Đừng Nhận Nhầm Hạnh Phúc - Chương 2

Cập nhật lúc: 19/06/2026 05:05

Cả sảnh tiệc của khách sạn đẳng cấp nhất thành phố rơi vào một khoảng lặng nghẹt thở. Những chiếc đèn chùm pha lê phía trên đỉnh đầu như đang rung lên theo nhịp đập gấp gáp trong l.ồ.ng n.g.ự.c của hàng trăm quan khách. Tống Kỳ Phong – người đàn ông vừa mới đây còn đứng ở đỉnh cao của sự tự phụ, kẻ đã "c.h.ế.t" 18 năm nay – giờ đây khuôn mặt anh ta biến sắc từ đỏ bừng vì giận dữ sang tái mét vì lo sợ.

Giang Dĩnh, người phụ nữ vẫn luôn được tung hô là "bạch nguyệt quang" thanh khiết, giờ đây đang nép c.h.ặ.t vào lưng Tống Kỳ Phong. Đôi mắt cô ta không còn vẻ đắc thắng, mà ánh lên sự hoảng loạn tột độ khi nhìn hai đứa trẻ tội nghiệp đang đứng ở cửa sảnh – một đứa ngồi trên chiếc xe lăn rỉ sét, một đứa co rúm người lại, đôi mắt trống rỗng cười ngây ngô.

Tôi đứng đó, chậm rãi vắt chéo chân, cảm nhận luồng không khí lạnh lẽo đang bao trùm lấy gia đình họ Tống.

"Các người thấy đấy," tôi cất tiếng, giọng bình thản như đang kể về một câu chuyện của người khác, "mười tám năm trước, anh và Giang Dĩnh lái xe đi hóng gió. Anh nói với tôi là đi dạo phố, nhưng thực chất là định cao chạy xa bay, vứt bỏ lại cả trách nhiệm lẫn hai đứa con trai ruột vừa chào đời. Vụ t.a.i n.ạ.n đó đúng là đã xảy ra. Nhưng anh có biết, ở bệnh viện hôm đó, người ta đã đưa cho tôi cái gì không?"

Tôi rút từ trong túi xách ra một chiếc phong bì cũ kỹ, đã ngả màu theo thời gian. Tôi không ném nó xuống bàn, mà đặt nhẹ nhàng ngay trước mặt Tống Kỳ Phong.

"Anh vứt bỏ chúng vì chúng là nỗi nhục của anh. Anh tưởng rằng mình đã c.h.ế.t, để lại cho tôi một đống đổ nát, bắt tôi phải đổ m.á.u, đổ lệ để đổi lấy ngày hôm nay cho hai cậu con trai nuôi. Anh quay lại vì muốn hái quả ngọt? Anh muốn lấy lại quyền làm cha? Xin mời. Đây là hồ sơ đầy đủ về tình trạng sức khỏe và quyền giám hộ của chúng."

Tống Kỳ Phong run rẩy mở phong bì. Những tấm ảnh chụp tại hiện trường tai nạn, những tờ bệnh án chứng minh di chứng chấn thương sọ não và liệt hai chi dưới của hai đứa trẻ hiện ra rõ mồn một. Cả hội trường như bùng nổ. Những tiếng xì xào bàn tán vang lên như ong vỡ tổ. "Con ruột? Con nuôi? Vậy là sao?", "Người kia là bố ruột của hai đứa trẻ tội nghiệp đó sao?".

Giang Dĩnh hét lên một tiếng đầy hoảng loạn: "Không! Không phải! Vương Tuyết, cô định dàn dựng cái gì thế này? Hai đứa trẻ này ở đâu ra? Cô muốn hủy hoại tôi!"

Tôi cười, nụ cười sắc lẹm như d.a.o cạo: "Dàn dựng? Giang Dĩnh, cô nên nhớ, cô đã bỏ rơi chúng ở hiện trường. Nếu không phải vì lương tâm của tôi, thì chúng đã c.h.ế.t trong đám cháy năm đó rồi. Mười tám năm qua, cô tận hưởng cuộc sống tự do, còn tôi phải làm việc ngày đêm, làm đủ mọi nghề thấp kém chỉ để mua t.h.u.ố.c, để trả tiền vật lý trị liệu cho hai đứa trẻ này. Cô nói cô thương con? Cô nói cô lén đến trường nhìn Tống Lăng và Tống Thần? Đừng lố bịch nữa. Đó là con của tôi!"

