Đừng Nhìn Tôi 9 Tuổi, Tôi Có Dị Năng Đấy! - Chương 114:"
Cập nhật lúc: 22/04/2026 09:10
Vừa nghĩ ngợi, cậu vừa tỉ mỉ lấy cỏ khô bọc những cái chân lợn đã c.h.ặ.t xuống, sau đó bỏ gọn vào gùi tre.
Thẩm Bán Nguyệt c.h.ặ.t xong bốn chân lợn, ngó nhìn con lợn rừng "thiếu tay cụt chân" một hồi, lại xẻo luôn tai và đuôi của nó.
Cái đuôi lợn rừng này hơi ngắn, nhưng có còn hơn không, mang về hầm lên cho Tiểu Địch T.ử gặm nhấm cũng được.
Hai người mỗi người cõng hai chân lợn ra khỏi hang, tiện tay khôi phục lại lớp ngụy trang che cửa hang. Đi được một đoạn, họ c.h.ặ.t vài nhành cây cỏ dại phủ lên trên gùi tre. Xong xuôi đâu đấy, thẳng tiến về nhà.
Chân lợn phần của nhà Thẩm Văn Ích và Triệu Học Hải thì không cần mang qua vội, cứ để đó lát nữa cắt vài cân thịt lợn rừng đem sang là được. Nếu mang cả cái chân lợn qua thì lộ liễu quá, Thẩm Chấn Hưng và Triệu Dũng Quân có muốn nhắm mắt làm ngơ chắc cũng khó. Hai chị em thuận lợi mang một chân lợn sang nhà Thẩm Văn Đống, sau đó cõng ba chân lợn còn lại về nhà mình.
Tiểu Địch T.ử vẫn đang ríu rít trò chuyện với Chu Dao Dao, Thẩm Quốc Khánh cũng đang ở trong phòng. Còn hai ông bà và Thẩm Quốc Cường chắc là ra ngoài mảnh ruộng phần trăm rồi, không thấy bóng dáng đâu.
Thẩm Bán Nguyệt dứt khoát rủ Lâm Miễn cùng nhau xử lý ba cái chân lợn. Lông lợn rừng cứng như rễ tre, phải hơ qua lửa một lượt, rồi dùng d.a.o cạo sạch sành sanh. Sau đó dọc theo khe móng bổ đôi ra, "phập phập phập", hai cái chân lợn đã bị c.h.ặ.t thành những miếng nhỏ vụn.
Lâm Miễn nhóm lửa, Thẩm Bán Nguyệt làm đầu bếp, hai người thoăn thoắt đưa chân lợn vào nồi hầm. Ngoài chân lợn, họ còn thả thêm một nắm nấm khô đã được ngâm nước sôi cho nở bung, cùng với một ít đại hồi đổi được từ chỗ thím Lệ.
Chẳng mấy chốc, một mùi hương thịt hầm nồng nặc hấp dẫn đã lan tỏa khắp khoảnh sân nhỏ.
Ba người lớn một trẻ con ở trong nhà cuối cùng cũng đ.á.n.h hơi thấy, lũ lượt chạy cả ra ngoài.
Chu Dao Dao buổi trưa còn nghén ngẩm nôn khan, vừa ngửi thấy mùi thịt thơm phức này, tự nhiên cảm thấy nước dãi sắp trào cả ra ngoài. Cô theo chân Thẩm Quốc Khánh vào bếp. Nhìn Thẩm Quốc Khánh mở vung nồi, cô không kìm được ló đầu vào xem. Ây da, thịt được xử lý sạch sẽ quá, lại gần ngửi mùi càng thêm đậm đà.
"Mấy đứa vác được lợn rừng về rồi à? Đi từ lúc nào mà đã hầm lên nhanh thế này?" Thẩm Quốc Khánh đến là há hốc mồm kinh ngạc. Mấy đứa nhỏ này gan to thì chớ, làm việc cũng lanh lẹ quá chừng!
Thẩm Bán Nguyệt giải thích là họ chỉ mới vác bốn cái chân lợn về, rồi nói tiếp: "Cho nhà anh Thẩm Văn Đống một cái, hầm hai cái, còn một cái, lát nữa thím út mang về nhé."
Tuy chân lợn nhiều xương, nhưng theo phong tục truyền thống của vùng Sơn Khê, đem chân lợn đi biếu vẫn được coi là có giá trị và giữ thể diện hơn thịt lợn thông thường. Chu Dao Dao thường ngày hay ở nhà đẻ, mang tiếng là nhà mình, nhưng dù sao cũng là con gái đã lấy chồng. Thi thoảng cũng phải mang chút đồ về phụ giúp gia đình xem như trả tiền cơm nước, tiền phòng. Chân lợn để cô mang về là hợp lý nhất.
