Đừng Mất Liên Lạc - Chương 4
Cập nhật lúc: 05/07/2026 04:00
Sau khi trở về khách sạn.
Trong đầu tôi vẫn quanh quẩn câu hỏi ấy.
Bố mẹ tôi luôn hết lòng ủng hộ giấc mơ âm nhạc của tôi.
Hằng năm, đến một thời điểm cố định, họ đều sang Đức ở cùng tôi một thời gian.
Hiển nhiên.
Quan hệ của tôi với mọi người không tốt lắm, cũng chẳng có mấy người bạn.
Dường như...
Tôi chẳng có lý do gì để trở về.
Vậy thì...
Rốt cuộc vì sao tôi lại quay về?
Có lẽ vì liên tục bận rộn suốt nhiều ngày.
Nghĩ đến mức đầu óc đau nhức, các khớp ngón tay cũng âm ỉ đau theo.
Bên ngoài trời đã tối hẳn.
Tôi xoay người, định tranh thủ điều chỉnh múi giờ nên đi ngủ sớm.
Đúng lúc ấy.
Điện thoại trên tủ đầu giường bỗng rung liên hồi.
Tôi mới nhớ ra.
Bận cả ngày, đến điện thoại cũng quên chưa xem.
Lần theo tiếng rung mở máy.
Lại nhìn thấy một cái tên ngoài dự liệu.
“Tô Yểu, Tô Yểu, cậu có đó không?”
“Xin cậu đấy, mau trả lời mình đi. Không thì lúc lão Kỷ về mình biết ăn nói thế nào đây? *Đáng thương*, *Khóc lớn*”
Là Nguyễn Thiên Lương.
Bạn thân từ nhỏ của Kỷ Tu.
Ngày trước, sau khi quen nhau, Kỷ Tu từng dẫn tôi gặp nhóm bạn của anh.
Trong số đó, Nguyễn Thiên Lương là người thân thiết với anh nhất.
Thời gian đầu sau khi chuyện tình cảm bị công khai, để tránh bị cánh săn ảnh bám theo, mỗi lần gặp nhau chúng tôi thường kéo Nguyễn Thiên Lương đi cùng làm bình phong.
Có một thời gian, cậu ấy còn than phiền mình chẳng khác gì Steve.
Sau khi chia tay Kỷ Tu.
Tôi và Nguyễn Thiên Lương cũng chưa từng cắt liên lạc.
Mỗi lần tôi đạt được thành tích mới hay có bước tiến trong sự nghiệp.
Cậu ấy đều gửi quà từ trong nước sang chúc mừng.
Thỉnh thoảng tôi gửi quà đáp lễ.
Lúc nào cũng cố tình gửi dư một phần.
Âm thầm hy vọng cậu ấy sẽ mang phần còn lại đến cho Kỷ Tu.
Tôi mở khung trò chuyện, kéo lên xem.
Mới phát hiện.
Tin nhắn đầu tiên Nguyễn Thiên Lương gửi hôm nay là không lâu sau khi tôi vừa đến nhà hát.
“Tô Yểu, tin đồn của lão Kỷ trên hot search là giả, cậu đừng tin.”
“Bốn năm nay cậu ấy vẫn độc thân, giữ mình như ngọc.”
“Hôm nay cậu ấy phải ngồi máy bay cả ngày, không biết trên mạng đang xảy ra chuyện gì. Bộ phận truyền thông cũng không rõ tình trạng tình cảm của cậu ấy nên không dám tùy tiện lên tiếng. Cậu đừng hiểu lầm nhé!”
Có lẽ thấy tôi mãi không trả lời.
Nguyễn Thiên Lương sốt ruột:
“Thật đấy, cậu tin mình đi. 4 năm nay lão Kỷ khổ đến mức nào, cậu ấy... cậu ấy sẽ tự giải thích với cậu.”
“Tô Yểu, cậu nói gì đi chứ, Tô Yểu?”
“...”
Khung trò chuyện lại hiện thêm hai tin nhắn mới.
Tay tôi run lên, lập tức mở ra.
“Tạ ơn trời đất, cuối cùng lão Kỷ cũng xuống máy bay rồi.”
Kèm theo một đường dẫn bài đăng.
Còn chưa kịp hoàn hồn.
