Đừng Nhìn Tôi 9 Tuổi, Tôi Có Dị Năng Đấy! - Chương 210:**

Cập nhật lúc: 26/04/2026 07:01

Cái này đâu phải là bảo ông học hỏi thái độ, rõ ràng là bảo ông học cái tinh thần "da mặt dày" của Ngưu Chí Quốc mà.

Xưởng trưởng Hồng trong bụng thầm mắng Ngưu Chí Quốc một trận, nhưng ngoài miệng vẫn ngoan ngoãn đáp: "Tôi nhất định sẽ dốc hết sức lôi kéo."

Thẩm Bán Nguyệt ở lỳ trong nhà khách suốt hơn nửa tháng trời. Suốt quãng thời gian đó, ngày nào cũng phải đi họp cùng các chuyên gia, rồi ngày nào cũng bị một đám lãnh đạo, chuyên gia xúm vào hỏi "Cháu có muốn nói gì không?". Cuối cùng, cô dứt khoát bung lụa, kết hợp với vài tình hình thực tế mà mình nắm được, hiến không ít "kế hiểm" cho đội đàm phán.

Hơn nửa tháng sau, cuộc đàm phán kỹ thuật rốt cuộc cũng khép lại. Nhờ áp dụng vô số mưu mẹo, đội đàm phán cuối cùng đã ép phía Nhật Bản phải ký hợp đồng bán máy ba trục nguyên chiếc với giá 50 vạn USD, các mô-đun chính cũng chỉ tốn 50 vạn USD. Mức giá này so với hồi đầu đàm phán đã bị c.h.é.m đứt phân nửa. Không những thế, bọn họ còn chi ra vỏn vẹn 20 vạn USD để mua đứt hai hệ thống điều khiển kỹ thuật số hàng top cũ mèm từ tay người Nhật!

Ở hiện trường đàm phán, thành viên nào của đội Hoa Quốc cũng mang vẻ mặt thờ ơ, dửng dưng. Thậm chí có vài người còn trưng ra biểu cảm chẳng vui vẻ gì, ra cái vẻ ghét bỏ kiểu "tốn bao nhiêu là tiền thế này mà chỉ mua được mấy đống sắt vụn", khiến đám người phía Nhật Bản cứ gọi là ngơ ngác không hiểu mô tê gì.

Khi trở về nhà khách, tất cả mọi người không ai bảo ai đều đồng loạt chạy đến trước cửa phòng Thẩm Bán Nguyệt, gõ cửa rồi hò reo vang dội: "Đồng chí Tiểu Thẩm, chúng ta thắng rồi!"

Các vị chuyên gia lão thành hốc mắt đỏ hoe, nhịn không được rơi cả nước mắt. Những người trẻ tuổi hơn thì ôm chầm lấy nhau, vô cùng kích động.

Thẩm Bán Nguyệt không có mặt tại hội trường. Thư ký Kim từng lén nhắc nhở cô, rằng đây là cách lãnh đạo bảo vệ cô, không muốn cô xuất hiện quá sớm trước mắt nhiều người. Lúc cô mở cửa, trên tay vẫn còn đang cầm cây b.út máy. Chẳng biết ai vỗ nhẹ lên vai, nước mực văng trúng lên người một vị chuyên gia lớn tuổi. Vị chuyên gia bật cười sảng khoái: "Ái chà, cái áo này chắc tôi phải mang về cất đi làm kỷ niệm mất thôi. Để kỷ niệm việc chúng ta lại đ.á.n.h bại bọn Nhật Bản thêm một lần nữa, kỷ niệm một chiến thắng tuy nhỏ nhưng vô cùng ý nghĩa của ngành công nghiệp cơ khí Hoa Quốc!"

Hôm đó, Bộ Cơ khí 1 đã hào phóng bố trí một bữa liên hoan "xa xỉ". Đám người trong đội đàm phán hầu như đều say bí tỉ. Cuối cùng chẳng biết ai là người bắt nhịp, mọi người cùng nhau hát Quốc ca. Ban đầu chỉ hát khe khẽ, nhưng càng về sau càng vang dội. Tất cả mọi người khoác vai nhau, hô to hai chữ "Tiến lên".

