Đừng Nhìn Tôi 9 Tuổi, Tôi Có Dị Năng Đấy! - Chương 222:**

Cập nhật lúc: 27/04/2026 07:35

"Ngưu Chí Quốc đã không ít lần nhắc đến đồng chí Tiểu Thẩm với tôi. Đến Liên Thành rồi thì cứ coi như ở nhà, có yêu cầu gì cháu cứ thoải mái đề đạt nhé!"

Lý Xương Thuận cười sang sảng nói: "Chú mà không tiếp đãi cháu cho chu đáo, thế nào lão Ngưu cũng nổi khùng với chú cho xem. Giờ chú đâu dám đắc tội lão ấy, muốn xin chút thép hợp kim loại tốt còn phải nói khó với lão ấy gãy cả lưỡi cơ mà!"

Thẩm Bán Nguyệt tất nhiên hiểu Lý Xương Thuận chỉ đang nói đùa, nhưng cô quả thực không ngờ, ra khỏi Thủ đô rồi mà vẫn còn nhận được sự "chăm sóc" của Ngưu Chí Quốc. Chỉ có thể nói, cái sự nhiệt huyết săn đón nhân tài của "lão Ngưu" nhà ta khéo còn mãnh liệt hơn cả Lưu Bị năm xưa.

Lý Xương Thuận nói là làm, tranh thủ lúc rảnh rỗi đích thân mời Thẩm Bán Nguyệt và Lâm Miễn đi ăn một bữa. Nơi họ đến là một quán ăn nhỏ do người dân địa phương mở. Một căn phòng với vài chiếc bàn con, thực khách đều là người bản địa, ai nấy đều xắn tay áo chơi oẳn tù tì uống bia, không khí ngập tràn hơi thở đời thường dân dã.

Hai năm trở lại đây, kinh tế tư nhân ngày càng khởi sắc, các quán ăn nhỏ trong thành phố thi nhau mọc lên như nấm sau mưa. Người Hoa Quốc quan niệm "có thực mới vực được đạo", so với các cửa hàng ăn uống quốc doanh, những quán nhỏ thế này không chỉ rẻ hơn mà đồ ăn cũng đậm đà hương vị hơn hẳn.

Bữa ăn ba người, Lý Xương Thuận gọi bốn món mặn và một món chính: sứa biển trộn chua ngọt, hàu tẩm bột chiên giòn, hến xào hẹ, cá đù vàng om kiểu nhà làm, chốt hạ thêm một đĩa sủi cảo nhân cá thu. Mâm cơm bày ra toàn là những món hải sản đậm đà đặc trưng của vùng biển nơi đây.

Ở Kinh Thị chẳng dễ gì mà được ăn hải sản theo mùa tươi ngon thế này, nhất là hàu và hến, vừa tươi ngọt lại vừa béo múp. Thẩm Bán Nguyệt vừa ăn vừa liên tục giơ ngón tay cái tán thưởng Lý Xương Thuận.

Lý Xương Thuận cười lớn: "Cháu thích thì ăn nhiều vào, mấy món này ăn không nặng bụng đâu."

Quán ăn người vào kẻ ra tấp nập, ngoài khách đến ăn tại quán, cũng có không ít người dân sống quanh đó tạt qua mua đồ ăn mang về.

Thẩm Bán Nguyệt khẽ ngước mắt, trông thấy một người đàn ông gầy gò đeo kính đang đứng trước cửa quán. Ông ta mua một hộp cơm thịt đầu heo trộn dưa chuột và đang trả tiền. Trong một khoảnh khắc, ánh mắt hai người chạm nhau. Thẩm Bán Nguyệt mặt không biến sắc dời tầm mắt đi. Người đàn ông chằm chằm nhìn bàn của họ thêm một lúc rồi mới bỏ đi.

