Đừng Nhìn Tôi 9 Tuổi, Tôi Có Dị Năng Đấy! - Chương 157
Cập nhật lúc: 24/04/2026 08:01
Thời gian từng chút trôi qua. Xử lý xong kiện phôi, Thẩm Bán Nguyệt tiếp tục dũa gọt linh kiện, khoan lỗ, bảo dưỡng và lắp ráp một cỗ máy tiện cỡ nhỏ đang có tiếng kêu lạ. Sau khi hoàn thành toàn bộ quy trình, cô dứt khoát giơ tay báo hiệu: "Xong rồi ạ."
Tiếng "xong rồi" lanh lảnh này khiến Giang Thân ở bàn bên cạnh giật mình quay ngoắt sang nhìn.
Khi thấy cỗ máy tiện cỡ nhỏ đã được lắp ráp hoàn chỉnh, Giang Thân - kẻ vẫn đang chật vật dò tìm lỗi - bày ra vẻ mặt y như vừa gặp ma.
Hắn ngây ra nhìn chằm chằm sang bàn bên cạnh một lúc lâu, cho đến khi Phó xưởng trưởng Lưu không nhịn được lên tiếng nhắc nhở, hắn mới hoàn hồn, luống cuống quay lại tiếp tục công việc của mình. Nhưng tâm trí đã rối bời, suy nghĩ cũng loạn nhịp, tay chân thì run lẩy bẩy, khiến hắn phải mất thêm trọn vẹn nửa tiếng đồng hồ nữa mới bảo dưỡng và lắp ráp xong cỗ máy tiện nhỏ của mình.
Giữa tiết trời lạnh giá, Giang Thân lại vã mồ hôi ướt đẫm cả trán.
Lòng hắn rối như tơ vò, nhìn về phía người của Nhà máy Máy công cụ Tần Châu, chỉ mong kết quả đối phương công bố sẽ là kiện phôi do Thẩm Bán Nguyệt xử lý có phế phẩm, hoặc độ chính xác thua xa hắn, hay là cỗ máy tiện nhỏ cuối cùng cô ta lắp ráp căn bản chưa được sửa xong... Như vậy, cho dù hắn có chậm hơn một chút, người giành chiến thắng cuối cùng vẫn sẽ là mình.
Thế nhưng, nhân viên của Nhà máy Máy công cụ Tần Châu lại đưa ra kết quả trái ngược hoàn toàn.
Kiện phôi và các linh kiện phức tạp do Thẩm Bán Nguyệt xử lý không những đáp ứng toàn bộ yêu cầu, mà độ chính xác còn vượt xa tiêu chuẩn sát hạch. Về phần cỗ máy tiện nhỏ cô sửa chữa và lắp ráp, cắm điện vào chạy thử không hề xảy ra vấn đề gì, chẳng những không còn tiếng kêu lạ mà âm thanh khi vận hành còn êm hơn trước rất nhiều.
Về phần kiện phôi và linh kiện do Giang Thân xử lý, đương nhiên cũng không có vấn đề gì lớn. Thế nhưng độ chính xác của các linh kiện phức tạp lại kém hơn một chút so với đồ của Thẩm Bán Nguyệt. Máy tiện hắn bảo dưỡng và lắp ráp xong đem cắm điện cũng chạy bình thường—
Nhưng tất cả mọi người đều đã chứng kiến, thời gian hắn hoàn thành chậm hơn Thẩm Bán Nguyệt đến hơn nửa tiếng đồng hồ.
Kết quả này không chỉ nằm ngoài dự liệu của Giang Thân, mà hầu hết những người có mặt cũng chẳng ai ngờ tới.
Một vị sư phụ thợ bậc sáu dày dạn kinh nghiệm lại bại dưới tay một con ranh vắt mũi chưa sạch chưa tròn hai mươi tuổi.
Cả hiện trường bỗng chốc im phăng phắc, vẻ mặt ai nấy đều kỳ dị. Ánh mắt họ nhìn Thẩm Bán Nguyệt ngập tràn sự kinh ngạc cảm thán, còn ánh mắt nhìn mấy người của Nhà máy Cơ khí Giang Thành thì đong đầy sự ghen tị.
Rốt cuộc Nhà máy Cơ khí Giang Thành đào đâu ra cái bảo bối này vậy?
Vài người từng gặp Thẩm Bán Nguyệt ở các hội nghị trước đây càng không kìm được tự than trách bản thân có mắt như mù. Người của Nhà máy Cơ khí Giang Thành thỉnh thoảng lại dắt cô bé này theo bên người, sao lúc đó mình không nhận ra điểm bất thường ở đây chứ?