Còn Thẩm Quốc Cường và Tiểu Địch T.ử lúc về chỉ cần mang thịt là được. Ít xương, trọng lượng nhẹ, lại mang được nhiều thịt hơn.
Chân lợn tuy không đem chia cho nhà Thẩm Văn Ích và Triệu Học Hải, nhưng lát nữa ăn cơm chắc chắn sẽ gọi họ sang. Lúc ướp thịt cũng sẽ phần họ một ít, sau này họ có thể thỉnh thoảng lấy cớ gì đó mang một miếng thịt về nhà.
Chu Dao Dao cũng ngại cứ đứng chầu chực trong bếp đợi thịt ăn, nói dăm ba câu rồi cùng Thẩm Quốc Khánh đi ra ngoài.
Có lẽ vì ngửi mùi thịt thơm nức quá dễ chịu, cô không còn thấy mệt mỏi nữa. Thẩm Quốc Khánh lấy một chiếc ghế đẩu ra chẻ củi, cô thì ngồi cách đó không xa sưởi nắng, chép miệng cảm thán: "Tiểu Nguyệt dáng vẻ này, nhìn cứ như bà chủ gia đình ấy nhỉ."
Hai vợ chồng cưới nhau đã nhiều năm, Thẩm Quốc Khánh thừa hiểu lời này của vợ không có ý gì khác, chỉ đơn thuần là cảm thán. Anh ngoái nhìn về phía nhà bếp, hạ giọng nói: "Em đừng đùa, từ lúc Tiểu Nguyệt đến nhà mình, anh đã có linh cảm con bé này sau này sẽ làm nên việc lớn đấy."
Chu Dao Dao bật cười, ghé sát đầu vào anh, cũng thì thầm: "Trùng hợp thật, em cũng thấy thế đấy."
Hai vợ chồng nhìn nhau cười đầy ẩn ý.
Người "sắp làm việc lớn" Thẩm Bán Nguyệt đợi thịt hầm mềm, bèn lấy một cái bát nhỏ, gắp hai miếng cho Tiểu Địch T.ử – cô nhóc miệng thì nói là giúp anh Tiểu Miễn nhóm lửa nhưng mắt cứ nhìn chằm chằm vào nồi. Đợi nhóc con ăn xong, cô sai bé sang nhà họ Triệu và nhà Thẩm Văn Đống gọi người sang ăn cơm, còn mình thì tiếp tục xào nốt mấy món còn lại.
Bữa tối kết thúc thì trời cũng đã tối mịt. Lần này không cần mấy đứa trẻ động tay, Thẩm Quốc Cường, Thẩm Quốc Khánh, Thẩm Văn Ích, cộng thêm Thẩm Chấn Hoa vừa hết ca trực về, bốn người đàn ông chẳng mất bao nhiêu thời gian đã khênh được con lợn rừng "cụt tay thiếu chân" về nhà.
Nhưng lợn thì khiêng về rồi, cả bốn người đàn ông lớn lại luống cuống tay chân, vì chẳng ai biết mổ lợn.
Cuối cùng, lại là Thẩm Bán Nguyệt thể hiện công phu "Bào Đinh giải ngưu" (Mổ bò giỏi) nửa vời của mình. Chủ yếu nhờ sức lực lớn, vung d.a.o nhanh nhạy... và kinh nghiệm phong phú trong việc c.h.é.m zombie. Tóm lại, không những nhanh ch.óng xẻ thịt con lợn đâu ra đấy, mà còn giữ cho sân nhà không bị vấy m.á.u me be bét.
Việc này khiến đám người lớn lại một lần nữa trố mắt ngoác mồm, đồng thời bắt đầu tự kiểm điểm bản thân, bình thường có phải là quá lơ là đứa trẻ này rồi không.
Hãy nhìn xem mấy năm nay con bé đã học lỏm được những thứ lộn xộn gì kìa!
Chia thịt xong xuôi, Thẩm Bán Nguyệt xách theo một hộp cơm đựng chân lợn hầm, lại xách thêm một tảng thịt sống nặng chừng hai ba cân bước ra ngoài.
Nhân lúc trời tối, cô bé chạy ù ra sau chuồng bò, huýt một tiếng sáo. Chẳng bao lâu, Nhiếp Nguyên Bạch từ phía chuồng bò chui ra.
"Sao tối muộn thế này còn chạy ra đây?" Nhiếp Nguyên Bạch chui vào bụi cỏ dại, ngồi xổm xuống cạnh Thẩm Bán Nguyệt, hỏi.
