Đừng Chọc Vào Giả Thiên Kim! Cô Ấy Là Đại Lão Đánh Thuê Max Cấp - Chương 71

Cập nhật lúc: 08/05/2026 12:05

Giang Thiện Hoan:

“Trời lạnh Vương phá."

“Đây là cái gì?"

Anh nhíu mày hỏi.

Giang Thiện Hoan mang vẻ mặt kiểu 'sao cái này mà anh cũng không biết'.

Cô hắng giọng, bóp giọng bắt chước nói:

“Trời lạnh rồi, nên để nhà họ Vương phá sản thôi."

“Anh cả, lúc rảnh rỗi anh nên lên mạng nhiều hơn đi, 'Trời lạnh Vương phá' là một điển tích nổi tiếng của tổng tài bá đạo đấy."

“Anh thân là tổng tài bá đạo, vậy mà lại không biết những điển tích về tổng tài bá đạo, anh đi đàm phán kinh doanh thật sự không sợ bị cười cho thối mũi sao?"

Giang Chiếu Đình:

“..."

Anh khá bất lực mà vò mạnh mái đầu của Giang Thiện Hoan một cái.

“Bảo em lúc rảnh rỗi ít đọc mấy thứ tiểu thuyết đó thôi."

“Em không đấy, đây chính là nguồn vui của em mà."

Giang Chiếu Đình:

“Niềm vui kiểu này đều ngắn ngủi thôi."

“Làm sao mà ngắn ngủi được, anh không biết những tiểu thuyết đó buồn cười thế nào đâu, tác giả hài hước cực kỳ luôn."

Nói đến đây Giang Thiện Hoan không nhịn được cười, “Em đều nghi ngờ những tác giả đó hàng ngày viết xong chương truyện là lại chui vào trong chăn để nghĩ thêm miếng hài đấy."

Thấy bộ dạng cứng đầu cứng cổ của cô, Giang Chiếu Đình bất lực thở dài.

“Em vui là được."

“Đinh ——" một tiếng, thang máy đã đến.

“Ơ?

Sao lại là bãi đỗ xe?"

Giang Thiện Hoan nghi hoặc nhìn sang Giang Chiếu Đình, “Hôm nay chúng ta không ăn ở căng tin sao?"

Giang Chiếu Đình:

“Gần đây mới mở một nhà hàng món Xuyên, đưa em đi ăn thử."

Mắt Giang Thiện Hoan sáng lên, “Oa —— anh cả thật tốt."

“Nhưng hôm nay căng tin công ty có món mới, không ăn được hơi tiếc chút."

Hiện tại cô đã nắm lòng các món ăn hàng ngày của tập đoàn rồi, ngày nào có món mới, ngày nào có món chính, cô đều rõ như lòng bàn tay.

“Anh bảo người ta để dành cho em một phần, đóng gói mang về tối ăn."

“Vâng ạ!"

Cô lanh lảnh đáp lời, “Anh cả đúng thật là anh cả mà."

Giang Thiện Hoan hiện tại tâng bốc nịnh hót ngày càng điêu luyện.

Giang Chiếu Đình nghe nhiều quá cũng bắt đầu có khả năng miễn nhiễm, “Được rồi, đừng nịnh nọt nữa, lên xe đi."

Trên xe, Giang Thiện Hoan cuối cùng cũng nhớ tới vấn đề mình quan tâm nhất.

“Anh cả, hôm nay anh vẫn chưa bảo Cao thư ký đặt cà phê ở quán của em."

Giang Chiếu Đình:

“..."

Anh biết ngay mà, người này không có việc gì thì chẳng bao giờ đến đây.

Thảo nào lúc đi lên, trong tay còn xách theo một ly cà phê nữa chứ.

Hóa ra là đang nhắc khéo anh.

“Buổi chiều sẽ bảo Cao thư ký đặt trà chiều."

“Ở quán cà phê của em sao?"

