thiện Hoan há miệng, đắn đo không biết nên mở lời thế nào:

“Trước đây tôi—"

“V-út—" một tiếng, một vật thể màu trắng bay về phía Giang Thiện Hoan.

Đối phương căn bản không cho cô cơ hội nói chuyện, trong chớp mắt, vật thể bay không xác định đã lao đến trước mặt.

Cô nhanh tay lẹ mắt bắt lấy, hóa ra là một chiếc bát sứ màu trắng.

Hô—!

Anh chàng đẹp trai này ra tay ác thật đấy.

Sắc mặt cô lạnh xuống, đẳng cấp gì mà kiêu ngạo thế.

Giang Thiện Hoan hừ lạnh một tiếng, nhìn chằm chằm người đàn ông với vẻ âm u, suy tính xem nên dạy dỗ đối phương thế nào.

Người đàn ông bị cô nhìn đến mức trong lòng nổi gai ốc, nhưng lòng tự tôn của đàn ông bảo anh ta không được hèn nhát.

Vừa hay, tại sao anh ta phải sợ Giang Thiện Hoan, Giang Thiện Hoan mới là con rắn độc cơ mà!

“Tôi, tôi cảnh cáo cô nhé, tôi không sợ cô đâu, tôi mới học tán thủ đấy, nếu cô còn dám giống như trước đây—"

“Cộp—"

Người đàn ông còn chưa nói hết câu, đã bị một vật cứng ngắc đập trúng trán, phát ra một tiếng cộp rõ to, anh ta bắt đầu thấy hoa mắt ch.óng mặt, cuối cùng ngã nhào xuống sofa.

Giang Thiện Hoan lắc lắc cổ tay, đi tới trước mặt người đàn ông, đứng từ trên cao nhìn xuống kẻ đang ôm trán đau đớn nhăn nhó.

“Thế nào?"

Giang Thiện Hoan nhướng mày đầy khiêu khích:

“Là tán thủ của anh lợi hại, hay là cái bát cơm của tôi lợi hại?"

Giang Thiện Hoan cúi người xuống, ngày càng tiến gần đối phương.

Người đàn ông vùng vẫy chân tay trên sofa, nhìn Giang Thiện Hoan với ánh mắt như nhìn yêu ma quỷ quái.

“Cô cô cô cô cô...

Cô đừng có qua đây—"

“Hì hì..."

Giang Thiện Hoan nở một nụ cười khát m-áu, lòng bàn tay không biết từ lúc nào đã xuất hiện một con d.a.o nhỏ:

“Vừa rồi là anh ra tay trước nhé, tôi chỉ là—"

“Hai đứa đang làm gì thế?"

Một giọng nói lạnh lùng và đầy phẫn nộ vang lên ở cửa.

Cả hai cùng nhìn về phía cửa, Giang Thiện Hoan lập tức giấu con d.a.o nhỏ vào khe hở của sofa.

“Anh cả!"

Cô tung tăng chạy đến bên cạnh Giang Chiếu Đình, chân mày nhíu lại, đôi mắt to tròn long lanh, nhìn Giang Chiếu Đình với vẻ đáng thương.

“Cái anh tóc trắng kia lén tấn công em, suýt nữa thì làm em bị hủy dung rồi."

Cô chớp mắt tội nghiệp, diễn tròn vai nạn nhân, chỉ thiếu điều rặn ra vài giọt nước mắt nữa thôi.

Rốt cuộc là ai bị hủy dung hả!!

Người đàn ông trên sofa gào thét trong lòng.

Thần sắc Giang Chiếu Đình hơi khựng lại, trái tim bỗng dưng thấy tê rần một trận, sau đó mới dời tầm mắt xuống cái anh tóc trắng vẫn còn đang nằm trên sofa chưa dậy nổi ở phía sau cô.

“Lão Tam."

“Vất vả lắm mới về được một chuyến, mà lại dùng bộ dạng này để gặp anh sao?"

