Đúng Là Gan To Bằng Trời - Phần 8
Cập nhật lúc: 05/09/2026 13:02
Giọng nói của Tiểu Lai rất dễ nghe, thái độ lại thân thiện.
Chẳng biết từ lúc nào, hai chúng tôi đã trò chuyện suốt nửa tiếng đồng hồ.
Trước khi tách ra, cô ấy lấy điện thoại ra: “Hay là thêm phương thức liên lạc nhé?”
Đây là lần đầu tiên tôi được một cô gái chủ động xin WeChat.
Vừa thụ sủng nhược kinh, tôi lại vừa có chút vui vẻ: “Được chứ.”
“À phải rồi, Diểu Diểu, lần sau mình vẫn có thể ăn cơm cùng cậu không?” Tiểu Lai hỏi.
Tôi cầu còn không được: “Tất nhiên rồi.”
Ban đầu tôi còn tưởng đó chỉ là một câu khách sáo. Dù sao một người nổi bật như cô ấy, chắc chắn cũng không thiếu bạn bè cùng ăn cơm.
Nhưng không ngờ trưa ngày hôm sau cô ấy thật sự nhắn tin cho tôi.
Không chỉ vậy, những buổi trưa sau đó, chúng tôi đều cùng nhau ăn cơm.
Tôi nghĩ… Đây đại khái chính là người bạn đầu tiên đúng nghĩa của tôi.
Tôi không khỏi vừa phấn khích vừa vui mừng.
Tông Đình nhìn thấy vậy lại có chút không vui: “Cứ ôm điện thoại mãi, đang nói chuyện với ai thế?”
“Bạn.” Tôi mang vài phần tự hào đáp.
Anh khẽ “hừ” cười: “Trước đó chẳng phải cô còn nói mình không có bạn sao?”
Nếu là trước đây, ngay cả tôi cũng không dám nghĩ tới. Nhưng bây giờ...
“Giờ có rồi.”
“Bài tập toán của cô đâu? Không làm nữa à?” Tông Đình nhắc nhở tôi.
“Cái đó à, buổi trưa Tiểu Lai đã dạy tôi rồi.” Tôi nói.
Mặc dù cô ấy học nghệ thuật, nhưng thành tích các môn văn hóa rất cao, toán cũng cực kỳ giỏi.
Nghe tôi than phiền, cô ấy liền chủ động đề nghị giúp đỡ.
Cô ấy và Tông Đình giống nhau, đều giảng bài ngắn gọn, đi thẳng vào trọng tâm, nên tôi học rất nhanh.
Hơn nữa, tôi đã tính sẵn rồi: “Như vậy cũng không cần chiếm thời gian làm việc của anh nữa.”
“Vậy tôi còn phải cảm ơn cô ấy?”
Tông Đình vô cảm giật giật khóe môi. Giây sau lạnh lùng hừ một tiếng, giọng thấp đến mức như đang tự lẩm bẩm: “Toàn làm những chuyện thừa thãi.”
Tôi không nghe rõ: “Chuyện gì thừa thãi?”
“Không có gì.”
Đang nói thì có tin nhắn mới hiện lên.
Tiểu Lai: [Tối mai cậu có rảnh không? Đi ăn cùng nhau nhé?]
Tiểu Lai: [Đúng lúc mình muốn đi mua quần áo mới, muốn nhờ cậu xem giúp, tư vấn cho mình một chút.]
Cùng bạn đi ăn, đi dạo phố? Đây quả thực là cảnh tượng tôi hằng mơ ước.
Nhưng mà… Theo thỏa thuận, toàn bộ thời gian sau mỗi buổi chiều của tôi đều thuộc về Tông Đình.
Vì vậy tôi đầy mong đợi nhìn sang người bên cạnh.
Tông Đình lập tức ngả người ra sau, vẻ mặt đầy cảnh giác: “Lại muốn gì nữa đây?”
Tôi nịnh nọt cười, thành thạo chắp hai tay lại: “Xin anh đấy.”
Nghe xong đầu đuôi câu chuyện, Tông Đình không nói đồng ý, cũng chẳng nói không đồng ý, chỉ chua chát nói.
“Cô mới quen cô ấy được mấy ngày mà cô ấy đã quan trọng hơn cả tôi rồi à?”
“Tất nhiên là không.” Tôi cũng vẫn có một chút khả năng nhìn sắc mặt người khác, lập tức nói: “Anh quan trọng hơn.”
Lúc này vẻ mặt Tông Đình mới dịu đi đôi chút.
“Nhưng anh biết mà, tôi chưa từng đi dạo phố với bạn bao giờ.”
Tôi kéo nhẹ ống tay áo anh, nhỏ giọng nói: “Với lại lần trước anh đã đồng ý với anh trai tôi, bảo tôi sẽ dẫn bạn đến ăn cơm cùng anh ấy. Bên cạnh tôi lại không có người bạn nào khác...”
“Được rồi, được rồi.” Tông Đình bóp nhẹ miệng tôi: “Ngày mai cho cô thất hẹn cũng được, nhưng chiều ngày kia phải đến đón tôi tan làm.”
Đón anh tan làm với ăn cơm cũng chẳng khác nhau là mấy.
Tôi không hề do dự: “Được.”
8.
Ngày hôm sau, tôi đúng hẹn cùng Tiểu Lai đi ăn rồi đi dạo phố.
Cô ấy nói muốn mua quần áo nên cần tôi tư vấn, vậy mà phần lớn quần áo lại đều lấy ra thử lên người tôi.
