Đúng Ngày Kỷ Niệm Ba Năm Ngày Cưới, Anh Ấy Bảo Đã Chuẩn Bị Cho Tôi Một Bất Ngờ - Chương 9
Cập nhật lúc: 01/07/2026 15:04
Thẩm Tẫn chắn hộ tôi ở phía sau lưng anh ta: “Tần tổng, A Vãn hôm nay là bạn đồng hành của tôi, anh làm thế này... có phần mất phong độ quá rồi đấy.”
“Cô ấy là vợ tôi!” Tần Chút Kiêu một tay túm lấy cổ áo của Thẩm Tẫn.
Thẩm Tẫn nhếch nhếch khóe miệng: “Tôi biết mà, nhưng điều đó có ảnh hưởng đến việc cô ấy làm bạn đồng hành cùng tôi tham dự tiệc rượu tối nay không hả?”
“Cái thằng mẹ kiếp nhà cậu!” Tần Chút Kiêu đ.ấ.m một phát trời giáng vào người Thẩm Tẫn.
Thẩm Tẫn cũng chẳng thèm nể nang chiều chuộng anh ấy làm gì.
Hai người lao vào tẩn nhau một trận ra trò.
Tôi đứng ở một bên khoanh tay đứng nhìn xem kịch hay.
22
Sau khi đ.á.n.h nhau xong xuôi.
Thẩm Tẫn một cánh tay gác lên vai tôi, khóe miệng vẫn còn rỉ m.á.u: “A Vãn, tôi đau quá đi mất, đi bệnh viện với tôi đi, tối nay cô phải ở bên cạnh tôi suốt đấy nhé.”
Tần Chút Kiêu nhìn tôi, đôi mắt đỏ ngầu toàn là các tia m.á.u: “Miên Miên, anh cũng bị thương rồi đây này.”
Vừa nói vừa muốn nhào tới để ôm lấy tôi.
Tôi vội vàng kéo giật Thẩm Tẫn quay đầu bỏ đi thẳng.
“Tô Miên!” Anh ấy ở phía sau lưng tôi tức giận đến mức muốn c.h.ế.t đi sống lại mà chẳng làm gì được.
Tôi đưa Thẩm Tẫn đến bệnh viện, quả thực đã ở đó suốt cả một đêm dài.
Thẩm Tẫn ở trên giường bệnh rên rỉ hừ hừ hừ hừ, nhìn ra được là thực sự bị đ.á.n.h cho đau đớn lắm rồi.
Còn tôi thì ở trên chiếc giường dành cho người nhà đi theo chăm sóc ngủ một giấc ngon lành say tít thò lò đến tận sáng bạch.
Hôm sau khi đi xuống lầu.
Tần Chút Kiêu mặc bộ quần áo bệnh nhân chặn đường ngay trước mặt tôi: “Miên Miên, anh biết em là cố tình làm cho anh tức giận thôi, em và Thẩm Tẫn chẳng có chuyện gì xảy ra cả đúng không?”
Tôi bật cười: “Đúng đúng đúng! Hai chúng tôi đắp chăn thuần túy nói chuyện phiếm thôi mà.”
“Tô Miên, em nhất định phải làm cái trò này mới chịu được đúng không?”
“Đúng thế đấy, cho nên anh muốn làm sao nào?”
Trước khi anh ấy kịp ôm lấy tôi.
Sáu mươi vệ sĩ của tôi đã lao lên, chặn anh ấy lại ở khoảng cách ngoài ba mét xa.
Từ sau khi bị anh ấy giam lỏng một lần là tôi đã khôn ra rồi, trước khi xuống lầu phải xác nhận lại xem các vệ sĩ đã đến bệnh viện đầy đủ chưa mới đi xuống.
Anh ấy một lần nữa tức giận đến mức muốn hộc m.á.u mồm.
Tôi hiên ngang thênh thang bước đi thẳng!
Trong vòng một tháng liền.
Tôi và Thẩm Tẫn cùng nhau xuất hiện ở khắp các loại dịp công khai lộ diện trước bàn dân thiên hạ.
Đối ngoại chỉ nói hai chúng tôi là bạn tốt của nhau.
Nhưng những lời đồn thổi bàn tán xôn xao từ lâu đã không cách nào đè nén xuống được nữa rồi.
Tần Chút Kiêu không chịu nổi những lời ra tiếng vào đàm tiếu dị nghị đó nữa, cuối cùng cũng chịu đặt b.út ký tên vào bản thỏa thuận ly hôn.
Sau khi kết thúc một tháng thời gian bình tĩnh suy nghĩ theo quy định.