Tuy nha đầu này sức lực lớn, người bình thường đ.á.n.h không lại, nhưng dù sao vẫn là trẻ con. Nửa đêm ra ngoài một mình luôn khiến người ta lo lắng không an toàn.
Nhưng Nhiếp Nguyên Bạch vừa dứt lời thì đã nhận ra ngay. Bác ngửi thấy mùi thịt thơm phức trong không khí, liền nở nụ cười: "Ây da, hóa ra là mang thịt đến cho bác."
Thẩm Bán Nguyệt đưa cả hộp cơm và tảng thịt sống được bọc tạm bằng lá cải thối cho bác: "Trong hộp cơm là chân lợn, vẫn còn nóng đấy, bác ăn lót dạ buổi đêm. Thịt sống đừng ướp, cứ ăn trong mấy ngày này đi. Ở nhà vẫn còn, bao giờ ướp xong cháu mang thêm cho."
Nhiếp Nguyên Bạch cười hỏi: "Sáng nay thím Uông bảo mấy đứa lên núi, không phải là làm thịt được cả một con lợn rừng đấy chứ?"
Thẩm Bán Nguyệt hì hì cười: "Ăn may thôi, ăn may ấy mà."
Nhiếp Nguyên Bạch bật cười lắc đầu, lợn rừng đâu phải người bình thường nói săn là săn được, không có thực lực thì làm sao mà săn.
Thẩm Bán Nguyệt cười híp mắt nói tiếp: "Đem thịt cho bác chỉ là tiện thể thôi. Cháu chủ yếu đến báo cho bác biết, chú Quốc Cường và chú út đã hứa giúp chúng ta tìm linh kiện máy kéo cũ rồi. Đồng chí Nhiếp Nguyên Bạch, tiếp theo trông cậy cả vào bác đấy nhé!"
Nhiếp Nguyên Bạch bật cười: "Trông cậy gì vào bác, cái thân già này của bác làm được gì cơ chứ, chủ yếu vẫn là dựa vào các cháu. Mấy đứa nhân cơ hội này học thêm nhiều về nguyên lý và kiến thức chuyên ngành đi!"
Thẩm Bán Nguyệt đứng dậy khỏi bụi cỏ, vỗ vỗ ống quần, dõng dạc nói: "Đồng chí Nhiếp Nguyên Bạch, bác còn cách cái gọi là 'thân già' xa lắm. Bà nội cháu còn không nhận mình là thân già đâu, ai bảo bà già cả rồi mà còn đi làm, bà lập tức cãi tay đôi luôn đấy. Bốn mươi mấy tuổi, đang ở độ tuổi phấn đấu, cố lên nhé!"
Nói xong, cô bé đi thẳng một mạch không thèm ngoảnh đầu lại.
Nhiếp Nguyên Bạch ngồi xổm trong bụi cỏ nửa khô nửa héo một lúc nữa, đột nhiên bật cười thành tiếng.
*Cái gì mà "Bốn mươi mấy tuổi, đang ở độ tuổi phấn đấu", con nhóc này lúc nào cũng có những từ ngữ thật là kỳ quái.*
Sáng sớm hôm sau, Uông Quế Chi dậy từ sớm để đổ bánh xèo mà Tiểu Địch T.ử vẫn hằng mong nhớ. Thẩm Quốc Cường cũng dậy sớm, làm xong một đống việc, gánh đầy nước cho cả mấy vại trong nhà rồi mới vào bếp nói chuyện với mẹ.
"Mấy hôm trước con quên chưa nói, khu nhà con ở có một gia đình chuyển đi rồi. Con đã làm đơn xin nhà máy, đoán chừng họ sẽ đồng ý đổi cho con căn nhà đó, rộng rãi hơn nhiều. Mẹ với bố dắt Tiểu Nguyệt, Tiểu Miễn lên Giang Thành ở cùng vợ chồng con nhé?"
Uông Quế Chi vừa nhào bột vừa đáp: "Lúc chia nhà đã nói rõ rồi, bố mẹ sẽ ở với thằng Quốc Khánh, con quên rồi à?"
Thẩm Quốc Cường không cho là thế: "Lúc đó là nghĩ Quốc Khánh ở làng tiện bề chăm sóc bố mẹ. Nhưng giờ Quốc Khánh lên huyện rồi, nếu có cơ hội, cô Chu kiểu gì cũng muốn chuyển theo lên huyện. Vậy bố mẹ để Quốc Khánh phụng dưỡng làm gì nữa? Thay vì lên huyện, thà lên Giang Thành với vợ chồng con, mẹ thấy đúng không?"
