Đừng Làm Khó Một Con Rắn - Chương 2: Rắn Bị Bắt Nạt, Kiện Phụ Huynh!
Cập nhật lúc: 11/09/2026 02:01
Đó là Tết Đoan Ngọ năm hai đại học, một buổi chiều nắng đẹp rực rỡ.
Phí Tiểu Bân hiếm khi có dịp liền hóa thành rắn, lững thững dạo đến nơi xa trung tâm thành phố để phơi nắng.
Ở nơi người xe quá đông đúc, Phí Tiểu Bân cảm thấy một con rắn nhỏ yếu ớt như mình dễ gặp đủ loại bất trắc — bị xe cán, bị người giẫm, bị bắt đi, bị người lớn tò mò quá mức và bọn trẻ con nghịch ngợm đùa giỡn, vân vân.
Phí Tiểu Bân tìm được một bãi cỏ, lười biếng tận hưởng ánh nắng tắm mình. Chỗ này vắng người qua lại, một con rắn nhỏ như cậu ở đây quả thực chẳng khác nào tìm được thiên đường, đi lại tự do.
Khi Phí Tiểu Bân lững thững đến bên ngoài một khu rừng nhỏ ở rìa bãi cỏ, động tĩnh trong rừng thu hút sự chú ý của cậu.
Dựa vào thân phận rắn nhỏ hiện tại, Phí Tiểu Bân lẻn vào rừng để thỏa mãn tò mò.
Không ngờ lại gặp người quen ở chỗ này.
Vương Dương.
Thế giới quả nhiên nhỏ thật.
Một nam sinh trông có vẻ còn rất nhỏ bị Vương Dương chặn trước một cái cây.
Vương Dương: "Mày đừng có được voi đòi tiên, loại như mày được tao để ý là phúc khí đấy! Tao đã dẫn mày đi chơi, tiêu tiền vì mày bao nhiêu lần rồi, chẳng phải mày nói tao là người mày dựa dẫm nhất sao, mày còn muốn gì nữa? Mày là đứa tao bỏ công sức nhiều nhất đấy."
Nam sinh nhỏ giọng nói: "Nhanh quá rồi."
"Thời gian tiền bạc tao có thứ nào chưa bỏ vào mày? Giờ thu chút lãi thì sao?" Vương Dương vừa nói vừa đưa tay kéo quần nam sinh.
Phí Tiểu Bân đứng bên cạnh hóng chuyện mắt tròn mắt dẹt, cảnh này sao mà quen mắt, thậm chí còn tệ hơn.
Nam sinh liên tục đẩy ra: "Không được, không được, chúng ta còn chưa ở bên nhau, hơn nữa tôi còn chưa đủ tuổi!"
Nhưng nam sinh gầy gò, trông có vẻ suy dinh dưỡng rõ ràng không cưỡng lại được Vương Dương to con.
Đến cả người chưa thành niên cũng dám xuống tay, đúng là không còn nhân tính!
Lòng chính nghĩa bùng cháy, Phí Tiểu Bân lập tức biến lại thành người, lao thẳng tới! Ba quyền hai cước trừng trị Vương Dương tà ác.
Tất nhiên đây thuần túy là ảo tưởng.
Là một người thiên về trí tuệ chứ không phải sức mạnh, Phí Tiểu Bân bình tĩnh thông minh lẻn đến chỗ không xa lặng lẽ biến thành người, dùng điện thoại quay lại bằng chứng tội ác của Vương Dương, rồi nhặt một cành cây rơi trên đất làm v.ũ k.h.í.
Cành cây đ.á.n.h trúng cánh tay đang làm chuyện ác của Vương Dương khiến nó tê dại, đau quá buông tay, lúc đó Vương Dương rõ ràng là ngơ ngác.
Phí Tiểu Bân vung cành cây, khí thế như chẳng sợ c.h.ế.t chắn trước mặt nam sinh kia.
"Phí Tiểu Bân mày TM chờ đấy!"
Bị dáng vẻ liều mạng không lùi bước của Phí Tiểu Bân dọa sợ, Vương Dương buông một câu hung hăng rồi không cam lòng bỏ đi.