“Bộ này đẹp đấy.”
Gu thẩm mỹ của cô ấy rất tốt, những bộ cô chọn cho tôi đều cực kỳ hợp. Kết quả là cô ấy chẳng mua được mấy bộ, ngược lại tôi lại xách về mấy túi lớn.
Tôi có hơi ngại, bèn kéo cô ấy vào một cửa hàng phụ kiện.
“Tiểu Lai, để mình mua cho cậu một món quà nhé.”
“Được.” Cô ấy cười, không từ chối: “Vậy mình không khách sáo đâu.”
Cuối cùng cô ấy chọn hai chiếc vòng tay giống hệt nhau, mỗi người một chiếc.
Sắp về thì Tông Đình gọi điện, nói sẽ đến đón tôi.
Có vẻ anh đang ở gần đây. Chẳng bao lâu sau xe đã tới.
Cửa kính màu đen từ từ hạ xuống.
Gương mặt đẹp trai quen thuộc của Tông Đình hiện ra, nhưng anh lại không nhìn tôi mà hướng ánh mắt về phía sau lưng tôi: “Giả vờ riết thành nghiện rồi à? Gặp tôi cũng không thèm chào?”
Tôi còn chưa kịp phản ứng.
Tiểu Lai đã chủ động bước lên trước, gọi một tiếng: “Anh.”
“Anh?” Tôi sững người, nhìn Tông Đình rồi lại nhìn Tiểu Lai.
Quả nhiên trên hai gương mặt đều xuất sắc nổi bật ấy, tôi tìm ra không ít nét tương đồng.
“Xin lỗi nhé, Diểu Diểu, cậu đừng giận.” Tông Lai hơi ngượng ngùng sờ mũi: “Thật ra mình họ Tông, tên là Tông Lai. Mình vẫn chưa nói với cậu.”
“À.” Đầu óc tôi vẫn còn hơi mơ hồ, theo bản năng đáp: “Không sao, mình không giận.”
“Thật chứ?” Tông Lai cười rạng rỡ: “Vậy tốt quá. Lần sau mình vẫn có thể ra ngoài chơi với cậu chứ?”
“Được chứ.” Tôi cũng cười.
Nhưng tâm trạng lại không kiềm được mà dần trùng xuống.
Tông Lai có chỗ ở riêng nên không đi cùng chúng tôi.
Trên ghế sau chỉ còn tôi và Tông Đình.
Đã gần mười giờ tối, nếu không còng tay anh lại thì nhiệm vụ hai tiếng hôm nay sẽ không kịp hoàn thành.
Tông Đình nhìn tôi đang thất thần, chủ động đưa tay ra.
“Này.”
Tôi như bừng tỉnh khỏi giấc mộng, lấy còng tay còng anh lại, sau đó lại tiếp tục ngẩn người.
“Cô sao thế?” Thấy tôi khác thường, Tông Đình hỏi: “Không vui à?”
Tôi lắc đầu, chợt nhớ ra điều gì đó rồi hỏi: “Có phải anh bảo Tông Lai chủ động tìm tôi không?”
“Cũng có thể nói là vậy.” Anh hơi mất tự nhiên, dời ánh mắt đi: “Vậy cũng là anh bảo cô ấy đến làm bạn với tôi sao?”
Tôi hỏi.
Tông Đình quay lại nhìn tôi. Thấy tôi nghiêm túc đến mức không có lấy một chút ý đùa, sắc mặt anh cũng trở nên nghiêm túc hơn.
Bỗng nhiên, anh giơ tay b.úng lên trán tôi.
“A!”
Tôi đau đến mức kêu lên.
“Nghĩ gì thế?” Tông Đình nói: “Tôi chỉ bảo nó giúp tôi trông nom cô một chút. Còn những chuyện khác đều là do nó tự nguyện.”
“Tông Lai là con út của nhà họ Tông, từ nhỏ đã được cả nhà cưng chiều. Chuyện nó không muốn làm thì dù uy h.i.ế.p hay dụ dỗ cũng chẳng có tác dụng.”
“Là nó tự muốn làm bạn với cô, không phải tôi.”
“Thật sao?” Tôi vẫn có chút lo lắng. “Vậy liệu có phải thật ra cô ấy không muốn làm bạn với tôi, chỉ vì anh bảo nên mới...”
“Phó Diểu Diểu.”
Tông Đình lại giơ tay lên, dường như định b.úng trán tôi thêm lần nữa. Nhưng thấy tôi nhanh trí dùng cả hai tay che trán, anh đổi sang véo má tôi.
“Nếu muốn biết thì sao không tự hỏi nó? Suy nghĩ của người khác không thể chỉ dựa vào suy đoán của cô mà biết được.”
Tông Đình không hề chế giễu, cũng chẳng trách tôi kiểu “sao cô ngốc thế”, giọng điệu bình tĩnh đến mức thậm chí còn có chút dịu dàng: “Cô phải tự mình hỏi.”
“Tôi biết.” Tôi lẩm bẩm.
Chỉ là đôi khi, tôi sợ mình sẽ nhận được đáp án mà bản thân không muốn nghe. May mà mười giây sau, Tông Lai đã cho tôi một câu trả lời khẳng định.
“Tông tiên sinh.” Nỗi buồn bực lập tức tan biến sạch sẽ.
Tôi không nhịn được giơ tay lên khoe: “Đẹp không? Tôi với Tông Lai mỗi người một chiếc.”
“...”