Tống Lăng và Tống Thần – hai chàng trai trẻ mà tôi dốc hết tâm can nuôi dạy – giờ đây đứng sững sờ. Ánh mắt chúng nhìn về phía Tống Kỳ Phong không còn chút ngưỡng mộ nào của một đứa con nhìn về người cha anh hùng, mà là sự khinh miệt dành cho một kẻ hèn nhát. Sự giáo d.ụ.c t.ử tế của tôi đã trở thành bức tường thành vững chắc nhất.

"Bố..." Tống Lăng tiến lên một bước, giọng nghẹn ngào nhưng ánh mắt cương nghị. "Con đã hiểu tại sao suốt bao năm qua, mẹ không bao giờ cho chúng con biết về bố. Vì bố không xứng đáng."

Tống Thần cũng bước đến bên cạnh, nắm lấy tay tôi. Hành động đó như một cú đ.á.n.h mạnh vào sự tự tôn của Tống Kỳ Phong. Anh ta gào lên: "Hai đứa! Các con điên rồi à? Bố là người giàu có, có gia sản, có địa vị, còn người đàn bà này chỉ là một con gà mái già không đẻ nổi trứng! Nó chẳng qua chỉ là người giúp việc trong gia đình này thôi!"

"Người giúp việc?" Tôi cười lớn, tiếng cười vang vọng khắp sảnh tiệc. "Tống Kỳ Phong, anh nhìn lại bản thỏa thuận ly hôn đi. Trong đó, tôi đã ghi rõ: Anh phải từ bỏ quyền giám hộ với Tống Lăng và Tống Thần, đồng thời, toàn bộ tài sản chung mà anh để lại trong mười tám năm qua... tôi đã chuyển hết vào quỹ từ thiện dành cho những người tàn tật. Hiện tại, anh không còn một xu dính túi đâu. Anh chỉ còn lại hai đứa con ruột tật nguyền này cần phải chăm sóc thôi."

Bố mẹ chồng tôi – những người nãy giờ vẫn đang mơ mộng về viễn cảnh được Tống Kỳ Phong phụng dưỡng – giờ đây cũng c.h.ế.t lặng. Họ nhìn hai đứa trẻ tật nguyền đang run rẩy, rồi nhìn Tống Lăng và Tống Thần, cuối cùng ánh mắt họ dừng lại ở tôi. Họ nhận ra rằng, nếu cuộc ly hôn này hoàn tất và tôi rời đi, họ sẽ mất đi chỗ dựa vững chắc nhất – là tôi.

"Kỳ Phong..." Mẹ chồng tôi run rẩy, "còn hai đứa trẻ này... chúng nó..."

"Chúng nó là con của anh và Giang Dĩnh," tôi nhắc lại, giọng nhẹ nhàng như một lời t.ử hình. "Anh muốn đoàn tụ gia đình đúng không? Đây, gia đình thực sự của anh đây. Hãy đưa chúng về, hãy chăm sóc chúng, hãy trả lại những năm tháng mà chúng đã phải sống trong nghèo đói và tàn tật. Còn tôi, tôi đã hoàn thành nhiệm vụ."

Khung cảnh hỗn loạn bắt đầu. Những người họ hàng nhà họ Tống bắt đầu rút lui, không ai muốn dính dáng đến một gia đình vừa lộ ra những bí mật đen tối, lại vừa phải gánh vác hai đứa trẻ cần chăm sóc đặc biệt. Tống Kỳ Phong đứng đó, như một con rối bị đứt dây, xung quanh là sự khinh miệt của mọi người và tiếng khóc xé lòng của người tình.

Tôi quay người, bước đi không chút luyến tiếc. Tống Lăng và Tống Thần đi theo sau tôi, những bước chân dứt khoát. Cánh cửa sảnh tiệc mở ra, ánh đèn đường phố hắt vào, rạng rỡ và tự do.

Mười tám năm qua, tôi đã sống trong sự hy sinh. Nhưng hôm nay, tôi đã sống cho chính mình. Trò chơi này, kẻ thua cuộc không phải là tôi, mà là những kẻ đã từng coi thường sự t.ử tế của người khác. Cuộc đời của chúng tôi từ nay về sau, chính thức bắt đầu từ chương mới này.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.