Tôi đã cầm được chiếc giấy chứng nhận ly hôn trong tay.
23
Ngoài cửa cục dân chính.
Tần Chút Kiêu vẫn chưa chịu hết hy vọng: “Miên Miên, đứa con của Mạnh Cận Cận đã phá bỏ rồi, anh sẽ không từ bỏ đâu.”
Tôi lườm nguýt anh ấy một cái cháy mặt, quay đầu bỏ đi thẳng không thèm ngoảnh lại.
Ly hôn chưa được mấy ngày, tôi đã b.a.o n.u.ô.i một cậu nam sinh đại học ngoan ngoãn nghe lời, dắt theo cậu ta đi khắp các câu lạc bộ hội sở để chơi bời nhảy múa.
Tần Chút Kiêu hoàn toàn sụp đổ tinh thần luôn!
Anh ấy chặn đường tôi ngay ngoài cửa nhà tôi: “Tô Miên, sao em có thể đến cái loại nơi đó để tìm đàn ông cơ chứ, em không chê bẩn thỉu tai tiếng à?”
Tôi chỉ là dắt cậu trai đại học đến câu lạc bộ chơi thôi mà.
Chứ đâu phải là tìm trai bao từ trong câu lạc bộ ra đâu chứ.
Nhưng tôi lười chẳng buồn giải thích làm gì cho mệt người.
Ngược lại là cậu trai đại học bên cạnh vẻ mặt đầy vẻ ấm ức tủi thân: “Chị ơi, em vẫn đang đi học mà, trước khi quen biết chị em hoàn toàn sạch sẽ, chưa từng yêu đương bao giờ cả, sao anh trai này lại có thể nói em như thế chứ?”
Cậu chàng trà xanh nhỏ tuổi này chọc cho Tần Chút Kiêu tức đến mức càng sụp đổ điên cuồng hơn!
Tôi vui vẻ dỗ dành cho cậu trai đại học vui lòng: “Tần Chút Kiêu, xin lỗi bạn trai tôi ngay.”
“Bạn trai sao?” Tần Chút Kiêu vừa tức vừa giận lại vừa xót xa đau đớn: “Anh là chồng em cơ mà!”
“Là chồng cũ rồi!” Tôi đính chính sửa sai lại cho đúng.
Cậu chàng trà xanh dính người quấn quýt dựa cái đầu vào trên vai tôi làm nũng:
“Chị ơi, chồng cũ của chị chẳng có chút tế nhị lịch sự gì cả. Chẳng giống em tí nào, em không bao giờ đối xử vô lễ với người khác như thế đâu. Chị vừa xinh đẹp lại vừa tốt tính thế này, ngày trước làm sao mà lại nhìn trúng anh ta được cơ chứ? Anh ta có điểm nào xứng đáng với chị đâu chứ?”
Tần Chút Kiêu một tay giật phắt cậu trai đại học ra khỏi người tôi, vung nắm đ.ấ.m định tẩn cho một trận.
Tôi kéo giật cậu trai đại học ra phía sau lưng mình để che chở bảo vệ, giơ tay tát thẳng vào mặt Tần Chút Kiêu một cái chát chúa.
Tần Chút Kiêu vành mắt đỏ hoe ngập tràn nước mắt, vừa xót xa đau đớn vừa nhìn tôi:
“Em vì một thằng trai bao mà ra tay đ.á.n.h anh ư?”
“Xin lỗi đi!” Tôi nhẫn tâm găm một nhát d.a.o thật sâu vào trong tim anh ấy.
Anh ấy dĩ nhiên là sống c.h.ế.t không chịu.
Giọng điệu của tôi vô cùng cứng rắn đanh thép: “Hoặc là xin lỗi, hoặc là biến xéo đi ngay!”
Tần Chút Kiêu nghiến răng kèn kẹt: “Xin lỗi, được chưa hả?”
Tôi dắt tay cậu trai đại học đầu cũng không thèm ngoảnh lại đi thẳng bước chân.
24
Tần Chút Kiêu đuổi theo tới tấp chộp lấy cổ tay tôi: “Anh đã xin lỗi rồi mà.”
“Ờ.” Tôi mím mím môi: “Xin lỗi rồi thì cũng biến xéo đi cho rảnh nợ!”
Tần Chút Kiêu còn muốn tiếp tục kỳ kèo dây dưa co kéo.
Sáu mươi vệ sĩ của tôi đã kịp thời lao đến ứng cứu.
Anh ấy ở dưới lầu nhà tôi canh giữ đứng đợi suốt cả một đêm dài đằng đẵng.