Cuối cùng vẫn là một vị lãnh đạo trên Bộ đứng ra hòa giải. Vị Phó trưởng phòng Châu này cười nói: "Xem ra ngành cơ khí của chúng ta có người kế thừa rồi. Sư phụ Giang hôm nay khinh địch quá, sau này có cơ hội hai người lại tiếp tục giao lưu cọ xát nhé."
Trận tỷ thí ngẫu hứng này kết thúc như vậy đấy. Ngay ngày hôm sau, Giang Thân đã cáo ốm với ban tổ chức, thu dọn hành lý rời đi trước.
Mọi người khó tránh khỏi việc bàn tán vài câu sau lưng, nhưng cũng nhanh ch.óng dồn lại sự chú ý vào hội nghị. Bởi vì Nhà máy Cơ khí Giang Thành sau khi tung ra một "thiên tài" chưa đầy hai mươi tuổi bị nghi ngờ có thực lực của thợ bậc bảy, lại tiếp tục ném một quả b.o.m nặng ký vào giữa lúc ban tổ chức yêu cầu giao lưu về thành quả đổi mới.
Dự án đổi mới do họ đệ trình là vòng bi đỡ chặn (ổ bi đỡ tiếp xúc góc) độ chính xác cao. Tính năng, mức tăng nhiệt, độ rung của nó hoàn toàn có thể sánh ngang với tiêu chuẩn của nước Anh Đào!
Người ta vẫn thường nói máy tiện tốt hay không phải xem trục bi quay có ổn định hay không. Vòng bi trục chính của máy tiện với yêu cầu tốc độ cao, tuổi thọ dài và độ tin cậy cao chính là một trong những công nghệ "bóp nghẹt" sự phát triển của ngành máy công cụ trong nước. Mọi người đều đang vắt óc suy nghĩ tìm cách để theo kịp trình độ của các nước khác. Kết quả Nhà máy Cơ khí Giang Thành lại tuyên bố họ "vô tình", "vừa mới" giải quyết được vấn đề này?!
Đặc biệt là hai nhà máy chuyên nghiên cứu và sản xuất vòng bi, họ gần như ngớ người. Bọn họ còn chưa tìm ra được lối thoát, thế mà Nhà máy Cơ khí Giang Thành lại giải quyết xong xuôi rồi?!
Rõ ràng lúc trước tất cả đều nhạt nhòa như nhau, sao tự nhiên lại lòi ra một kẻ một mình một ngựa băng băng tiến lên thế này?!
Trái ngược với sự khiếp sợ của các đơn vị anh em, lãnh đạo trên Bộ lại vô cùng mừng rỡ. Dù cho dự án này của Nhà máy Cơ khí Giang Thành nghe nói đã được lập cách đây hơn một năm, trước khi khởi hành mới vừa hoàn thành đợt thử nghiệm sơ bộ, nhưng nói đi cũng phải nói lại, tin tốt này được công bố ngay tại hội nghị giao lưu. Tính qua tính lại, đây cũng được xem là một thành quả của hội nghị rồi.
Phó xưởng trưởng Vương và ông Vạn đều được lãnh đạo Bộ gọi đi nói chuyện. Sau đó, sư phụ Diệp và Thẩm Bán Nguyệt cũng được gọi lên. Giữa lúc mọi người đang đồn đoán xem có phải vì Thẩm Bán Nguyệt có thiên phú tốt nên mới được kéo vào tham gia dự án này hay không, thì người của Nhà máy Cơ khí Giang Thành lại đính chính rằng, Thẩm Bán Nguyệt vốn dĩ đã là một thành viên quan trọng của dự án, phần vật liệu và xử lý nhiệt đều do một tay cô phụ trách.
Những người nghe được tin này đều cảm thấy khó tin nổi, nhưng lại không thể không tin. Suy cho cùng, trước đây người của Nhà máy Cơ khí Giang Thành bảo cô bé này là thợ bậc năm, kết quả thực tế chứng minh, thực lực của cô ít nhất cũng phải là thợ bậc sáu.
Người của Nhà máy Cơ khí Giang Thành không hề bốc phét, ngược lại, bọn họ có vẻ còn khá khiêm tốn.
Suy ra, họ nói cô bé phụ trách phần vật liệu và xử lý nhiệt, nhưng sự thật rất có thể cô đảm nhận nhiều hơn thế.
Nhưng bất luận ra sao, sự đột phá của hạng mục công nghệ này đã đẩy tiến độ tự nghiên cứu máy công cụ độ chính xác cao tiến lên một bước dài.
Thời gian chớp mắt đã đến ngày trước khi kết thúc hội nghị giao lưu.
Ăn tối xong, Thẩm Bán Nguyệt trở về ký túc xá của mình, lấy một cuốn sách ra đọc.