Ăn xong, Thẩm Bán Nguyệt và Lâm Miễn về nhà khách, còn Lý Xương Thuận thì về khu tập thể, hai bên rẽ đi hai hướng khác nhau.

Liên Thành tập trung nhiều nhà máy, đời sống của người dân khá sung túc. Các quán ăn nhỏ dọc hai bên đường đều chật kín khách, những quán buôn bán đắt hàng thậm chí còn bày luôn bàn ra vỉa hè, cả con phố ồn ào náo nhiệt.

Thẩm Bán Nguyệt sống qua hai đời rồi mới lại được thấy cảnh tượng này, trong lòng trào dâng một cảm giác vô cùng mới mẻ. Người dân ở đây sống có vẻ phóng khoáng, thoải mái hơn người dân Kinh Thị nhiều. Ở Kinh Thị dù cũng đã xuất hiện nhiều quán ăn nhỏ, nhưng mọi người vẫn còn mang vẻ dè dặt, mang theo cái tâm lý "chẳng biết ngày mai sẽ ra sao". Còn ở đây, cảm giác như mọi thứ đã được cởi trói, bắt đầu ánh lên sinh khí bừng bừng của cái gọi là "thời kỳ kinh tế đi lên" như cách gọi của đời sau.

Chắc có lẽ bị cái không khí thảnh thơi, ung dung ngồi ăn hải sản uống bia tràn ngập khắp phố phường này lây nhiễm, Thẩm Bán Nguyệt dù chẳng uống giọt rượu nào mà cứ như kẻ say. Cô vươn tay ra, nắm c.h.ặ.t lấy tay Lâm Miễn. Lâm Miễn khựng lại, ngoái đầu nhìn cô một cái, khóe miệng cong lên một biên độ rất nhỏ, rồi ngay lập tức lấy lại vẻ mặt không cảm xúc nhìn thẳng về phía trước, chỉ có hai vành tai là đang đỏ dần lên từng chút một.

Thẩm Bán Nguyệt vui vẻ cười khúc khích.

Cái tên này, từ bé đã mang bộ dạng "cán bộ lão thành", khéo còn giống người xuyên không hơn cả người đã sống qua mấy đời như cô. Nhưng đôi khi vô tình để lộ ra mặt trẻ con, cậu lại trở nên đặc biệt đáng yêu.

Thẩm Bán Nguyệt lén dùng ngón tay cào cào hai cái vào lòng bàn tay Lâm Miễn. Cậu lập tức lật tay, nắm gọn lấy những ngón tay đang "làm loạn" của cô vào trong tay mình. Thẩm Bán Nguyệt cố tình "giãy giụa" vài cái, Lâm Miễn lại càng siết c.h.ặ.t hơn. Thẩm Bán Nguyệt khẽ cười: "Anh Miễn ơi, anh nắm tay em làm gì thế?"

Cả hai vành tai Lâm Miễn đã đỏ bừng.

Nhưng cậu vẫn không hề buông tay.

Hai người cứ thế nắm tay nhau đi thẳng về nhà khách. Vừa tới cửa, bỗng có tiếng người gọi giật lại: "Lâm Miễn."

Lâm Bác Văn xách một cái túi lưới đứng sát mép tường, nhíu mày nhìn hai bàn tay đang nắm c.h.ặ.t của họ, lên tiếng răn dạy: "Lâm Miễn, con đang là sinh viên Thanh Hoa, ra ngoài phải chú ý giữ gìn hình ảnh của mình chứ."

Khóe miệng vốn đang hơi cong lên của Lâm Miễn lập tức vụt tắt. Cậu dửng dưng nhìn Lâm Bác Văn, trong đôi mắt đen thẫm ánh lên vài tia chán ghét. Chẳng buồn đáp lời, cậu kéo Thẩm Bán Nguyệt tiếp tục bước vào nhà khách.