Giao diện đã tự động chuyển sang ứng dụng.
Chỉ liếc một cái.
Tôi đã nhìn thấy cái tên Kỷ Tu.
Anh liên tiếp @ tôi 3 lần.
“Mỗi tháng ông đây đều bay sang Berlin, 4 năm mua 168 vé máy bay, đợi em suốt 1.561 ngày.”
“Điều ông đây mong mỏi là gì, em thật sự không biết sao?”
“Tô Yểu, đừng ép anh phát điên.”
“...”
Có lẽ...
Anh thật sự đã phát điên rồi.
Tôi sững sờ.
Đúng lúc ấy, cửa sổ thông báo của WeChat bật lên.
Kỷ Tu:
“Đợi em ngủ dậy, chúng ta nói chuyện.”
7
Ngón tay tôi khẽ động.
Trái tim bỗng run lên một cách khó hiểu.
Bao tâm tư trăm mối ngổn ngang suốt cả ngày, chỉ vì một câu nói ấy mà được xoa dịu.
Thế nhưng, đồng thời cũng khơi lên những gợn sóng sâu hơn trong lòng.
Cửa sổ thông báo thu nhỏ lại.
Tôi cố kiềm chế, nhưng vẫn mở trang cá nhân của Kỷ Tu trước.
Ngoài ba bài đăng chất vấn kia, trên trang cá nhân của anh chỉ còn một bài đính chính.
“Tôi không quen cô ta. Lười đôi co. Bộ phận pháp vụ làm việc đi. @PhápVụBácThực”
Vẫn ngông nghênh như trước.
Chỉ là đã không còn sự bất chấp tất cả như ngày xưa.
Fan của Tống Điềm ùn ùn kéo đến mắng c.h.ử.i anh.
Anh chẳng buồn đáp lại.
Đến cả người qua đường cũng phải ngạc nhiên:
“Còn ai nhớ 4 năm trước cái dáng vẻ gặp ai c.ắ.n nấy như ch.ó điên của anh ấy không? Sao giờ bình tĩnh thế này?”
“Hết rồi à? Không phải chứ anh trai? Tô Yểu nói có một câu mà anh đáp liền ba câu, còn bao nhiêu tin đồn thì anh lại qua loa thế thôi sao?”
Khu bình luận loạn thành một nồi cháo:
“Đây chính là sức sát thương của ánh trăng sáng đấy. Chỉ một câu đã khiến anh ấy mất bình tĩnh rồi. Ha ha.”
“Đội ngũ của Tống Điềm coi cư dân mạng là đồ ngốc à? Hay coi thái t.ử gia là thằng câm không biết mở miệng? Cũng dám ké fame thế này sao?”
“Thật ra trước đây Tống Điềm đã lén lút ké fame mấy lần rồi, chỉ là lần này làm quá nên mới bị chính chủ ra mặt.”
“Vậy rốt cuộc 4 năm nay Kỷ Tu và Tô Yểu là thế nào? Tổng giám đốc Kỷ vẫn luôn theo đuổi cô ấy à? A a a, xin các thánh mau đào tiếp.”
“Xin đào tiếp +100086...”
Nhưng...
4 năm nay tôi và Kỷ Tu chưa từng gặp mặt.
Tôi cũng không hiểu mấy câu nói ấy của anh có ý gì.
Tôi không do dự nữa, mở WeChat.
Mở bàn phím.
Ngay khoảnh khắc đầu ngón tay vừa chạm vào màn hình.
Kỷ Tu:
“Em chưa ngủ à?”
Như thể anh vẫn luôn chờ sẵn ở đầu bên kia màn hình.
Không đợi tôi trả lời.
Kỷ Tu đã gọi cuộc gọi thoại tới.
8
Tôi nhận máy.
Cả hai cùng im lặng.
Hai đầu điện thoại chỉ quấn lấy nhau bằng những nhịp hô hấp rất khẽ.
Với tính nóng nảy của Kỷ Tu.
Tôi cứ nghĩ mở miệng ra, anh sẽ chất vấn tôi trước.
Nhưng anh chỉ gọi tên tôi, giọng nói mang theo ý cười như có như không.
“Tô Yểu.”
“Em nhận được bó hoa anh tặng chưa?”