Đừng thấy cô làm náo động cả hội nghị lần này, ngay cả lãnh đạo Bộ cũng đích thân gọi cô lên nói chuyện. Nhưng rốt cuộc cô vẫn chỉ là một cô gái nhỏ. Những người khác, bất luận là vì vấn đề giới tính, hay đơn thuần là ngại ngùng không thể hạ mình trước người trẻ tuổi, tóm lại là dẫu có tò mò về dự án đổi mới của nhà máy họ đến đâu, cũng sẽ không tìm đến cô để hỏi han. Cho nên dù cho sàn phòng của những người khác sắp bị dẫm nát đến nơi, thì chỗ của cô vẫn khá yên tĩnh.
Thế nhưng cô chưa đọc sách được bao lâu thì Ngu Vấn Xuân - người luôn đi sớm về khuya hiếm khi giáp mặt - lại đột nhiên quay về.
"Ngu công hôm nay về sớm vậy ạ?" Thẩm Bán Nguyệt híp mắt cười chào hỏi.
Ngu Vấn Xuân mỉm cười lắc đầu, đáp: "Cô cố tình về tìm cháu đấy, Cục trưởng Kỳ bảo cháu qua đó một chuyến."
Thẩm Bán Nguyệt đặt sách xuống, ngạc nhiên hỏi lại: "Cục trưởng Kỳ ạ?"
Cục trưởng Kỳ chính là người phụ trách Cục Máy công cụ của Bộ. Lần trước khi mấy vị lãnh đạo gọi cô đến nói chuyện, cô đã có dịp tiếp xúc gần một lần. Trông ông ta có vẻ nho nhã, ôn hòa, nhưng trực giác mách bảo Thẩm Bán Nguyệt rằng đây là một con "hổ mặt cười", không phải loại người dễ bị qua mặt.
Cùng Ngu Vấn Xuân bước ra khỏi phòng, trên hành lang, cô đụng mặt ông Vạn và sư phụ Diệp. Hai người họ cũng mang vẻ mặt ngơ ngác y hệt. Lần trước gọi đi nói chuyện ít nhất còn có Phó xưởng trưởng Vương - vị lãnh đạo nhà máy đi cùng, lần này hình như chỉ có ba người họ.
Bọn họ và Ngu Vấn Xuân cũng không quen biết gì nhiều nên không tiện hỏi thẳng, đành đưa mắt nhìn nhau, lẳng lặng theo chân đối phương đi sâu vào bên trong Nhà máy Máy công cụ Tần Châu.
Đi vòng vèo một lúc lâu trong khuôn viên xưởng, cuối cùng họ dừng lại trước một căn nhà cấp bốn.
Căn nhà cấp bốn này thoạt nhìn khá giống một phân xưởng, nhưng vị trí lại cực kỳ hẻo lánh. Thẩm Bán Nguyệt chắc chắn rằng trong đợt tham quan lần trước, Nhà máy Tần Châu tuyệt đối không đưa mọi người tới khu vực này. Hơn nữa, vừa đặt chân vào đây, cô đã nhạy bén phát hiện ra tiếng hít thở mỏng manh từ một vài góc khuất.
"Phân xưởng" này xem chừng không hề đơn giản.
Ngu Vấn Xuân không giải thích lời nào, trực tiếp dẫn họ vào trong.
Bên trong quả thực trông rất giống phân xưởng, thiết bị máy móc, dụng cụ đều đầy đủ. Nhưng thiết bị chỉ chiếm một nửa diện tích, nửa còn lại là một dãy bàn ghép lại với nhau. Lúc này, bên cạnh dãy bàn đang có mấy vị lãnh đạo của Cục Máy công cụ cùng vài kỹ sư, sư phụ quen mắt đứng đó bàn luận chuyện gì đó.
Mấy người bước tới. Thẩm Bán Nguyệt liếc mắt liền thấy những bản vẽ vương vãi trên bàn, ánh mắt khẽ đanh lại, theo bản năng quay đầu trao đổi ánh nhìn với ông Vạn.
"Việc tự nghiên cứu máy công cụ điều khiển số (CNC) năm trục đã bắt đầu từ hai mươi năm trước. Điểm xuất phát của chúng ta ngang bằng với quốc tế, nhưng trình độ công nghiệp tổng thể lại không theo kịp, dẫn đến sự phát triển vô cùng chậm chạp. Lại trải qua mười năm chững lại vừa rồi, hiện tại chúng ta muốn đuổi theo thực sự rất khó khăn." Ngu Vấn Xuân cất giọng nhẹ nhàng, "Nhưng dù có khó khăn đến đâu, chúng ta cũng phải làm. Chào mừng mọi người gia nhập dự án 'Xuân Lôi'."