Lâm Bác Văn tức giận quát: "Lâm Miễn, đây là thái độ của con đối với cha ruột mình sao? Hoa Quốc là một đất nước trọng lễ nghĩa hiếu đạo, con có thành tích học tập tốt đến mấy, nghiệp vụ giỏi giang đến đâu, nhưng một khi danh tiếng đã hỏng, thì tương lai của con cũng chẳng ra gì đâu!"

Thẩm Bán Nguyệt khựng bước, quay lại vặn hỏi: "Vị đại thúc vô danh tiểu tốt này, ông ruồng bỏ gia đình sự nghiệp chạy tới cái nơi này, là giành được cái tương lai xán lạn rực rỡ nhường nào, mà có thể đứng đây dõng dạc huênh hoang như vậy?"

Lời này của Thẩm Bán Nguyệt đ.â.m trúng tim đen Lâm Bác Văn. Năm xưa ông ta hấp tấp rời khỏi Kinh Thị, là bởi đã chứng kiến quá nhiều mảnh đời bị đem ra đấu tố đến mức sống không bằng c.h.ế.t. Ông ta sẵn sàng vứt bỏ cuộc sống ở Kinh Thị, xin chuyển công tác đến một xưởng nhỏ vô danh, cưới một người phụ nữ nông thôn chẳng biết được mấy chữ bẻ đôi, o bế nuôi nấng con người khác, tất cả chỉ để đổi lấy những ngày tháng bình yên giữa dòng chảy của thời đại.

Nhưng nào ngờ, thời đại hết thay đổi này lại đến thay đổi khác. Những gì ông ta từng ruồng bỏ, giờ lại trở thành dòng chảy chính của xã hội. Đứa con mà ông ta từng muốn tránh mặt cho xa, nay lại hiên ngang rạng rỡ xuất hiện trên mặt Báo Thanh Niên.

Mấy năm nay ông ta luôn tìm trăm phương ngàn kế để trở về Kinh Thị, ngặt nỗi đi thì dễ mà về thì khó như lên trời. Tất nhiên, Lâm Bác Văn cũng tự biết chuyện trở về Kinh Thị khó khăn không chỉ vì yếu tố khách quan, mà đằng sau đó chắc chắn có "công lao" của ông lão khốn khiếp ở nhà.

Ông ta từng mò đến tận Viện Nghiên cứu tìm kiếm, nhưng ông lão khốn khiếp kia căn bản không thèm gặp. Hết cách, ông ta định nhắm vào thằng ranh con này. Nào ngờ chạy đến Nhà máy Cơ khí Thủ đô, người thì chẳng thấy đâu, lại còn bị ăn một trận đòn tơi tả.

Nhà máy nơi Lâm Bác Văn làm việc cách Nhà máy Cơ khí Kiến Tân không xa. Ông ta biết dạo gần đây có một đoàn chuyên gia từ Kinh Thị xuống đóng chốt tại Nhà máy Cơ khí Kiến Tân, nhưng lại chẳng ngờ Lâm Miễn cũng có mặt trong đoàn. Lúc trước nhìn thấy Lâm Miễn và Lý Xương Thuận của nhà máy Kiến Tân cùng nhau ăn ở quán cơm nhỏ, ông ta thật sự không dám tin vào mắt mình.

Thằng ranh con này, bị bắt cóc mà còn sống sót trở về, lại thi đỗ Thanh Hoa, tuổi còn trẻ mà đã được chễm chệ nằm trong danh sách đoàn chuyên gia do trung ương phái xuống.

Lâm Bác Văn không hề cảm thấy tự hào, hãnh diện hay gì khác. Ông ta chỉ oán thán số phận quá khắt khe với mình, lại đem tất cả những gì tốt đẹp nhất trao cho cái tên sao chổi này.

