Đúng Là Gan To Bằng Trời - Phần 6

Cập nhật lúc: 05/09/2026 13:01

Trong đầu tôi hiện lên bóng dáng của Tông Đình. Chẳng biết anh có được tính là bạn không, hay chỉ do một mình tôi tự nhận.

"Bạn nào?" Anh tôi lập tức cảnh giác: "Bạn ở trường à? Sao trước đây chưa nghe em nhắc tới bao giờ?"

"Ừm..."

Tính cách tôi thế nào, anh tôi là người hiểu rõ nhất. Tôi vốn không bao giờ chủ động quen biết người ngoài trường, nói thật ra chắc chắn sẽ bị nghi ngờ. Chi bằng cứ thuận theo lời anh mà nói tiếp: "Sắp thi rồi nên dạo này em cùng bạn ấy ôn tập ạ."

Thực ra đây cũng không hoàn toàn là lời nói dối. Chỉ là hai chiếc bàn đặt cạnh nhau, Tông Đình xem báo cáo tài chính của anh, còn tôi thì chật vật với môn Giải tích của mình.

Toán học vốn là điểm yếu của tôi. Tôi trầy trật giải xong ba bài, đối chiếu đáp án thì sai sạch cả ba. Tôi nhăn nhó gãi đầu gãi tai, gào thán không thành tiếng.

Ở phía bên cạnh, từ bờ môi Tông Đình bật ra một tiếng cười khẩy ngắn ngủi.

Tôi quay đầu nhìn sang, nụ cười trên môi anh vẫn chưa tắt, chỉ khẽ ngoắc ngón tay ra hiệu bảo tôi lại gần.

"Làm gì thế?"

Tôi nghe ra sự giễu cợt trong tiếng cười của anh, uể uả cầm cuốn bài tập bước tới.

Nào ngờ Tông Đình cầm b.út, "xoẹt xoẹt" vài đường, một đáp án vừa ngắn gọn vừa rõ ràng đã hiện ra ngay ngắn trên giấy.

Mắt tôi sáng rực lên: "Giỏi quá đi!"

Khóe môi Tông Đình nhếch lên một chút rồi lại nhanh ch.óng đè xuống. Có vẻ như cảm thấy chiếc còng khóa trên tay không được thuận tiện lắm, anh khẽ cử động cổ tay, bất ngờ giơ tay lên, cằm hơi hất về phía trước: "Lại đây."

"Làm cái..."

Tôi tuy khó hiểu nhưng chân vẫn bước tới gần một bước.

Thế nhưng lời còn chưa kịp hỏi xong, Tông Đình đã đưa sợi xích cùng cánh tay đang đeo còng vòng qua người tôi. Tôi không kịp phòng bị, theo đà ngã nhào xuống, ngồi chễm chệ ngay trên đùi anh: "Á!"

Tay Tông Đình thuận thế thu về, ôm c.h.ặ.t lấy mạn sườn tôi. Trông qua giống như anh đang giam trọn tôi vào lòng.

Thân nhiệt nóng hổi từ khuôn n.g.ự.c áp sau lưng truyền đến. Tôi theo bản năng cựa quậy một chút liền bị Tông Đình đè c.h.ặ.t lại.

Người đàn ông cầm lại b.út, ra lệnh như đang đối phó với một đứa trẻ không chịu ngoan ngoãn nghe giảng: "Tập trung nhìn bài."

Tôi đã từng nghe anh họp vài lần. 

Giọng điệu luôn lạnh lùng, không chút cảm xúc dư thừa, nhưng lại thường khiến những người ở đầu cầu bên kia run rẩy sợ hãi vì e ngại mắc lỗi.

Thế nhưng ngoài dự đoán, khi Tông Đình giảng bài cho tôi, anh lại vô cùng dịu dàng và rõ ràng. Dù đầu óc tôi có nhảy số chậm, anh cũng không hề tỏ ra mất kiên nhẫn.

Lần đầu tiên tôi cảm thấy toán học không phải là một đống hồ bơi trong đầu mình, nhanh ch.óng nắm vững vài dạng bài mà anh vừa dạy.

Cảm giác tự hào dâng trào, tôi cuống quýt quay đầu lại, như đứa trẻ cầu khen thưởng: "Tôi làm được rồi nhé!"

Mái tóc dài mềm mại đung đưa, quẹt qua cằm và vùng cổ của Tông Đình.

Anh hắng giọng một tiếng, cố tình nói: "Dạng bài dễ thế này có gì mà phải tự hào? Anh trai em chẳng phải là thiên tài trường Đại học A sao? Không dạy em à?"