“Hay là đặt ở quán bên cạnh em nhé?"

Hì hì, anh mà dám không chăm lo cho việc kinh doanh của cô, cô chẳng quậy cho gà bay ch.ó sủa, trời nghiêng đất lệch sao?

Vì sự yên ổn của gia đình, hậu phương không bị bốc hỏa, anh vẫn nên ngoan ngoãn thôi.

Chậc...

Nhất thời có chút không phân biệt nổi mình và Giang Thiện Hoan rốt cuộc ai mới là tổng tài bá đạo nữa.

Buổi tối lúc tan làm, Giang Thiện Hoan ngoan ngoãn ở quán đợi anh cả đến.

Một lát sau, xe của Giang Chiếu Đình đã dừng trước cửa.

Không biết từ lúc nào, anh cả bắt đầu tự mình lái xe đi làm.

Giang Thiện Hoan hàng ngày đều thản nhiên coi anh cả là tài xế.

Lên xe, Giang Thiện Hoan đột nhiên nói:

“Anh cả, em muốn xin phép anh một chuyện."

“Chuyện gì?"

“Anh ba bảo ngày mai đưa em đi tham gia tiệc rượu, ngày mai em không đến quán được, em không đến quán thì anh vẫn bảo Cao thư ký đặt cà phê ở quán em chứ."

“Tham gia tiệc rượu với lão tam?"

Giang Chiếu Đình nhíu c.h.ặ.t đôi mày, tự động bỏ qua câu nói phía sau của cô.

Giang Thiện Hoan nhận ra sự không hài lòng của anh, giải thích nói:

“Là tiệc khởi quay và kêu gọi đầu tư cho bộ phim hợp tác với MiaKing, em chẳng phải là người trung gian sao, anh ba liền bảo đưa em đi cùng luôn."

Giang Chiếu Đình im lặng, không nói đồng ý mà cũng không bảo là không được.

Giang Thiện Hoan nghiêng đầu ghé sát vào mặt anh, “Anh cả?"

Giang Chiếu Đình liếc nhìn cô một cái, trong lòng thầm thở dài.

“Ở tiệc rượu nhớ theo sát lão tam, đừng để bị người ta bắt nạt."

Giang Thiện Hoan ngay lập tức lộ ra một nụ cười rạng rỡ, vỗ ng-ực đảm bảo.

“Hi hi, anh cả yên tâm, từ trước đến giờ chỉ có em đi bắt nạt người khác thôi."

Danh hiệu “đầu gấu" chiến khu của cô không phải là hư danh.

Cô cười rạng rỡ, nhưng Giang Chiếu Đình nhìn thấy lại thấy chướng mắt lạ thường.

“Vui thế cơ à?"

Giang Chiếu Đình lạnh giọng mở miệng.

“Hả...?"

Giang Thiện Hoan ngẩn ra một lúc, “Tâm trạng em từ trước đến giờ vẫn không tệ mà."

“Hừ —— quả nhiên thích lão tam nhất."

Lời này của anh vô cùng cay nghiệt, cái tông giọng mỉa mai này, Giang Thiện Hoan có đần đến mấy cũng nghe ra được.

“..."

Chuyện này liên quan gì đến chuyện kia đâu chứ.

Bát nước của cô lại không bưng bằng sao?

“Anh cả, có phải anh đói rồi không?"

Giang Chiếu Đình nhướn mày, dùng ánh mắt hỏi câu này có ý gì.

Giang Thiện Hoan mím môi cười, “Bây giờ anh rất giống một anh hùng bàn phím trên mạng đấy."

Giang Chiếu Đình:

“..."

Suốt dọc đường im lặng.

Giang Chiếu Đình vốn luôn trầm ổn tự chế, lần đầu tiên phá lệ lái xe nhanh như bay.

Giang Thiện Hoan ngồi ở ghế phụ, thức thời không lên tiếng.