Nhưng vì mục đích cá nhân, ông ta vẫn ráng nhịn cơn tức giận. Không thèm nhìn Thẩm Bán Nguyệt, ông ta chỉ chăm chăm nhìn Lâm Miễn, nói: "Lâm Miễn, dù thế nào đi nữa tao cũng là cha mày. Mày về nói với ông nội mày một tiếng, bảo ông ấy điều tao về Kinh Thị, cả nhà chúng ta lại được đoàn tụ. Chẳng lẽ mày không muốn gia đình đoàn tụ, sống những ngày tháng vui vẻ êm ấm sao?"

Thẩm Bán Nguyệt tự nhận mình vốn là người tính tình hiền hòa, vậy mà cũng suýt bị Lâm Bác Văn chọc cho cười gắt. Hóa ra cất công lặn lội tìm tới đây chẳng phải để nhận lại Lâm Miễn, mà là vì muốn được điều chuyển về Kinh Thị?

Dù ông ta có là cha ruột của Lâm Miễn đi chăng nữa, Thẩm Bán Nguyệt vẫn muốn cho ông ta một bạt tai.

Nhưng chưa kịp để cô ra tay, Lâm Miễn dường như đã đoán trước được ý định của cô. Cậu kéo tay cô lại, khẽ lắc đầu: "Không cần thiết đâu, chúng ta đi thôi."

Từ năm tám tuổi, cậu đã không còn bất kỳ sự kỳ vọng nào vào hai chữ "người cha" này nữa rồi. Kẻ đang đứng trước mặt cậu lúc này, đơn giản chỉ là một người lạ mang lại cảm giác chán ghét mà thôi.

Khó khăn lắm mới tìm được người, làm sao Lâm Bác Văn có thể dễ dàng để Lâm Miễn rời đi như vậy. Ông ta bước lên một bước: "Lâm Miễn..."

Gần như cùng lúc đó, một giọng nói lanh lảnh vang lên: "Ba ơi, sao ba lại ở đây?"

Từ bên cạnh, hai người phụ nữ đột nhiên chạy tới. Một thiếu nữ chừng mười bảy, mười tám tuổi chạy nhào tới chỗ Lâm Bác Văn, níu lấy ống tay áo ông ta: "Ba ơi, con và mẹ đi tìm ba mãi." Cô ta dán mắt vào Thẩm Bán Nguyệt và Lâm Miễn, tò mò hỏi Lâm Bác Văn: "Ba ơi, ai vậy ạ?"

Đi cùng với thiếu nữ là một người phụ nữ trung niên có nước da hơi ngăm đen. Bà ta nở nụ cười lấy lòng: "Cháu là Tiểu Miễn đúng không? Tiểu Miễn, chào cháu, dì là dì Điền, lần đầu gặp mặt, không ngờ cháu lại đến thành phố Liên Thành. Đứa trẻ này lớn lên trông sáng sủa quá. Tiểu Miễn à, nếu cháu không chê, có muốn về nhà ăn bữa cơm không?"

Người phụ nữ có vẻ rất lúng túng, nói năng lộn xộn, vẻ mặt nơm nớp lo sợ nhìn Lâm Miễn và Thẩm Bán Nguyệt, bộ dạng như muốn bước tới lại không dám.

Lâm Miễn dừng bước, quay đầu nhìn bà ta một cái, bình thản đáp: "Cảm ơn, không cần đâu."

"Có phải cháu vẫn còn trách ba cháu không? Thực ra ông ấy cũng có nỗi khổ tâm riêng, người làm cha mẹ nào lại không thương con cái chứ..."

Người phụ nữ đột nhiên trở nên kích động, rảo bước nhanh lên phía trước, dường như muốn đưa tay kéo Lâm Miễn.

Và ngay khoảnh khắc ấy, dị năng kim loại trên người Thẩm Bán Nguyệt bất ngờ tràn ra ngoài vòng kiểm soát. Đây là một dạng "phản ứng căng thẳng" của dị năng khi đối mặt với nguy hiểm. Cũng chính trong nháy mắt đó, khóe mắt Thẩm Bán Nguyệt loáng thoáng thấy cô gái mười bảy, mười tám tuổi kia ra sức kéo Lâm Bác Văn chạy vụt ra hướng đường lớn...