"Anh ấy... anh ấy bận lắm." Giọng tôi nhỏ dần.

"Bận đến mấy chẳng lẽ chút thời gian này cũng không có?" Tông Đình vừa nói vừa như có chút bực bội: "Đến em gái mình cũng chẳng chăm sóc t.ử tế được."

"Ngày nào ở ngoài cũng ngông nghênh ra vẻ, vậy mà nuôi em gái cũng không xong."

"Nếu là tôi..."

Nếu là anh thì sao?

Anh khựng lại một chút rồi không nói tiếp nữa. Một bàn tay anh thu vén lại mái tóc tôi sang một bên, cất giọng tò mò hỏi: "Em với anh em đúng là anh em ruột thật đấy à, sao tính tình lại khác nhau một trời một vực thế?"

"Tôi không có ý gì khác đâu nhé..." Tông Đình e rằng tôi hiểu lầm nên vội vàng giải thích thêm.

Tôi lắc đầu, ra hiệu cho anh biết mình không sao. Dù sao thì những ai từng gặp qua tôi và anh trai tôi hầu như đều có suy nghĩ như vậy, tôi quen rồi.

"Thực ra tôi và anh trai từng xa nhau hơn mười năm."

Năm tôi hai tuổi, anh tôi tám tuổi, cha mẹ không may gặp t.a.i n.ạ.n cùng lúc qua đời. Trong nhà không còn người thân nào khác, chúng tôi được đưa vào viện mồ côi.

Khi ấy ngày nào tôi cũng khóc, 24/24 giờ đều phải bám c.h.ặ.t lấy anh.

Trong viện mồ côi tôi là đứa nhỏ tuổi nhất, còn anh tôi tuy lớn hơn một chút nhưng gương mặt khôi ngô, lại rất thông minh. Theo lý mà nói thì cả hai đều không thiếu người muốn nhận nuôi.

Cũng có người đến thăm chúng tôi vài lần, nhưng nếu không phải là tôi ôm c.h.ặ.t lấy anh không chịu buông, thì cũng là anh tôi lạnh nhạt nói: hoặc là không nhận nuôi anh, hoặc là phải dắt cả tôi đi cùng.

Những người sẵn lòng nhận nuôi cả hai đứa trẻ là rất hiếm, nên lần nào chuyện cũng chẳng đi đến đâu.

Năm anh tôi chín tuổi, đột nhiên có một cặp vợ chồng đến muốn nhận nuôi anh. Họ rất thích anh tôi, khi nghe anh nói phải đưa tôi theo cùng, họ cũng vui vẻ đồng ý ngay.

Nhưng chẳng ai ngờ được, họ đã sớm lên kế hoạch sẽ âm thầm bỏ rơi tôi ở nhà ga.

Sau khi phát hiện tôi mất tích, anh tôi như phát điên tìm kiếm khắp ga tàu. Suốt ba ngày trời, hoàn toàn vô vọng.

Anh nói thế nào cũng không chịu đi theo họ nữa. Ý đồ của cặp vợ chồng đó… nghĩ rằng khi anh tôi không tìm thấy người thì lâu dần sẽ bỏ cuộc mà đi theo họ… đã hoàn toàn sụp đổ.

Từ đó trở đi, anh quay về viện mồ côi và từ chối gặp bất kỳ ai đến nhận nuôi nữa. Anh cứ thế lớn lên ở viện mồ côi.

Còn tôi, lúc đó bị người ta bế đi, trải qua mấy lần trao tay thì được giao cho một gia đình họ Tiêu.

Điều kiện kinh tế nhà họ Tiêu bình thường, nhưng đối xử với tôi cũng không đến nỗi nào. Nhưng năm tôi bảy tuổi, cặp sinh đôi một nam một nữ của họ ra đời, đối xử của họ dành cho tôi lập tức tụt dốc không phanh.

Dây cặp sách bị đứt, khâu lại rồi đeo tiếp. Quần áo không vừa vặn, hở cả cẳng tay cẳng chân cũng phải mặc tạm. Ban ngày đi học, buổi tối về chăm sóc hai đứa em.

Họ vẫn cảm thấy chưa đủ, còn muốn tôi bỏ học để ở nhà toàn tâm toàn ý chăm con cho họ. Tôi van xin mãi mới khó khăn lắm mới được tiếp tục đi học.

Mặc dù vậy, lên cấp ba mới học được một năm thì tôi đã bị ép buộc nghỉ học. Cặp vợ chồng nhà họ Tiêu tống tôi vào làm việc trong công xưởng của người quen, tiền lương thì chuyển thẳng vào thẻ của họ.