Hai người về nhà sớm hơn bình thường nửa tiếng.

Ở nơi cách cổng trang viên không xa, nhìn thấy một chiếc xe mang biển số lạ.

“Ơ?

Xe của ai đây?"

Giang Chiếu Đình híp mắt lại, “Của Đoạn Phong."

“Em lột trần anh ta từ trên xuống dưới như thế, mà không tra ra biển số xe của anh ta sao?"

“Em tra đều là những việc làm mờ ám ở nước ngoài của anh ta, ai quan tâm anh ta đi xe gì chứ."

Giang Thiện Hoan biện minh.

Đột nhiên, cô trợn tròn mắt, hô lên một tiếng kinh ngạc, “Chị hai?"

Giang Chiếu Vãn bước xuống từ ghế phụ của Đoạn Phong, hai người dường như đã nói gì đó, sau đó chị hai xoay người đi về nhà.

Nhìn thấy cảnh này, Giang Thiện Hoan bặm c.h.ặ.t môi.

“Tốc độ này, trong tiểu thuyết không phải viết thế này mà..."

Cô lẩm bẩm một tiếng.

Giang Chiếu Đình nhíu mày, không hiểu ý trong lời nói của cô, “Em nói cái gì?"

“Em nói là, tốc độ phát triển của chị hai và Đoạn Phong không đúng với mô típ tiểu thuyết gương vỡ lại lành."

“Lúc này, chị hai nên lánh mặt không gặp Đoạn Phong mới đúng chứ."

Giang Chiếu Đình:

“..."

“Giống như thiết lập nhân vật ra đi không lời từ biệt như Đoạn Phong, quay lại truy thê ít nhất cũng phải truy một trăm chương, trong thời gian đó nên có nam phụ nữ phụ nhảy ra phá bĩnh."

“Sau một trăm chương, hai người vì một cơ hội nào đó mà hóa giải hiểu lầm năm xưa, sau đó gương vỡ lại lành."

“Em nói anh nghe, mỗi lần đọc đến đoạn này là sướng nhất."

“Sau đó là họ cùng nhau chống lại những cản trở, cuối cùng sống cuộc sống hạnh phúc của hoàng t.ử và công chúa trong truyện cổ tích."

Giang Thiện Hoan thuật lại hoàn hảo mô típ truyện gương vỡ lại lành.

Cô nháy mắt với anh cả, chờ đợi được khen ngợi.

Nhưng Giang Chiếu Đình há miệng, chẳng nói nên lời.

Chỉ là đưa tay lấy đi điện thoại của Giang Thiện Hoan.

“Anh cả anh lấy điện thoại em làm gì?"

Giang Chiếu Đình đưa điện thoại quét qua mặt Giang Thiện Hoan, mở khóa thành công.

“Gỡ bỏ mấy cái phần mềm tiểu thuyết trong điện thoại em đi, còn đọc tiếp nữa là não em hỏng mất đấy."

Giang Thiện Hoan kinh hãi thất sắc, vội vàng cướp lại điện thoại của mình.

“Không được không được không được, chúng nó là sủng phi của em đấy, tuyệt đối không được tống vào lãnh cung đâu."

Cô ôm c.h.ặ.t điện thoại vào lòng, không cho phép xâm phạm mảy may.

“Anh cả, nếu anh dám ra tay với sủng phi của em, tối nay em sẽ đi nhảy sông tự vẫn ——"

Giang Chiếu Đình:

“..."

Người ta lúc không còn gì để nói thật sự sẽ mỉm cười một cái.

Hai người giằng co.

Cho đến khi Giang Chiếu Đình thấy xe của Đoạn Phong đi tới qua khóe mắt, lúc này mới thôi.

Đoạn Phong dừng xe, cửa sổ xe ngang bằng với cửa sổ xe của Giang Chiếu Đình.

Anh hạ cửa sổ xe xuống, “Giang đại ca."

