Dung Kiều - 10
Cập nhật lúc: 18/09/2026 05:07
Ta ngắt lời hắn:
"Thế t.ử, đoạn chuyện cũ ấy không thể xem là tốt đẹp. Chúng ta đều nên quên nó đi, mỗi người tiếp tục bước về phía trước. Phu quân của ta vẫn đang đợi ta."
Tạ Thê Viễn cúi đầu, giọng nhỏ đến gần như không nghe thấy:
"Dung Kiều, xin lỗi..."
"Tại sao... tại sao lại cứ phải là Ôn Sùng Ngọc? Hắn đối xử với nàng tốt đến vậy, đến cả một cơ hội để ta cướp nàng khỏi bên cạnh hắn cũng không chịu chừa lại cho ta..."
Ta xoay người bước lên xe ngựa.
Khoảnh khắc rèm xe buông xuống, khóe mắt ta thoáng nhìn thấy hắn vẫn đứng nguyên tại chỗ.
Có thứ gì đó từng giọt từng giọt rơi xuống đất bụi.
Ôn Sùng Ngọc đưa tay kéo rèm xe kín mít, nhỏ giọng lẩm bẩm:
"Ta còn khóc giỏi hơn hắn. Tối nay ta khóc cho nàng xem."
A Nặc mở to mắt, đầy vẻ khó hiểu.
"Ca, huynh lớn từng này rồi còn khóc, có biết xấu hổ không?"
Ta không nhịn được cong khóe môi.
Chút buồn bã như có như không trong lòng cũng bị câu nói ấy khuấy tan.
Đời người có tiếc nuối, cũng có viên mãn.
Tiếc nuối có dư vị của tiếc nuối, viên mãn cũng có cái hay của viên mãn.
Ta tuy luôn tự nhận mình chẳng phải người tốt đẹp gì, nhưng lại may mắn vì những người mình gặp đều là người lương thiện.
Tạ Thê Viễn tuy đã phụ tình ta, nhưng hắn vẫn là người mang đại nghĩa trong lòng.
Trăng sáng vốn nên treo cao trên trời, soi khắp non sông, không nhất thiết phải thuộc về tay ta.
21
Hai năm sau, ta sinh hạ một nữ nhi ở Giang Nam.
Ôn Sùng Ngọc vui mừng đến mức chẳng biết phải làm sao, ngày ngày ôm con không chịu buông, đến lúc ăn cơm cũng vẫn bế trong lòng.
Mỗi ngày A Nặc tan học trở về, việc đầu tiên là rửa sạch tay, sau đó cũng chen tới tranh bế cháu.
Kinh thành phái người đưa tới mấy xe quà.
Không biết Ôn Sùng Ngọc đang nghĩ gì, còn cố ý sai người vẽ chân dung A Châu, phô trương đưa thẳng về kinh thành.
Ta hỏi hắn cần gì phải làm chuyện thừa thãi như vậy.
Hắn ôm nữ nhi, chậm rãi đáp:
"Ít nhất cũng phải khiến hắn hoàn toàn hết hy vọng."
Nhưng dường như Tạ Thê Viễn vẫn chưa từng hết hy vọng.
Mỗi năm đến sinh thần của A Châu, quà cáp đều như nước chảy gửi tới Giang Nam, chưa từng gián đoạn.
Suốt đời hắn không lấy vợ.
Chiến sự yên rồi lại nổi, nổi rồi lại yên.
Đến năm bốn mươi tuổi, cuối cùng hắn c.h.ế.t trận nơi sa trường, không để lại nửa lời trăn trối.
Chỉ nhờ người mang tới một viên châu, được xâu bằng sợi dây đỏ đã phai màu, phần đuôi dây cũng đã sờn đến bung cả sợi.
-HẾT-