Thẩm Bán Nguyệt cũng say khướt. Cô tóm lấy từng người gào to: "Mọi người cứ yên tâm, đất nước sẽ ngày càng tốt đẹp hơn. Chẳng bao lâu nữa, chúng ta sẽ vô cùng, vô cùng hùng mạnh!", khiến mấy ông cụ nghe xong nước mắt lưng tròng, có mấy người còn òa khóc nức nở.

Hôm sau tỉnh dậy, Thẩm Bán Nguyệt đến nhớ lại cũng không dám nhớ, chỉ sợ nhỡ gặp lại thì cô ngại ngùng, người ta cũng ngại ngùng, thế là vội vàng chuồn êm từ sớm.

Cuộc đàm phán kỹ thuật chỉ là thắng lợi mang tính giai đoạn, sau đó còn cả phần đàm phán thương mại. Nhưng những việc đó thì Thẩm Bán Nguyệt không cần tham gia nữa.

Hơn nửa tháng trôi qua, trường học đã khai giảng từ lâu, nhưng Thẩm Bán Nguyệt vẫn vội vã ghé qua nhà một chuyến.

Mọi người trong nhà đi làm, đi học cả rồi. Hai ông bà cũng không có nhà, có lẽ là ra ngoài đi chợ hoặc đi tuần tra quanh khu tập thể.

Thẩm Bán Nguyệt vệ sinh cá nhân, thu dọn đồ đạc qua loa, để lại tờ giấy nhắn trên bàn ăn, rồi quay về trường.

Trước đây Lâm Miễn từng theo chân ông Vạn đi tham gia bắt bệnh cho chiếc máy mài tròn ngoài nhập khẩu của Nhà máy Vòng bi Kinh Thị. Chiếc máy mài đó cũng là của hãng Máy công cụ Điền Phong. Nghe nói nhân viên kỹ thuật của Điền Phong lúc bấy giờ cũng có mặt tại đó, còn buông lời miệt thị đội ngũ kỹ thuật Hoa Quốc. Nào ngờ ông lão Vạn dẫn theo Lâm Miễn đại sát tứ phương, đập tan tành sự ngạo mạn của đám người Điền Phong kia.

Có thể nói, thắng lợi to lớn mà đội đàm phán có được, cũng có một phần không nhỏ liên quan đến sự kiện ở nhà máy vòng bi. Bọn Nhật Bản phát hiện ra dù là phương diện nghiên cứu chế tạo hay sửa chữa, trình độ kỹ thuật của Hoa Quốc đều vượt xa những gì họ dự đoán, thử hỏi sao lại chẳng hoang mang hoảng sợ?

Có điều, chuyện ở nhà máy vòng bi kết thúc sớm nên Lâm Miễn vẫn kịp đi học đúng vào ngày tựu trường.

Lúc Thẩm Bán Nguyệt tới trường, vừa vặn đúng giờ nghỉ trưa. Cô đi tìm Lâm Miễn trước, nhưng quả nhiên y như cô đoán, cậu không có ở đó. Lại chạy theo giáo sư bận rộn rồi. Thẩm Bán Nguyệt đành nhờ bạn cùng phòng gửi giùm cậu lời nhắn rằng mình đã trở lại trường.

Bạn cùng phòng tò mò c.h.ế.t đi được. Khai giảng được hơn một tuần rồi mà giờ mới mò lên trường là sao? Tiếc là hai người không thân, cũng không tiện tò mò hỏi han, đành gật đầu hứa tối đợi Lâm Miễn về sẽ báo lại ngay.

Thẩm Bán Nguyệt xách hành lý về ký túc xá.