"Chúng tôi chẳng đi đâu sất. Cái khu tập thể nhà vợ chồng anh tôi lạ gì, chuyển sang căn đó cũng chỉ là từ tổ chim chích sang tổ gà, quay qua quay lại là cụng đầu. Thêm nữa, nhà ta lớn bé bốn người, lên Giang Thành thì ăn bằng gì, trông vào khẩu phần lương thực của hai vợ chồng anh, ăn có đủ no không?"
Uông Quế Chi thấy ý tưởng này hoàn toàn bất khả thi, "Lại nói, mấy năm nay anh thấy chúng tôi ở đây sống không tốt sao? Tiếng là tôi và bố anh nuôi Tiểu Nguyệt với Tiểu Miễn, nhưng thực ra chúng tôi cũng chỉ ra đồng kiếm mấy điểm công, còn việc nhà hầu như đều do hai đứa nhỏ quán xuyến hết. Thực ra là hai đứa trẻ đang chăm sóc chúng tôi đấy chứ! Anh đừng lo tôi và bố anh vất vả, bốn bà cháu tôi sống ở đây cực kỳ sung sướng."
Thẩm Quốc Cường nhíu mày: "Mẹ, nhưng cứ thế này mãi sẽ làm lỡ dở tương lai của Tiểu Nguyệt và Tiểu Miễn. Mẹ đâu muốn chúng suốt ngày quanh quẩn bắt cá, đuổi lợn rừng mãi thế này phải không? Hơn nữa, trẻ con lớn rồi cũng khó quản, lỡ lên núi có mệnh hệ gì..."
Anh ngừng một lát, rồi nói tiếp: "Lên thành phố, ít ra cũng tránh xa mấy trò nguy hiểm."
Uông Quế Chi im lặng một hồi lâu. Bà từng là người thoát c.h.ế.t từ trong biển lửa, nên nhìn nhận nhiều việc rất thoáng, thường ngày cũng không quản thúc bọn trẻ quá c.h.ặ.t.
Những lời của Thẩm Quốc Cường khiến bà nghe không lọt tai cho lắm, cứ có cảm giác con trai đang ám chỉ rằng nhỡ sau này bọn trẻ gặp nguy hiểm gì đều là do bà dung túng. Nhưng nghĩ kỹ lại, bà không khỏi khẽ thở dài. Thằng hai là người đôn hậu, lại hay lo toan, những lo lắng của nó không phải là không có cơ sở.
"Cho mẹ thời gian suy nghĩ thêm." Cuối cùng bà nói.
Cuộc tranh luận của hai mẹ con không làm kinh động đến ai, đến khi cháo chín, bánh xèo đã ra lò, Thẩm Quốc Cường mới đi gọi mọi người dậy.
Sau bữa sáng, hai anh em mỗi người đưa vợ con về thành phố, Thẩm Bán Nguyệt và Lâm Miễn tiễn họ ra tận cổng làng. Tiểu Địch T.ử mếu máo dặn dò, rõ ràng khóe mắt đã đỏ hoe, nhưng lại cố kiềm chế không rơi "hạt đậu vàng", chỉ túm lấy vạt áo Thẩm Bán Nguyệt nói mấy ngày nữa mình lại về.
Trở lại xưởng, Thẩm Quốc Cường và Thẩm Quốc Khánh lập tức chạy đi hỏi thăm về máy kéo cũ.
Xưởng máy kéo Lạc Thành vốn được xưng danh là xưởng máy kéo số một, quy mô cực kỳ đồ sộ. Người mà Thẩm Quốc Khánh quen vừa khéo làm ở phân xưởng kỹ thuật. Nghe nói có mấy đứa trẻ con muốn tự chế một chiếc máy kéo, đối phương cảm thấy chuyện này thật viển vông.
Nhưng thấy bọn trẻ có nhiệt huyết với máy kéo lớn đến vậy, người thợ kỹ thuật ở Lạc Thành kia cũng thấy ấm lòng. Phân xưởng họ thì đào đâu ra máy cũ, nhưng anh ta chủ động ngỏ ý có thể gửi cho bọn trẻ một số tài liệu kỹ thuật cơ bản, không vi phạm bảo mật.
Phía Thẩm Quốc Cường thì lại thuận buồm xuôi gió. Nông trường quốc doanh trực thuộc Giang Thành đúng là có máy kéo cũ bỏ đi, thậm chí còn không chỉ một chiếc. Những "anh bạn già" này, dùng thì không dùng được, sửa cũng chẳng xong, mà vứt đi thì dĩ nhiên là tiếc, nên cứ xếp xó trong nhà kho chứa đồ linh tinh mãi.
