Đừng Hòng Cướp Hoàng Hậu Của Trẫm - Chương 23
Cập nhật lúc: 03/08/2026 15:06
Ân Nguyệt Nghiên gào to: “Muội không thích nghe ta nói chuyện liền nhét đồ vào miệng ta à? Vậy ta không muốn nhìn thấy muội, có phải cũng có thể đem muội nhốt lại hay không!”
Ân Mịch Đường lắc đầu, “Không thể.”
“Ta!” tay nắm khăn tay của Ân Nguyệt Nghiên giơ lên, hận không thể cho nàng một cái tát.
Lý ma ma và Trần ma ma đi theo sau Ân Mịch Đường nhìn nhau giao lưu ánh mắt một cái, Lý ma ma gật đầu, xoay người đi về hướng viện của Đại thái thái. Trần ma ma lạnh mặt nói: “Nhị cô nương, Tứ cô nương đùa với cô thôi, nàng tuổi nhỏ, ngài làm tỷ tỷ không cần phải so đo với nàng làm gì. Tứ cô nương, Nhị cô nương là tỷ tỷ của ngài, ngài làm muội muội không được hồ nháo.”
Vú nương đi theo sau lưng Ân Nguyệt Nghiên không vui, cau mày cúi đầu nói: “Chuyện gì cũng có đạo lý là ai động tay trước, làm sao có chuyện mỗi người đều nhận năm mươi đại bản như nhau chứ.”
Ân Mịch Đường xoay người, lại thuận tay ngắt một đóa hoa hồng nhét vào trong miệng một mảng cánh hoa, răng nhỏ nhai nhai.
“Rất ngon đấy.” Khuôn mặt nhỏ trắng nộn của Ân Mịch Đường rất nghiêm túc.
Ân Mịch Đường vượt qua Ân Nguyệt Nghiên đi về, để lại một mình Ân Nguyệt Nghiên ngây người tại chỗ. Qua một hồi Ân Nguyệt Nghiên mới xoay đầu hỏi v.ú nương: “Cái này có thể ăn sao?”
Vú nương cũng không trả lời được.
Ân Nguyệt Nghiên hiếu kỳ, từ trong bụi hoa hồng ngắt một bông, xé ra một cánh hoa nhét vào trong miệng, đầu mày liền lập tức dựng đứng lên, không chỉ nhổ cánh hoa trong miệng ra mà còn vứt bông hoa trong tay đi, tức giận đạp hai cái.
Vương ma ma được Lý ma ma mời qua, từ xa thấy Ân Nguyệt Nghiên nhấc váy, nộ khí bừng bừng mà dẫm đóa hoa hồng trên đất. Vương ma ma nhíu mày, nói: “Hoa hồng là thứ Đại thái thái yêu thích, Nhị cô nương tâm tình không tốt nhưng việc gì phải lấy hoa để hả giận chứ.”
(môn hạm: ngưỡng cửa)
Ân Nguyệt Nghiên bị một hạ nhân dạy dỗ, đầy bụng tức giận và không cam lòng. Nhưng Vương ma ma lại là lão nhân bên cạnh tổ mẫu, lại nhắc đến tổ mẫu nữa, nàng ta còn có thể thế nào? Nàng ta tức giận trở về tố khổ với Tứ nãi nãi, vừa mới mở miệng, còn chưa nói được vài câu thì thánh chỉ từ trong cung đến rồi.
Tứ nãi nãi hai ngày nay trong lòng rất loạn, không biết Tiểu Giang T.ử bên kia có đem chuyện làm ổn thỏa hay không. Nghe thấy hạ nhân bẩm báo thánh chỉ trong cung đến rồi, liền vội hỏi: “Có Nhị cô nương không?”
“Có!” tiểu nha hoàn báo tin bận bịu gật đầu, “Trong phủ có ba người được chọn đấy ạ!”
“Ba người? Có những ai?” Tứ nãi nãi ngây ra chốc lát, trong lòng có một loại dự cảm không tốt lắm.
“Nhị cô nương, Tứ cô nương, còn có Đại thiếu gia ạ.”
Ân Nguyệt Nghiên trừng lớn mắt, kinh ngạc hỏi: “Ân Mịch Đường cũng được chọn sao? Ngày khảo hạch hôm đó nàng rõ ràng không đi mà! Nương, nàng sao có thể cũng được chọn chứ?”
Ân Nguyệt Nghiên đã biết phụ thân mẫu thân giúp nàng sắp xếp, tuy là Tứ nãi nãi nói với nàng không nhất định được, nhưng nàng ta sớm đã dự liệu được mình có thể được tiến cung. Bây giờ có thể tiến cung làm người bồi đọc của công chúa rồi, nhưng mà Ân Mịch Đường cũng được chọn trúng là chuyện gì chứ? Hơn nữa còn là trong tình huống không đi tham gia khảo hạch mà cũng được chọn nữa chứ.
Nếu đều được chọn trúng, nàng ta còn lấy cái gì để khoe khoang đây?
“Nương, hay là nha hoàn nghe sai rồi chăng!” Ân Nguyệt Nghiên giẫm giẫm chân, miệng cũng chu lên.
“Được rồi!” Tứ nãi nãi đẩy tay nữ nhi ra, “Có thể tiến cung là được, ngày sau ở cùng công chúa cho tốt là được, con lớn hơn tứ muội muội của con hai tuổi, lẽ nào còn không vượt qua được nàng hả?”