Cô vừa bước vào cửa, mọi người trong phòng lập tức đồng loạt ngoái nhìn. Mâu Thiến Thiến bật dậy khỏi giường: "Thẩm Bán Nguyệt, cuối cùng cậu cũng về rồi, nhà cậu không có chuyện gì chứ?"

Bên Bộ Cơ khí 1 đã giúp cô xin nghỉ phép với khoa. Khoa biết cô bị "mượn" đi làm việc, chỉ là không rõ cô đi làm việc gì thôi. Chứ còn các bạn trong lớp thì chắc mẩm là nhà cô xảy ra biến cố.

Thẩm Bán Nguyệt mỉm cười, ậm ờ đáp: "Không sao, mọi chuyện ổn cả rồi."

Cô cũng chẳng tiện vẽ vời ra chuyện gì. Dù sao cũng là người đã sống qua ba đời, tin vào khoa học nhưng cũng không chối bỏ tâm linh, mấy cái vụ kiêng kỵ xui xẻo này nọ vẫn nên để tâm một chút.

Mâu Thiến Thiến tưởng cô có nỗi khổ không tiện nói nên cũng không gặng hỏi thêm: "Thế thì tốt rồi."

Thôi Đông Vân, Lệ Văn Quân và mấy người khác liền lấy đặc sản mang từ quê lên chia cho Thẩm Bán Nguyệt. Thẩm Bán Nguyệt không ngờ mọi người về quê mà vẫn nhớ mang quà cho mình, trong khi hôm nay cô lại hấp tấp vội vàng chẳng kịp chuẩn bị gì. Cô đành bảo hôm nào rảnh sẽ mời mọi người một bữa cơm.

Chỉ có Lý Quyên là hừ lạnh một tiếng, ôm đống sách vở bỏ đi thẳng.

Thẩm Bán Nguyệt thấy khó hiểu vô cùng. Mọi người cũng đành cười gượng vờ như không thấy.

Khoảng thời gian Thẩm Bán Nguyệt vắng mặt, Lý Quyên ý kiến ý cò không ít, cứ cho rằng cô cậy có "chống lưng" nên đòi hưởng đặc quyền.

Cái người này tư tưởng quá cố chấp, những gì đã đinh ninh trong đầu thì người khác nói thế nào cũng chẳng lọt tai.

Đương nhiên lúc bấy giờ, cả phòng ký túc xá chẳng ai ngờ được rằng, Lý Quyên không chỉ dừng lại ở việc tỏ thái độ khó chịu ra mặt hay nói mấy lời tự cho là đúng trước mặt Thẩm Bán Nguyệt, mà cô ta còn dám gây ra "đại sự".

Thẩm Bán Nguyệt dọn dẹp qua loa trong phòng ký túc xá rồi lên khoa báo cáo đi học lại, cũng vô cùng tự giác rảo bước đến văn phòng của Đới Thủ Thành.

Cô đã xem qua thời khóa biểu, biết chiều nay Đới Thủ Thành có tiết nên giờ này chắc chắn đang ở văn phòng.

Quả nhiên lúc cô bước vào, Đới Thủ Thành đang cắm cúi viết lách gì đó. Ngẩng đầu lên nhìn cô, ông trêu chọc: "Học sinh Tiểu Thẩm - người có thể diện lớn nhất khoa chúng ta về rồi đấy à?"

Đừng nói là trong khoa, mà ngay cả toàn trường Thanh Hoa này, cũng chẳng có sinh viên nào có đủ sức ép để Bộ Cơ khí 1 phải đứng ra xin phép nghỉ học giùm.

Thẩm Bán Nguyệt lặng lẽ đưa chiếc túi du lịch tới. Chính là cái túi trước đó cô mang tới Bộ Cơ khí 1, bên trong chứa mớ linh kiện trục chính ráp vội với vài chi tiết được mài giũa tỉ mỉ đã bị Bộ Cơ khí 1 "tịch thu", may mà người ta vẫn trả lại cho cô cái túi.

"Thể diện em có lớn đến đâu cũng làm sao bằng thầy được. Thầy xem, chẳng phải em vừa về là vội vã chạy ngay tới tặng quà cho thầy đây sao?"