Phí Tiểu Bân thở phào nhẹ nhõm, là một người có sức mạnh thuộc hàng đáy, dù cầm cành cây cậu cũng sợ không đ.á.n.h lại Vương Dương.
Phí Tiểu Bân quay sang nam sinh sau lưng: "Cậu không sao chứ?"
Nam sinh lau nước mắt, chỉnh lại quần áo bị xáo trộn: "Tôi không sao, cảm ơn cậu."
Sau đó Phí Tiểu Bân và nam sinh trò chuyện một lúc, làm rõ đầu đuôi câu chuyện.
Nam sinh tên là Uông Tuân, một hôm tan học đuổi theo một con mèo hoang bị thương thì vô tình đụng phải Vương Dương, Vương Dương không tính toán với cậu mà còn thêm WeChat, trong thời gian sau đó hỏi han ân cần.
Uông Tuân từ nhỏ là trẻ mồ côi sống nhờ người khác, trong lòng vô cùng cảm động, Vương Dương còn giới thiệu việc làm thêm cho Uông Tuân đang thiếu tiền, tuy chỉ mới quen một tháng nhưng Uông Tuân đã từ đáy lòng cảm thấy Vương Dương là người rất tốt.
Một người đàn ông xa lạ lớn hơn mình nhiều tuổi, mới quen chưa đầy một tháng mà đã khiến cậu tin tưởng đến vậy.
Cậu đúng là quá đơn thuần, quá thiếu phòng bị rồi, nam sinh à, Phí Tiểu Bân cảm thán.
Hôm nay đúng là ngày giỗ của bố mẹ Uông Tuân, trong lòng Uông Tuân buồn bã mở lòng trò chuyện với Vương Dương mà cậu tin tưởng, đối phương cũng rất chủ động đề nghị陪 cậu đến nghĩa trang ngoại ô thăm bố mẹ.
Không ngờ trên đường về đến khu rừng nhỏ Vương Dương lại như biến thành người khác.
Đợt này chắc là bị ham muốn làm mờ mắt lộ nguyên hình rồi, Phí Tiểu Bân vô cùng khinh bỉ loại cầm thú này.
Và khi Phí Tiểu Bân biết được số tiền Vương Dương nói đã bỏ ra chỉ là một chai nước anh ta mua khi rủ Uông Tuân đi dạo phố thì càng thêm cứng họng.
Phí Tiểu Bân vỗ vai Uông Tuân: "Sau này nhớ để ý hơn nhé, đừng dễ dàng tin người quá."
Uông Tuân gật đầu: "Tôi biết rồi! Cảm ơn cậu."
"À đúng rồi, nếu cậu cần tiền đi học tôi có thể giúp đỡ, áp lực cấp ba lớn, học sinh thì nên học tốt, làm thêm gì đó quá sớm rồi."
"Cảm ơn cậu, nhưng tôi tự lo được! Mà sao cậu tốt bụng thế!"
Phí Tiểu Bân nhìn đôi mắt chân thành của Uông Tuân, lại nghĩ đến lời mình vừa nói với Uông Tuân là phải để ý hơn, trong lòng đột nhiên có cảm giác hài hước nhè nhẹ.
Phí Tiểu Bân lại vỗ vai Uông Tuân, giọng điệu nghiêm túc: "Tôi với cậu mới quen chưa đến hai tiếng, nhỡ đâu tôi là kẻ l.ừ.a đ.ả.o cặn bã thì sao, cậu nên đề phòng tôi mới đúng. Biết người biết mặt không biết lòng, nhiều kẻ xấu trông cũng ra vẻ t.ử tế lắm. Cậu học tập có khó khăn vẫn có thể tìm tôi, tôi chỉ thấy học sinh thì nên học thôi."
Uông Tuân lại gật đầu thật mạnh.
Phí Tiểu Bân đột nhiên không biết nói gì, thở dài: "Tóm lại cậu đừng dễ dàng tin người, nhỡ đâu lát nữa tôi đưa cậu đi đâu bán thì sao, lúc đó cậu khóc cũng không kịp."