Cho đến hai năm trước, anh tôi vô tình đến khu vực đó để khảo sát đối tác.

Anh chưa từng từ bỏ việc tìm kiếm tôi. Thời đi học anh đã liều mạng khởi nghiệp, đi làm, mở rộng mối quan hệ cũng là để có thêm nhiều cách thức tìm ra tôi.

Mỗi lần nhìn thấy những cô gái có độ tuổi sàn sàn như tôi, anh đều không nén nổi mà nhìn thêm một chút.

Hôm đó cũng vậy.

Khi anh chuẩn bị dời ánh mắt đi, đột nhiên phát hiện tôi giơ tay lên lau mồ hôi, ống tay áo bảo hộ hơi tuột xuống, để lộ ra một vết bớt màu đỏ.

...

Những chuyện sau đó thì đơn giản hơn nhiều.

Anh tôi đưa tôi đi làm xét nghiệm ADN. Đứng trước chứng cứ sắt đá, cặp vợ chồng nhà họ Tiêu không thể bào chữa được gì, đành phải để anh tôi đưa tôi đi.

Vì bỏ lỡ quá nhiều kiến thức, tôi phải học lại hai năm mới thi đỗ vào ngôi trường hiện tại. Còn về những chuyện hồi nhỏ, phần lớn đều là do anh tôi kể lại cho tôi nghe.

Không gian xung quanh yên lặng rất lâu.

Tông Đình bất chợt ôm c.h.ặ.t lấy tôi. Làn môi hơi lạnh của anh khẽ chạm nhẹ vào vành tai tôi. Một luồng điện nhỏ như tia lửa bùng nổ, tôi rùng mình một cái, vội lấy tay che tai lại, mặt đỏ bừng: "Anh làm gì đấy?"

"Có làm gì đâu." Tông Đình giấu đi sự xót xa trong mắt, thản nhiên như không: "Chỉ là muốn hôn thôi."

Anh nói một cách danh chính ngôn thuận đến mức làm tôi chẳng biết phải đáp lại thế nào.

"Cái nhà họ Tiêu đó đâu rồi? Ở đâu?" Tông Đình chuyển chủ đề, nhắc đến người khác, giọng điệu liền tự nhiên đanh lại lạnh băng: "Anh em không làm gì họ sao?"

"Có chứ." Tôi đáp.

Hồi đó họ còn muốn cậy công nuôi tôi hơn mười năm để vòi một khoản tiền lớn từ tay anh tôi. Nhưng anh tôi đã nói, hành vi của họ là phạm pháp. Anh không những không cho tiền mà còn sẽ tống tất cả bọn họ vào tù.

Mấy người đó sợ đến mức không những không dám mở miệng đòi tiền nữa, mà dưới sự ép buộc của anh tôi, họ còn phải nhả ra manh mối của kẻ buôn người.

Kẻ buôn người đó thực ra có chút họ hàng xa với họ. Cảnh sát theo dây manh mối đó đã phá tan sào huyệt của chúng, bắt giữ toàn bộ những kẻ liên quan.

Cặp vợ chồng nhà họ Tiêu cũng sợ đến mức không dám vác mặt ra ngoài.

"Vẫn còn hời cho bọn họ chán." Tông Đình vẫn cảm thấy chưa thỏa đáng, lạnh nhạt nói.

Quay sang nhìn tôi, giọng anh lại dịu dàng trở lại: "Giá như chúng ta có thể gặp nhau sớm hơn thì tốt biết mấy."

"Tại sao ạ?"

Gặp nhau sớm hơn, e là tôi càng không dám "cưỡng ép" anh ấy mất.

"Gặp nhau sớm hơn..." Trán Tông Đình tựa vào trán tôi. Lực rung từ giọng nói như truyền qua điểm tiếp xúc giữa hai người, dấy lên một cảm giác ngứa ngáy run rẩy: "...Thì đã có thể giúp em bớt chịu khổ đi một chút."

"Anh Tông..." 

Tôi vừa mới dâng lên chút cảm động thì câu tiếp theo của Tông Đình lại ngoặt gấp một góc một trăm tám mươi độ: "...Cũng tiện thể cho em đọc thêm nhiều sách một chút, đỡ cho bây giờ ngốc xít thế này."

Tôi: "..."

Tịt ngấm nụ cười luôn.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Đúng Là Gan To Bằng Trời - Chương 6: Phần 6 | MonkeyD