Theo phản xạ, cô kéo mạnh Lâm Miễn ra phía sau lưng mình, bàn tay được bao bọc bởi dị năng kim loại chộp thẳng về phía người phụ nữ.

Chỉ trong chớp mắt, dị năng đã phong tỏa c.h.ặ.t món đồ mà người phụ nữ đang định ném ra. Ở nơi không ai nhìn thấy, cấu trúc bên trong của quả b.o.m tự chế đã bị phá hủy hoàn toàn.

Vụ nổ khủng khiếp không hề xảy ra như dự tính. Quả b.o.m rơi "keng" một tiếng xuống đất, chẳng tạo ra một tiếng động nào khác, hệt như một cục sắt vụn lăn lóc bị thời đại bỏ quên.

Người phụ nữ kinh hoàng đến mức tròng mắt suýt rớt ra ngoài. Bà ta tuôn ra một câu gì đó mà Thẩm Bán Nguyệt nghe nửa hiểu nửa không, rồi chẳng biết từ đâu rút ra một con d.a.o găm, lao thẳng về phía Thẩm Bán Nguyệt mà đ.â.m.

Thẩm Bán Nguyệt tung ngay một cú c.h.ặ.t (chém tay) giáng xuống cổ tay bà ta, con d.a.o găm lập tức rơi xuống đất. Người phụ nữ xoay người vung cú đ.ấ.m, nhưng tốc độ sao bằng được cú đá của Thẩm Bán Nguyệt. Cô tung cước đạp bay người phụ nữ ngã sóng soài, rồi bồi thêm một cước đạp mạnh lên lưng bà ta, ghì c.h.ặ.t xuống đất.

Người trong nhà khách vội vã ùa ra, nhân viên phục vụ hoảng hốt la hét, gọi người của đội bảo vệ ở cổng nhà máy gần đó tới. Người của đội bảo vệ phần lớn đều là bộ đội xuất ngũ. Vừa nhìn thấy quả b.o.m lăn lóc trên mặt đất, họ gần như vỡ mật, gào khản cổ: "Có b.o.m, nằm xuống, ẩn nấp mau!"

Những ngón tay Lâm Miễn vẫn còn đang run rẩy. Cậu hít sâu một hơi, cố ép mình bình tĩnh lại, rồi chỉ tay về phía Lâm Bác Văn và cô con gái đang ở ngoài đường: "Tạm thời chắc là không nổ đâu, hai người kia là đồng bọn."

Lâm Bác Văn vẫn đang ngơ ngác đứng bên đường, bỗng nhiên cô con gái đẩy mạnh ông ta một cái rồi cắm cổ bỏ chạy. Lâm Bác Văn ngã nhào lên người một đồng chí bảo vệ, liền bị bẻ quặt tay vật ngửa xuống, ghì c.h.ặ.t xuống đất: "Nằm im!"

Ánh mắt ông ta vô thức dời về phía người phụ nữ cũng đang bị đè nghiến dưới đất cách đó không xa. Tim đập thình thịch như trống bỏi, đầu óc mờ mịt nghĩ: Rốt cuộc là có chuyện gì đang xảy ra?

Người phụ nữ nhà quê thô lỗ, nhút nhát, lúc nào cũng khúm núm nghe lời này, tại sao trên người lại có b.o.m? Tại sao bà ta lại tấn công hai đứa trẻ? Người phụ nữ này, và cả con gái bà ta nữa, rốt cuộc bọn họ là ai?

Một luồng khí lạnh thấu xương buốt giá chạy dọc sống lưng ông ta.

Bom đạn, ám sát... đây là gián điệp!

Người vợ thứ hai của ông ta lại là một tên gián điệp!

Xong rồi, đời ông ta thế là xong rồi!

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.