Về trường Phí Tiểu Bân hành động cực nhanh, báo cáo chuyện Vương Dương lên hiệu trưởng.
Có bằng chứng video rõ ràng, lại thêm phía Uông Tuân phối hợp, nhà trường điều tra xong liền xử lý nghiêm.
Vương Dương cuối cùng bị đuổi học.
Sau khi đọc xong bài đăng bôi nhọ mình trong file PDF, tranh thủ giờ tự học sáng Phí Tiểu Bân gõ lách cách trên điện thoại soạn một bài đăng làm rõ rồi gửi đi.
Cậu và Vương Dương chưa từng qua lại, đối phương chỉ đơn phương mỗi ngày gửi cho cậu vài lời quan tâm mập mờ và những câu tình thoại sến súa, còn những đoạn chat được cho là cùng lúc mập mờ với nhiều người rõ ràng không phải của cậu! Có một avatar không bị che hết có thể nhìn rõ là avatar của Vương Dương. Cái gọi là hình cậu lên xe của ông già b.a.o n.u.ô.i cậu chỉ là cậu ngồi xe về nhà dịp hè thôi, ông già đó chỉ là quản gia nhà cậu đến đón cậu. Và cuối cùng cái hình nói cậu sàm sỡ người chưa đủ tuổi, là cắt từ video cậu tố cáo Vương Dương, tuy đã che mặt nhưng từ dáng người cũng dễ dàng nhận ra không phải cậu.
Một lúc sau lác đác có người bắt đầu bình luận dưới bài đăng.
Bình luận nhiều like nhất: 【Wow, chính chủ xuất hiện rồi.】
【Bài làm rõ đến rồi, tôi thấy giải thích khá hợp lý.】
【Giả đấy chứ, còn quản gia, tôi thấy cái PDF kia chân thực hơn, có lý có cớ.】
Phí Tiểu Bân đáp trả bình luận này: 【Quản gia thì sao chứ? Nhà tôi vốn có quản gia mà!】
【Lúc khai giảng tôi có thấy cố vấn Vương và chủ bài đăng ở cùng nhau, tôi thấy cố vấn Vương bóc là thật, lúc đó tôi còn thấy chủ bài đăng đẹp trai lắm, không ngờ là cặn bã.】
Phí Tiểu Bân: 【Tôi nói đều là thật đấy, nếu có lời dối trá thì trời đ.á.n.h c.h.ế.t.】
【Thật giả không quan trọng, chỉ muốn xem tiếp chuyện náo nhiệt.】
【Tôi thấy chủ bài đăng có chỗ nói khá có lý, sao avatar và hình trong PDF kia phải che mặt, nói là bảo vệ quyền riêng tư cũng không hợp lý, đây là tố cáo thật danh mà.】
Phí Tiểu Bân: 【Đúng thế chứ.】
Dưới bài đăng có người tin Phí Tiểu Bân, có người không tin, nhưng bài đăng này không gây được nhiều chú ý như bài của Vương Dương, không tạo được sóng gió gì, thậm chí nửa tiếng sau Phí Tiểu Bân phát hiện bài của mình biến mất rồi.
Cậu lại đăng bài mới, nhưng bài đăng nhanh ch.óng lại bị khóa, dù thử thế nào cũng không thể đăng lên, đổi sang nick phụ bằng số điện thoại khác cũng không gửi được.
Phí Tiểu Bân uất ức vô cùng, lại đi trả lời làm rõ ở các bài đăng, không gây được sóng gió gì chứ đừng nói làm rõ thành công, thậm chí còn đối đầu với mấy người, tích tụ một bụng tức.
Sau khi cãi nhau với mấy người trên chợ trường, cậu vốn nhát gan, nghĩ đến chuyện này lại bắt đầu lo lắng. Mấy người này cùng trường với mình, nhỡ đâu còn đúng là người cùng lớp bị mình c.h.ử.i.
Người ta chạy đến đ.á.n.h cậu thì sao, Phí Tiểu Bân lại xóa mấy bình luận nói quá đáng, tuy câu nói quá đáng nhất của cậu cũng chỉ là đáp lại một câu "cậu mới vừa ngu vừa xấu".
