Dùng "kỳ Thi Hôn Nhân" Thay Sính Lễ, Tôi Hối Hận Đến Đau Lòng - Chương 3
Cập nhật lúc: 02/09/2026 05:36
Đúng lúc tôi đang mong chờ Tô Nhu sẽ làm món ngon gì.
Cô ấy đột nhiên bưng một cái bát đi tới: "Làm xong rồi, ăn đi."
Tôi thò đầu nhìn vào, bên trong là một bát cháo trắng loãng toẹt.
Ngoài cái đó ra, chẳng còn gì nữa.
"Em làm cái này cho anh ăn đấy à?"
Tôi không dám tin nhìn ra sau lưng cô ấy, quả nhiên không có món nào khác nữa.
Cho dù cô ấy đã giành được năm mươi điểm thì cũng không cần phải qua loa thế chứ.
Nhưng không sao, cô ấy không giành được điểm thì ngược lại lại là chuyện tốt với tôi.
Thế là tôi cầm lấy thìa húp tạm một miếng, chỉ chờ hệ thống chấm điểm cho Tô Nhu.
Nhưng cái hệ thống này không biết chập cheng thế nào nữa, thế mà lại bật đèn xanh: [Trả lời chính xác, được hai mươi điểm!]
9
Tôi kinh ngạc đến mức cằm sắp rớt xuống đất rồi không nhịn được mà chìa bát cháo của Tô Nhu thẳng vào mặt giám khảo: "Không phải chứ giám khảo, hệ thống thực sự không hỏng đấy chứ?"
"Tôi không có ý gì khác đâu nhé, chỉ muốn biết tiêu chuẩn đ.á.n.h giá là gì thôi?"
"Chỉ thế này thôi á? Một bát cháo trắng cũng có thể được hai mươi điểm cơ à?"
Giám khảo thiếu kiên nhẫn liếc tôi một cái, cứ như đang nói sao lại là cậu thế.
Nhưng vì phép lịch sự, anh ta vẫn giải thích cho tôi: "Câu hỏi này kiểm tra sự quan tâm, sự kiên nhẫn và mức độ tâm huyết giữa các cặp đôi."
"Qua hệ thống kiểm tra, cậu thường xuyên nghiện rượu xã giao, mắc các bệnh về dạ dày, không thích hợp ăn đồ tanh ngấy."
"Cháo trắng dưỡng dạ dày cho nên cách làm của cô Tô Nhu là không có vấn đề gì."
Tôi ngẫm lại, hình như có chuyện này thật.
Cách đây không lâu tôi vì bệnh dạ dày mà phải vào viện một lần.
Tô Nhu vẫn luôn khuyên tôi bớt uống rượu bớt thức khuya, còn đổi các kiểu nấu cháo cho tôi uống.
Lúc đó tôi hoàn toàn không để tâm.
Thật không ngờ, cô ấy lại dựa vào cái này mà nhẹ nhàng lấy được điểm.
Hầy, bây giờ Tô Nhu đã được 70 điểm rồi, tôi muốn lấy một triệu nữa thì vô vọng rồi.
Hết cách thì kết hôn với cô ấy vậy, đằng nào cũng chẳng tốn tiền.
Đến lúc đó bắt cô ấy vừa đi làm vừa hầu hạ mình, sinh thêm thằng con trai nối dõi tông đường.
Đợi vài năm nữa, nhân tiện đón bố mẹ tôi lên dưỡng già luôn.
Thuê điều dưỡng bảo mẫu gì đó cũng tốn không ít tiền phải không nào?
Tôi nghĩ như vậy, thấy cưới Tô Nhu cũng là một lựa chọn không tồi.
Theo lời giám khảo, câu hỏi này kiểm tra không phải là trình độ nấu nướng mà là mức độ tâm huyết dành cho nửa kia.
Đã vậy thì hai mươi điểm này của tôi chắc chắn cầm chắc rồi.
Tôi biết có một món ăn Tô Nhu tuyệt đối không thể từ chối.
10
Sau khi thu dọn nguyên liệu cần thiết, tôi trực tiếp xắn tay áo lên là làm ngay.
Đập trứng, luộc mì, rắc hành hoa, làm một mạch xong xuôi.
Bát mì trường thọ này tôi đã làm cho Tô Nhu bảy năm rồi.
Bởi vì cô ấy từng nói với tôi hồi bà nội cô ấy còn sống năm nào cũng làm mì trường thọ cho cô ấy.
Loài sinh vật mang tên phụ nữ coi trọng tình cảm nhất.
Cậu có thể không cho cô ấy tiền, chỉ cần chịu khó tâm huyết với cô ấy một chút là được.
Cho nên tôi đặc biệt đi học cách làm, còn trên cơ sở gốc cho thêm quả trứng ốp la tôi thích ăn nhất vào.