Giang Chiếu Đình cũng hạ cửa sổ xe xuống, vừa định nói chuyện thì Giang Thiện Hoan chồm qua hộp điều khiển trung tâm, lao tới.

“Anh gọi ai là anh cả đấy!?"

Cô mang vẻ mặt hung dữ, “Đừng có thấy người sang bắt quàng làm họ."

“Hừ, làm chị hai đau lòng bao nhiêu năm như vậy, anh nên được nếm mùi truy thê hỏa táng tràng, tự đ.â.m mình hai đao cũng không quá đáng đâu."

Nói xong, cô không cho Đoạn Phong cơ hội lên tiếng, nhanh nhẹn kéo cửa sổ xe lên.

Đồng thời thúc giục anh cả, “Anh cả mau đi đi, chúng ta không thèm để ý đến anh ta."

Giang Chiếu Đình mang vẻ mặt bất lực, đỡ cô ngồi thẳng lại, một lần nữa khởi động xe.

Nhưng Giang Thiện Hoan vẫn chưa hả giận, thậm chí càng nghĩ càng tức, tức đến mức giậm chân thình thịch trên ghế.

“Anh cả, em thấy vừa nãy em nên đ.á.n.h anh ta một trận nữa."

“Anh ta rốt cuộc đã đắc tội gì với em mà em muốn đ.á.n.h anh ta đến vậy."

Giang Chiếu Đình rất đỗi khó hiểu.

Giang Thiện Hoan:

“Anh ta không đắc tội gì với em cả, chỉ là em nhìn anh ta không thuận mắt thôi."

“Hôm nọ em lật xem album ảnh trong nhà, em thấy ngày xưa chị hai hay cười lắm."

“Giờ chị hai cứ lạnh lùng như vậy, chắc chắn là vì bị Đoạn Phong làm tổn thương rồi."

Chị hai không thù dai, nhưng cô thì thù dai lắm đấy.

“Làm chị hai tổn thương đến mức không còn hay cười nữa, chẳng lẽ không phải là tội ác tày trời sao?"

“Ờ..."

Giang Chiếu Đình im lặng một lát, dường như đang đấu tranh chuyện gì đó, “Dù em nói không sai, nhưng việc lão nhị trở nên ít cười ít nói là bắt đầu từ sau khi học lên tiến sĩ đấy."

Áp lực nghiên cứu khoa học quá lớn.

Có người bộc phát trong sự im lặng, từ người câm biến thành cái loa.

Có người im lặng trong sự bộc phát, từ người hay nói biến thành người lầm lì.

Giang Thiện Hoan:

“..."

“Không thể nào, chị hai là đại lão nghiên cứu khoa học cơ mà, làm sao có thể bị việc học hành hành hạ đến mức không muốn nói chuyện được chứ."

“Anh cả anh đừng có dựng chuyện."

Khóe miệng Giang Chiếu Đình nhếch lên, “Anh có dựng chuyện hay không, em về hỏi lão nhị là biết ngay."

Anh nói năng có vẻ rất thật.

Giang Thiện Hoan muốn không tin cũng khó.

Buổi tối, cô thực sự đã đi hỏi chị hai.

Khoảnh khắc nhận được câu trả lời khẳng định, trời đất của cô sụp đổ.

“Vậy nên chị hai không phải vì Đoạn Phong mà đoạn tình tuyệt ái, biến thành đóa hoa cao lãnh sao?"

Cô mang vẻ mặt kiểu 'thế giới của tôi bị vỡ vụn rồi'.

Giang Chiếu Vãn nhìn cô bật cười, xoa xoa đầu cô, “Đàn ông đối với chị mà nói, không đến mức có sức sát thương lớn như vậy đâu."

“Vậy nên thí nghiệm thì có ạ?"

Giang Thiện Hoan mang vẻ mặt kiểu 'em là dân chuyên nghiệp đấy, chị đừng có lừa em'.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.