Đới Thủ Thành cười mắng: "Nói xằng nói bậy!"

Ông nhận lấy túi du lịch, kéo khóa ra thì thấy bên trong là đủ loại phôi thép với các hình thù kỳ dị khác nhau.

Đới Thủ Thành sực nhớ ra, đây chính là vật liệu thừa thép hợp kim 6μm mà lần trước cô nhóc này đã hứa sẽ mang về cho ông.

"Tất cả đều là loại 6μm sao?"

Thẩm Bán Nguyệt trịnh trọng gật đầu: "Đương nhiên rồi ạ, tất cả."

Chỗ phôi thép này là do trong đợt làm "chiến hữu cách mạng" cùng xưởng trưởng Hồng ở nhà khách, cô đã chai mặt xin xỏ ông ấy.

Dù sao thì phôi thừa ở Nhà máy Gia công Kim loại Đặc biệt cũng bị trộn lẫn đủ loại độ chính xác khác nhau, không giống bên nhà máy cơ khí, vì đang trong giai đoạn chế tạo linh kiện cho máy công cụ nên vật liệu thừa đều là loại tốt nhất.

Đới Thủ Thành tỏ vẻ hài lòng, đồng thời cũng cảm thấy tiềm năng của người học trò này đúng là vô hạn. Với lĩnh vực vật liệu kim loại cao cấp, lần sau có lẽ lại phải tìm cơ hội nhờ cô nhóc này nghĩ cách giúp mới được.

"Lão hồ ly" trong bụng thì toan tính đủ điều, nhưng ngoài mặt lại tảng lờ bình thản hỏi: "Kỳ nghỉ đông dài như vậy, em đã có ý tưởng gì về hợp kim cường độ cao không từ tính, chịu mài mòn chưa?"

"..."

Thẩm Bán Nguyệt - người vừa đọc trọn bộ sách về chế tạo cơ khí suốt hơn nửa tháng qua - chỉ biết tự nhủ may mà mấy ngày đầu kỳ nghỉ đông cô có từng suy nghĩ qua về vấn đề này: "Thép không từ tính thông thường hiện nay là nhờ hàm lượng cacbon và mangan cao. Nhưng cacbon nhiều thì đương nhiên độ dẻo dai sẽ kém và khả năng chịu mài mòn cũng không cao. Chúng ta muốn giảm cacbon, em nghĩ hướng đi này là đúng. Nhưng nếu cacbon đã giảm, thầy nghĩ xem chúng ta có thể thử tăng nitơ lên không?"

Đới Thủ Thành đăm chiêu: "Em thử phân tích sâu hơn xem nào."

Thẩm Bán Nguyệt hùng hồn đáp: "Không phân tích sâu được đâu ạ. Em mới chỉ có ý tưởng sơ bộ thế thôi."

Đới Thủ Thành: "..."

Đại học Thanh Hoa có một truyền thống: Sinh viên các chuyên ngành kỹ thuật bắt buộc phải tham gia "Thực hành Kim công" (thực tập tay nghề gia công kim loại). Tức là phải xuống xưởng máy, học theo các công nhân trực tiếp đứng máy, làm quen với những kỹ năng chuyên môn thuộc tám nhóm ngành nghề gia công cơ khí như: đúc, hàn, nguội, mài... Với chuyên ngành của Thẩm Bán Nguyệt, ngoài việc phải học mấy thứ đó, họ còn phải học thêm về xử lý nhiệt và kim tương học (khoa học về cấu trúc kim loại).

Thời gian "Thực hành Kim công" kéo dài nguyên một học kỳ, tuần nào sinh viên cũng phải xuống xưởng.