Máy công cụ được mệnh danh là "mẹ đẻ của công nghiệp", là nền tảng của ngành chế tạo. Nhưng nền công nghiệp Hoa Quốc khởi bước muộn, ở giữa lại trải qua mười năm đình trệ phát triển ở khắp các ngành nghề. Trước đợt chấn chỉnh chất lượng toàn quốc năm 77, tỷ lệ đạt tiêu chuẩn của máy công cụ và các sản phẩm công nghiệp cơ khí khác nhìn chung chỉ d.a.o động từ mười một đến bốn mươi lăm phần trăm, chưa chạm tới nổi một nửa. Tình hình có thể nói là vô cùng nghiêm trọng.
Sau đợt chấn chỉnh, tình hình hai năm nay đã có chút khởi sắc. Về quy mô, các doanh nghiệp thiết bị máy công cụ đã lên tới hơn một ngàn bốn trăm nhà máy. Thế nhưng, cơ cấu công nghệ lại mất cân bằng nghiêm trọng. Năm ngoái, sản lượng máy cắt gọt kim loại toàn quốc đạt xấp xỉ hai trăm ngàn chiếc, nhưng trong đó hơn chín mươi phần trăm là máy tiện thông thường. Tỷ lệ máy công cụ CNC cực kỳ thấp, còn loại máy công cụ CNC năm trục thì đúng là đừng có mơ tới.
Nhưng rào cản công nghệ của ngành máy công cụ thì dẫu có phải đ.â.m đầu vào đá cũng phải phá vỡ bằng được, bởi sự phát triển của ngành chế tạo và quân sự đều không thể tách rời máy công cụ.
Nhà máy Cơ khí Giang Thành đảm nhận việc nghiên cứu và sản xuất một phần các linh kiện cốt lõi của máy công cụ. Nhưng đổi mới công nghệ đâu phải chuyện cứ vỗ đầu một cái là xong. Mấy năm trước, tiến độ vẫn luôn rùa bò. Mãi cho đến khi ông Vạn quay lại cương vị, thành lập một đội ngũ chuyên trách, mất hai năm trời mới gặm xong "khúc xương khó nhằn" mang tên vòng bi đỡ chặn độ chính xác cao.
Kế hoạch tiếp theo của họ là nghiên cứu trục chính máy tiện với độ chính xác cao. Giải quyết xong vòng bi và trục chính – hai bộ phận then chốt này, coi như đã đ.á.n.h gục được "trái tim" của máy công cụ độ chính xác cao. Đương nhiên, đây cũng chỉ là bước đầu tiên của chặng đường vạn dặm trường chinh.
Muốn thực sự phá vỡ rào cản công nghệ, tự chủ nghiên cứu sản xuất máy công cụ CNC năm trục, theo dự tính ban đầu, ít nhất phải mất hai mươi năm.
Cho dù họ có thành công công phá được vòng bi và trục chính, có lẽ cũng chỉ rút ngắn được hai, ba năm. Tất nhiên, đây là suy đoán của họ dựa trên các tài liệu công khai. Còn hiện tại xem ra, thời gian này có lẽ sẽ còn được đẩy nhanh lên chút nữa.
Ngu Vấn Xuân tóm tắt sơ lược tình hình của dự án "Xuân Lôi" cho ba người nghe. Dự án này là dự án bảo mật do chính Bộ chủ trì quản lý. Hiện tại tổ dự án có tổng cộng ba mươi sáu thành viên, chia làm bốn nhóm. Vài vị lãnh đạo trên Bộ sau quá trình thương nghị thận trọng đã quyết định thu nạp đội ngũ nghiên cứu của Nhà máy Cơ khí Giang Thành vào làm nhóm thứ năm.
Vừa giới thiệu xong, bà cũng đã dẫn mấy người đến trước mặt các vị lãnh đạo. Cục trưởng Kỳ kết thúc cuộc trò chuyện với các chuyên gia, bèn dẫn ba người vào một văn phòng nhỏ bên cạnh.
"Ngồi đi."
Trong phòng chỉ có một chiếc bàn dài và vài cái ghế. Cục trưởng Kỳ ngồi ở ghế chủ tọa, ra hiệu cho ba người tùy ý tìm chỗ ngồi.
"Tình hình của dự án, Ngu công đã nói rõ với mọi người rồi chứ?" Cục trưởng Kỳ vừa nói vừa thở dài, "Dự án này là do đích thân Thủ tướng ký duyệt lập hạng mục vào năm 75, lúc người đang nằm trên giường bệnh. Khi đó tôi vẫn là cấp phó. Sau khi trở về Bộ, Cục trưởng cũ đã gọi tôi tới nói chuyện. Ông ấy lau nước mắt dặn dò chúng ta nhất định phải hoàn thành tốt dự án này. Đáng tiếc là sau đó trải qua một số sóng gió, dự án vẫn chưa thực sự được triển khai. Mãi cho đến năm ngoái, chúng ta mới có thể tái lập đội ngũ."