Giọng Giang Chiếu Đình có chút không vui:

“Quy củ học được đều vứt cho ch.ó ăn hết rồi à?"

Ầm—

Giang Thiện Hoan ch-ết đứng tại chỗ.

Vừa rồi anh cả gọi anh ta là gì?

Lão Tam?

Giang Lão Tam?

Giang Chiếu Tự?

Anh, anh ba?

Cái gì gọi là sét đ.á.n.h ngang tai, Giang Thiện Hoan cuối cùng cũng nếm trải được rồi.

Cô vươn cổ, khó khăn nuốt nước miếng.

Mình vừa mới làm gì vậy?

Giang Chiếu Đình vừa nói vừa ngồi xuống vị trí chủ tọa, lúc này mới phát hiện trên trán Giang Chiếu Tự nổi lên một cục u to tướng.

“Vết thương trên đầu em là sao?"

Giang Chiếu Tự ngồi dậy khỏi sofa rồi lại bất lực nằm xuống, chỉ có anh ta mới biết mình oan ức đến nhường nào.

“Anh cả, năm phút trước, em không có như thế này đâu."

Anh ta hít một hơi thật sâu, tầm mắt chậm rãi dời sang người Giang Thiện Hoan.

“Tất cả đều là do con mụ độc ác Giang Thiện Hoan này làm đấy!"

Giang Chiếu Tự nói với vẻ nghiến răng nghiến lợi, ánh mắt đó cứ như muốn ăn tươi nuốt sống Giang Thiện Hoan vậy.

“Cô ta dùng bát cơm đập em, một cục u to thế này, ngày mai em còn đi đóng phim thế nào được nữa!"

Nhục nhã, đúng là nhục nhã, Giang Thiện Hoan dùng “bát cơm" đập nát “bát cơm" (sự nghiệp) của anh ta rồi!

Giang Chiếu Đình nhìn về phía Giang Thiện Hoan, nhướng mày, dường như đang hỏi chuyện gì đã xảy ra.

Đến lúc này, bộ não đang bị đình trệ của Giang Thiện Hoan mới coi như khởi động lại.

Cô nhanh ch.óng lao đến bên cạnh Giang Chiếu Đình, nắm lấy cánh tay anh:

“Anh cả, anh nghe em giải thích."

Cô nhanh ch.óng kể lại sự việc vừa rồi, nhấn mạnh rằng mình chỉ đang tự vệ.

“...

Anh ba để cái đầu tóc trắng đó, ăn mặc cũng chẳng ra làm sao, em không nhận ra anh ấy, cứ tưởng anh ấy là người xấu."

Vốn dĩ ký ức của cô về Giang Lão Tam chỉ dừng lại ở những bức ảnh trong nhà và trên tivi, căn bản không hề quen thuộc.

Bây giờ anh ta thay đổi diện mạo xuất hiện trước mặt cô, không nhận ra cũng là chuyện bình thường thôi mà.

Giang Chiếu Đình gật đầu, cảm thấy Giang Thiện Hoan có thể châm chước được.

Thấy sắc mặt Giang Chiếu Đình dịu lại, Giang Lão Tam không chịu để yên.

“Anh cả, anh đừng nghe cô ta nói bừa, cô ta rõ ràng là cố ý, cô ta chính là không muốn em được sống tốt!"

Giọng của Giang Lão Tam to đến mức cả phòng bao đều vang vọng tiếng gào thét của anh ta.

“Em nhỏ tiếng chút đi."

Giang Chiếu Đình sa sầm mặt:

“Em muốn dẫn người khác đến xem trò cười à?"

“Em..."

Giang Chiếu Tự không cam lòng, nhìn chằm chằm Giang Thiện Hoan.

“Ngồi xuống."

Giang Chiếu Đình sầm mặt:

“Nhắn tin cho quản lý của em, bảo cậu ta mang thu-ốc đến đây."

Giang Lão Tam hầm hầm ngồi xuống, cầm điện thoại lên nhắn tin, tiếng gõ “tộp tộp tộp", cảm giác như điện thoại sắp bị anh ta chọc thủng một lỗ đến nơi.