"Tuần trước học kỹ thuật lấy dấu, cưa và giũa của thợ nguội, hôm nay sẽ dạy khoan lỗ và đục. Sau khi học xong toàn bộ, mỗi người phải tự làm ra một chiếc b.úa nhỏ." Mâu Thiến Thiến ỉu xìu than thở. "Lần trước tay tớ bị giũa xước đến mức phồng rộp cả lên mà vẫn chẳng ra hồn. Cuối cùng sư phụ bảo, phải lôi cái tinh thần 'Ngu Công dời núi' ra mà làm."

Thẩm Bán Nguyệt vốn không muốn cười đâu, nhưng mà dùng tinh thần "Ngu Công dời núi" để mài giũa phôi thép... Sư phụ hướng dẫn kia cũng hài hước quá thể. Cô nhịn không được bật cười "Phụt" một tiếng.

Mâu Thiến Thiến trưng ra vẻ mặt u oán: "Thẩm Bán Nguyệt?"

Thẩm Bán Nguyệt vội vã chống chế: "Không có, tớ vừa bị sặc nước thôi. Tớ sẽ chỉ cho cậu, hôm nay chúng ta nhất định phải làm xong chiếc b.úa đó!"

Khuôn mặt Mâu Thiến Thiến lập tức "nhiều mây chuyển nắng", cười hì hì bảo: "Hì hì, tiết trước tớ còn đang mải nghĩ, nếu có cậu ở đây thì tốt biết mấy."

Cô nàng dáo dác nhìn quanh, hạ giọng nói nhỏ: "Tớ biết cậu là thợ nguội bậc năm đấy nhé. Nhà tớ có họ hàng làm ở Nhà máy Cơ khí Thủ đô, nghe người bên đó nhắc đến cậu hoài, ai cũng khen cậu lợi hại lắm. Tớ biết cậu không muốn quá phô trương. Hì hì, tớ sẽ không nói cho người khác biết đâu." Mâu Thiến Thiến vừa nói vừa đưa tay lên miệng làm động tác "kéo khóa".

Thẩm Bán Nguyệt cười đáp: "Vậy thì thực sự cảm ơn cậu nhiều nhé."

Hai cô gái đến ngã ba đường thì gặp các bạn nam cùng lớp. Đám nam sinh vỗ n.g.ự.c cái rụp, tuyên bố lát nữa Mâu Thiến Thiến mà không làm được b.úa thì kiểu gì họ cũng sẽ ra tay giúp đỡ. Vài người nhanh miệng còn trêu chọc dặn dò "Mâu Ngu Công" ngàn vạn lần đừng cố quá thành quá cố.

Mâu Thiến Thiến tức xì khói, nhịn không được phải gắt lên đốp chát lại: "Mấy cậu mới không làm được b.úa ấy. Mấy cậu không làm được thì tớ cũng làm được, cả đám các cậu đúng là mấy cái đầu b.úa (đồ ngốc)!"

Các nam sinh cười hềnh hệch, cũng chẳng hề để bụng, chỉ cho rằng Mâu Thiến Thiến đang già mồm cãi cố.

Đinh Nghị đẩy bọn họ đi: "Đi đi đi, sao mấy cậu cứ thích kiếm chuyện thế nhỉ?"

Lý Vinh Đạt đi cạnh cậu ta lập tức hùa theo: "Chứ còn sao nữa, mấy cậu to gan lắm, dám chê cười cả 'gấu trúc' của lớp ta cơ đấy."

Mâu Thiến Thiến: "..."

Thực sự chẳng biết cậu ta đang giúp mình hay đang trêu chọc mình nữa.

Xưởng cơ khí do trường quản lý nằm ở góc đông bắc khuôn viên trường, khá gần tòa nhà 9003 của khoa Thiết bị Chính xác. Cả nhóm vừa đi vừa cười đùa rôm rả tiến vào khu vực xưởng. Vừa vào tới nơi, họ liền được sư phụ hướng dẫn đưa vào một phân xưởng. Khi đi ngang qua một phân xưởng khác, bên trong đột nhiên nổ ra một trận hoan hô ầm ĩ, khiến tất cả sinh viên lớp "Nhiệt 0" đều tò mò dỏng tai nghe ngóng.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.