“Nữ nhi biết rồi …”Ân Nguyệt Nghiên cúi thấp đầu, trong miệng thì nói thế, nhưng trong lòng lại có chút không cam tâm.
Lúc Biệt Chi thở phì phò chạy về viện của Ân Mịch Đường, nàng đang ngồi xổm trong viện chọc tổ kiến đây. Nàng xòe bàn tay ra, liền có một chú kiến be bé đang cố chạy thoát khỏi lòng bàn tay nàng, kiến nhỏ men theo đường vân mờ mờ trong lòng bàn tay nàng, một đường trèo đến trên đầu ngón tay, vừa muốn lật đến trên lưng bàn tay thì bị Ân Mịch Đường bắt bỏ vào lòng bàn tay lần nữa.
“Cô nương, thánh chỉ trong cung tới, qua mấy ngày nữa phải tiến cung làm bồi đọc rồi đó!” Biệt Chi hụt hơi nói.
“Tiến cung?” Ân Mịch Đường mở lớn mắt, đôi mắt to từ giật mình kinh ngạc đến vui mừng, lại do dự đến mất mát.
“Nhanh đừng chơi nữa, rửa tay, rồi đi chỗ Đại thái thái thôi!” Biệt Chi đi qua kéo Ân Mịch Đường.
Ân Mịch Đường tỉnh táo lại, nhanh ch.óng cẩn thận đặt chú kiến nhỏ trong tay xuống đất, nhìn nó từ từ chạy xa, nàng mới vỗ vỗ tay đứng lên. Biệt Chi còn chưa đến mười tuổi, bình thường làm mấy chuyện chân chạy, nàng ta kéo lấy Ân Mịch Đường về phòng rồi rửa tay cho nàng, lại tìm một bộ đồ mới thay cho Ân Mịch Đường.
Đợi đến lúc Ân Mịch Đường đến chỗ Đại thái thái thì Tứ nãi nãi đã mang Ân Nguyệt Nghiên đến rồi. Đại thái thái nhìn Ân Mịch Đường thở dài, bà vốn không muốn để Ân Mịch Đường còn nhỏ mà phải rời nhà, nhưng không nghĩ đến trên thánh chỉ vẫn điền tên của nàng. Đại thái thái đã phái người nghe ngóng danh sách trúng tuyển cuối cùng, ẩn ẩn hiểu rõ danh sách này là được chọn xong, bà không thể không dập tắt ý niệm khác.
“Tổ mẫu không muốn Đường Đường đi, Đường Đường liền không đi.” Ân Mịch Đường nhào lên đùi Đại thái thái, “Tổ mẫu đừng thở dài.”
Đại thái thái vô lực cười một cái, đặt tay lên lưng Ân Mịch Đường, nói: “Đường Đường thích đi, vậy thì đi thôi. Sau khi tiến cung phải chăm sóc bản thân cho tốt, có chuyện gì thì cho người trở về báo, bị ủy khuất cũng không thể nhịn, đều mách với tổ mẫu, tổ mẫu đ.á.n.h kẻ xấu giúp con nhé!”
“Thật sự có thể đi sao?” Ân Mịch Đường ngẩng đầu, vui mừng nhìn Đại thái thái.
Đại thái thái thương yêu sờ sờ đầu nàng, gật đầu.
Chút vui mừng trong mắt Ân Mịch Đường dần dần biến thành nồng đậm vui sướng, cỗ vui sướng này nồng lên, cơ hồ trào ra tới. Đại thái thái nhìn dáng vẻ vui vẻ của Ân Mịch Đường, trong lòng nghĩ biết thế lúc đầu không ngăn chuyện này.
Đại thái thái lúc này mới nhìn về phía Ân Nguyệt Nghiên đang đứng một bên, dặn dò hai chị em ở trong cung phải giúp đỡ lẫn nhau, bà gọi hai đứa nhỏ đến, là vì muốn dạy quy củ trong cung cho hai người, tránh làm sai chuyện gì ở trong cung.
Còn về Đại thiếu gia trong phủ được chọn trúng, đó là người nhị phòng, nhị phòng cũng sẽ tranh thủ mấy ngày này mà dạy dỗ tỉ mỉ.
Theo lệ cũ của Đại Thích, hoàng t.ử trong cung đọc sách ở Chiếu Nhật Đường, mà công chúa ở Nguyệt Chiếu Đường học tập. Vốn lần này cũng phải sắp xếp như thế, nhưng trước một ngày người bồi đọc tiến cung, Thích Bất Ly lại chạy đến Cung Thanh Điện xoay quanh Thích Vô Biệt cả một ngày, cứ một câu một câu “Hoàng đế ca ca” gọi, xin đừng tách nàng với Nhị ca ca ra.
Thích Vô Biệt lạnh mặt không để ý nàng, Thích Bất Ly liền trèo lên trường án, m.ô.n.g đặt lên bản đổ địa hình Thích quốc, nắm lấy ống tay áo ca ca khóc làm cho Thích Vô Biệt phải thở dài. Cho dù linh hồn bên trong có lớn bao nhiêu thì cái vỏ ngoài này cũng mới chỉ năm tuổi, khi Thích Vô Biệt thở dài thì trên mặt liền mang đến một loại cảm giác không hợp quỷ dị.
Lý Trung Luân lập tức ra chủ ý: “Bệ hạ, Nhị điện hạ và Công chúa điện hạ tuổi còn nhỏ, bây giờ cùng nhau học cũng không có gì là không được. Có thể đợi đến lúc bảy tuổi lại tách ra ….”