Một quả trứng một tệ, một vắt mì năm hào.
Chỉ với cái giá vốn một tệ rưỡi ấy, lần nào cũng có thể khiến cô ấy cảm động đến rơi nước mắt.
Quả nhiên, Tô Nhu vừa nhìn thấy bát mì này, biểu cảm lập tức thay đổi.
Sau khi nếm một miếng, cô ấy giống như lại nhớ tới bà nội mình, trực tiếp khóc òa lên tại chỗ.
Các giám khảo nhìn thấy đều ngơ ngác nhìn nhau, không biết tại sao cô ấy lại phản ứng mạnh thế.
Còn tôi thì mang vẻ mặt bình thản đứng trước màn hình hiển thị.
Lần này tôi tự tin, hệ thống chắc chắn sẽ cho tôi điểm!
Quả nhiên, giây tiếp theo màn hình hiển thị sáng lên... Đèn xanh đèn đỏ?
Chuyện gì thế này, chẳng phải nên là đèn xanh sao?
Biểu cảm của tôi thay đổi, lập tức ghé sát mặt vào xem, âm thanh thông báo của hệ thống vang lên: [Trả lời đúng nhưng thao tác sai, trừ mười điểm!]
Lần này tôi thật sự không nhịn nổi nữa, trực tiếp đối đầu với hệ thống: "Cái quái gì thế! Dựa vào cái gì mà trừ điểm ông đây?"
"Còn thao tác sai? Mày là trí tuệ nhân tạo thì biết cái quái gì về thao tác chứ?"
Giám khảo sa sầm mặt mày, sai người lôi tôi xuống.
Tôi không phục, lớn tiếng gào lên: "Tôi muốn tố cáo! Chắc chắn có mờ ám!"
"Các người cố tình thiên vị phụ nữ đúng không? Tôi sẽ lên cấp trên kiện các người!"
"Tô mì này của tôi có vấn đề gì? Chỗ nào không đủ tâm huyết chứ?"
"Bạn gái tôi còn chưa nói gì, các người dựa vào cái gì mà trừ điểm tôi?"
Giám khảo lắc đầu, chỉ vào Tô Nhu nói: "Tô mì của cậu không có vấn đề, tâm ý cũng rất đầy đủ."
"Nhưng chẳng lẽ cậu không chú ý rằng bạn đời của cậu bị dị ứng trứng, hoàn toàn không thể ăn trứng sao?"
"Cô ấy ăn là hoàn toàn vì tình yêu dành cho cậu!"
Lúc này tôi mới quay đầu nhìn Tô Nhu, quả nhiên thấy cô ấy không ngừng gãi người.
Trên mặt còn nổi lên không ít nốt mẩn đỏ.
Nghĩ kỹ lại, hình như cô ấy quả thực chưa từng chủ động ăn các sản phẩm từ trứng nhưng vì tôi từng nói với cô ấy tôi thích ăn trứng ốp la nhất nên mỗi lần nấu mì cho cô ấy, cô ấy đều ăn sạch sành sanh quả trứng đó.
Thật không ngờ, tôi lại sai ở bước này!
11
Tôi tức giận đập nát quả trứng còn lại, lại không nhịn được chất vấn Tô Nhu: "Mẹ kiếp, em bị dị ứng trứng sao không nói sớm? Cố tình hại ông đây đúng không?"
"Anh thấy em chỉ muốn lấy một triệu! Không muốn kết hôn với anh."
Tô Nhu vừa gãi mặt vừa tủi thân đến mức sắp khóc: "Em không có... Em không có ý đó."
"Giang Thành, anh thay đổi rồi, trước đây anh chưa bao giờ quát em như vậy."
"Tại sao một kỳ thi kết hôn lại khiến anh trở nên như thế này?"
Lúc này tôi mới chợt nhận ra phản ứng của mình quá khích rồi.
Bây giờ tôi và Tô Nhu vẫn chưa kết hôn, hơn nữa tôi còn chưa đạt được sáu mươi điểm.
Vào thời điểm mấu chốt này mà làm căng với cô ấy thì chẳng có lợi lộc gì cả.
Thế là tôi lập tức điều chỉnh cảm xúc, lao tới ôm chầm lấy Tô Nhu: "Xin lỗi cục cưng, anh sai rồi, anh không cố ý quát em đâu."
"Anh chỉ là quá nóng vội thôi, em biết mà, anh rất muốn cưới em về nhà."
"Em bị dị ứng trứng đáng lẽ phải nói với anh sớm hơn, anh xót em lắm."
Tô Nhu rất ngây thơ, chớp mắt đã bị tôi lừa gạt qua chuyện.
Còn tôi trong lòng cũng bắt đầu tính toán, chỉ còn lại hai câu hỏi cuối cùng.