Từ điển của Phí Tiểu Bân chưa thu nạp được lời tục tĩu.
Giờ tự học sáng kết thúc Phí Tiểu Bân vội vàng chạy đến phòng hiệu trưởng, tìm hiệu trưởng giải quyết chuyện này.
Cốc cốc cốc.
Gõ cửa hồi lâu không mở, một giáo viên già từ phòng bên cạnh ra uống nước nhìn thấy nói: "Em tìm hiệu trưởng có việc gì? Hiệu trưởng gần đây đi công tác rồi, phải tuần sau mới về."
"Vâng, em biết rồi, cảm ơn thầy ạ."
Phí Tiểu Bân lại lui một bước chạy xuống dưới tìm phó hiệu trưởng.
Chuyện Vương Dương bị tố cáo sàm sỡ người chưa thành niên, mấy lãnh đạo này chắc đều biết.
May là phó hiệu trưởng vẫn ở trường.
Phí Tiểu Bân kể lại sự việc với Vương Phó Hiệu trưởng.
Vương Phó Hiệu trưởng cầm cốc nước trong suốt bên cạnh uống một ngụm trà, chậm rãi nói: "Được rồi, tôi biết rồi, chuyện Vương Dương tốt nhất không công bố, nhưng tôi sẽ sắp xếp đăng một thông báo nói em bị vu khống."
Phí Tiểu Bân rời khỏi phòng, thông báo trường đăng mọi người chắc đều tin.
Nhưng đợi đến trưa thứ Tư, trường vẫn chưa đăng thông báo, Phí Tiểu Bân hơi không đợi được nữa lại đến phòng phó hiệu trưởng một chuyến.
Vương Phó Hiệu trưởng lại nhấp một ngụm trà: "Em đừng vội, đăng thông báo cũng cần thời gian."
"Gần đây đi trong trường, bạn học cứ chỉ trỏ em, em ngủ cũng không ngon, thầy ạ."
"Hiểu mà hiểu mà, làm xong sẽ đăng giúp em ngay."
Phí Tiểu Bân tuy sốt ruột nhưng cũng chỉ có thể đợi. Cậu không biết rằng Vương Phó Hiệu trưởng đang chờ ý kiến chỉ đạo từ phía trên, dù sao Vương Dương cũng có chút quan hệ với người trong trường.
Đợi đến thứ Sáu, Phí Tiểu Bân cuối cùng không nhịn được nữa, tức giận chạy đến phòng phó hiệu trưởng.
Ở cửa còn bình ổn cảm xúc một chút, nhưng lại tay không, Vương Phó Hiệu trưởng không có ở đó, hiệu trưởng cũng chưa về.
Phí Tiểu Bân lại chạy đi hỏi các giáo viên khác ở phòng hành chính, nhưng không ai trả lời trực tiếp, chỉ nói chúng tôi cũng không biết, em đợi thứ Hai hỏi Vương hiệu trưởng đi.
Phí Tiểu Bân sốt ruột khóc, nhưng phòng làm việc im lặng không ai lên tiếng.
Một nữ giáo viên nhìn không đành, đưa cho Phí Tiểu Bân một tờ khăn giấy: "Chuyện này chúng tôi cũng khó nói, không có cách nào."
Phí Tiểu Bân lau nước mắt đi ra ngoài.
Trên hành lang gặp mấy học sinh không quen, đều dùng ánh mắt chán ghét lén nhìn Phí Tiểu Bân rồi thì thầm với nhau.
Phí Tiểu Bân tìm một chỗ không có người hóng gió một lúc.
Buồn bã mãi, cậu không nhịn được cầm điện thoại mở WeChat của Phí Tông Lâm.
Nếu là chú thì nhất định sẽ giúp cậu giải quyết vấn đề được.
Do dự một lúc Phí Tiểu Bân vẫn không có tiền đồ gửi cho chú một tin nhắn.
【Chú ơi, chú có thể đến trường tìm cháu không.】
【Có người vu khống cháu.】
Sticker 【khóc khóc】.