Giang Thiện Hoan suy nghĩ một chút, rồi đứng dậy, cúi người thật sâu trước Giang Lão Tam.

“Xin lỗi anh ba, em sai rồi, em không nên ra tay với anh."

Cô thề là mình đang chân thành xin lỗi, nhưng biểu cảm của Giang Lão Tam lại chẳng có chút tin tưởng nào.

Có chăng, chỉ toàn là sự khinh miệt và coi thường tột độ.

Tim Giang Thiện Hoan thắt lại, đột nhiên có cảm giác nợ chồng thêm nợ...

“Anh ba, em—"

“Giang Thiện Hoan, cô bớt giả vờ yếu đuối, vô tội như hoa sen trắng trước mặt tôi đi, tôi nói cho cô biết, tôi không mắc bẫy đâu!"

Giang Thiện Hoan muốn tiếp tục xin lỗi, nhưng Giang Chiếu Tự căn bản không ăn bộ dạng này của cô.

“Anh ba, em không có, em..."

“Cô cái gì mà cô, cô định nói cô đã cải tà quy chính rồi sao?"

Giang Thiện Hoan gật đầu như bổ củi.

Nhưng điều đó chỉ khiến Giang Chiếu Tự bật cười khinh bỉ:

“Hừ hừ, cô nghĩ ch.ó có thể bỏ được thói quen ăn phân sao?"

“Lão Tam!"

Giang Chiếu Đình lên tiếng cắt ngang lời anh ta.

Lúc này, cửa phòng bao được mở ra, nhân viên phục vụ đẩy hai xe thức ăn đi vào.

Đợi phục vụ lên món xong và rời đi, Giang Chiếu Đình lườm mỗi người một cái, ra lệnh:

“Ăn cơm."

“Em không ăn!"

Giang Chiếu Tự hậm hực:

“Nhìn thấy cô ta là em nuốt không trôi, buồn nôn ch-ết đi được."

“Vậy có cần anh sắp xếp cho em một bữa cám lợn không?"

“Em..."

Giang Chiếu Tự nghẹn lời:

“Hừ, ăn thì ăn!"

Bữa cơm này Giang Thiện Hoan ăn trong tâm trạng thấp thỏm lo âu, thỉnh thoảng lại ngẩng đầu nhìn anh ba một cái, chỉ sợ một sơ suất nhỏ là cái bát cơm lại bay thẳng vào đầu mình.

“Tập trung ăn cơm đi."

Giang Chiếu Đình gắp cho cô một miếng cá mú đỏ:

“Lần trước chẳng phải cứ kêu món ở đây ngon sao."

Giang Thiện Hoan cười hì hì, quyết định ăn trước cho chắc:

“Đa tạ anh cả."

Giang Thiện Hoan càng ăn càng vui, nhưng sắc mặt Giang Chiếu Tự thì ngày càng khó coi.

Ánh mắt anh ta cứ đảo qua đảo lại giữa anh cả và Giang Thiện Hoan.

Anh ta mới đi đóng phim có nửa năm, sao quan hệ giữa anh cả và con mụ bạch liên hoa ch-ết tiệt này lại tốt lên như vậy chứ.

Thậm chí còn đưa cô ta đi ăn cơm, còn gắp thức ăn, múc cơm, rót nước cho cô ta nữa.

Đến cả người em trai ruột thịt như anh ta còn chẳng có được cái biệt đãi này.

Anh ta đã bỏ lỡ chuyện gì rồi sao?

Càng nghĩ anh ta càng thấy tức, liền cầm điện thoại bên cạnh lên, mở ứng dụng trò chuyện ra.

Tìm thấy nhóm gia đình mà anh ta đã để chế độ tắt thông báo tin nhắn từ lâu.

Hô— Tin nhắn đã lên tới 999+.

“Lão Tam, lúc ăn cơm không được nghịch điện thoại."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.