Đừng Nhìn Tôi 9 Tuổi, Tôi Có Dị Năng Đấy! - Chương 228: Ngoại Truyện 4: Là Anh Thạch Đầu!**

Cập nhật lúc: 27/04/2026 09:53

Thẩm Bán Nguyệt ngủ một giấc say sưa tối tăm mặt mũi. Lúc tỉnh dậy thì mặt trời đã lên cao. Cô chằm chằm nhìn lên trần nhà, nằm thừ trên giường để định thần lại một lát.

Cô vừa mơ thấy mạt thế.

Trong mơ, tiểu đội của họ đã ra ngoài tìm kiếm suốt mười mấy ngày mà không tìm được nguồn nước sạch, vật tư mang theo cũng đã cạn kiệt, trớ trêu thay lại còn đụng độ một đàn zombie. Chật vật lắm mới phá được vòng vây, cô cõng theo người đồng đội bị trọng thương, vậy mà lại giẫm ngay vào bẫy của thực vật biến dị.

Đã lâu lắm rồi cô không mơ thấy mạt thế nữa. Những tháng ngày lo bữa nay mất bữa mai, liều mạng giãy giụa chỉ để sinh tồn kia đã cách cô rất xa rồi.

Thế nhưng giấc mơ hôm nay quá đỗi chân thực, khiến cô nhất thời ngẩn ngơ.

Không biết sau khi cô rời đi, những người trong tiểu đội ra sao rồi. Điều duy nhất đáng để ăn mừng là, ngày hôm đó bọn họ chỉ chạm trán một nhóm nhỏ zombie, xung quanh cũng không có dấu hiệu của sinh vật dị năng. Dù thiếu đi một mình cô, tiểu đội chắc chắn vẫn có thể hoàn thành nhiệm vụ và rút lui an toàn.

Cửa phòng bị nhẹ nhàng đẩy ra. Thẩm Bán Nguyệt vốn định ngồi dậy, nhưng vừa nghe thấy tiếng bước chân quen thuộc, những suy nghĩ hỗn độn trong đầu lập tức tan biến sạch. Ngay cả chính cô cũng không nhận ra, khóe miệng mình đã theo bản năng mà cong lên một nụ cười.

Cô cố tình nhắm tịt mắt lại.

Tiếng bước chân rất đỗi nhẹ nhàng, dừng lại bên mép giường, rồi một lúc lâu sau không phát ra thêm động tĩnh gì. Thẩm Bán Nguyệt thấy lạ, đang định mở mắt ra xem thử thì trên gò má bỗng cảm nhận được một luồng hơi thở ấm áp, tiếp đó là một nụ hôn phớt mềm mại lướt qua trán.

Chưa kịp để đối phương lùi lại, cô đã vươn tay vòng qua cổ cậu, kéo xuống, rướn người lên chủ động hôn lên môi cậu.

Lần này đến lượt đối phương không chịu buông cô ra, một tay đỡ lấy gáy cô, làm sâu thêm nụ hôn.

Trong một khoảnh khắc, Thẩm Bán Nguyệt đột nhiên đẩy Lâm Miễn ra. Gần như ngay giây tiếp theo, Tiểu Địch T.ử "rầm" một tiếng đẩy cửa xông vào. Nhìn thấy tư thế của hai người, cô bé ngẩn ra, rồi lập tức lăng xăng nói: "Để em để em, chị ơi để em kéo chị dậy cho!"

Cô nhóc này đơn thuần đến mức tưởng Lâm Miễn đang định kéo Thẩm Bán Nguyệt rời giường thật.

Hai người lớn vô cùng ăn ý mà nhanh ch.óng tách nhau ra. Thẩm Bán Nguyệt thả lỏng cơ thể nằm lại xuống giường, mặc kệ Tiểu Địch T.ử túm lấy mình, mượn lực của cô nhóc để ngồi dậy. Sau đó, Tiểu Địch T.ử làm như thể vừa hoàn thành một việc gì vĩ đại lắm, cười hớn hở hô to: "Chị dậy rồi nha!"

Đây là trò chơi mà cô bé thích nhất kể từ khi lên mười tuổi, bởi vì từ năm mười tuổi, cô bé luôn cảm thấy mình đã là một "đứa trẻ lớn" rồi, có thể đảo ngược lại để "chăm sóc" cho chị gái.

Thẩm Bán Nguyệt lê dép đi lấy quần áo từ trong rương. Lâm Miễn buông một câu " Em đi hâm đồ ăn sáng đây" rồi bước ra ngoài trước.

Lúc Thẩm Bán Nguyệt thay quần áo, Tiểu Địch T.ử ngồi vắt vẻo trên mép giường, cái miệng nhỏ cứ liến thoắng không ngừng: "Anh Học Hải bảo hôm nay sẽ cho chúng ta một bất ngờ lớn. Chị đoán xem là bất ngờ gì vậy ạ? Hai hôm trước anh ấy nhờ em đưa đồ cho chị Tư Văn, hứa sẽ mời em ăn vịt quay mà tới giờ vẫn chưa thực hiện đâu. Lát nữa anh ấy tới, chị nhất định phải giúp em đòi nợ đấy nhé!"

"Không trả nợ, chúng ta sẽ hội đồng đ.á.n.h anh ấy luôn!"

Thay đồ xong, Thẩm Bán Nguyệt kéo Tiểu Địch T.ử ra ngoài. Vào phòng vệ sinh đ.á.n.h răng rửa mặt xong xuôi, lúc bước ra thì Lâm Miễn đã hâm nóng và dọn sẵn đồ ăn sáng lên bàn.

"Triệu Học Hải nói sẽ cho chúng ta một bất ngờ lớn, cậu có biết là gì không?"

Thẩm Bán Nguyệt húp một ngụm cháo, gắp đũa dưa muối do chính tay Uông Quế Chi muối, nhịn không được khẽ thở dài một tiếng. Ngon thật đấy! Nhà ăn Thanh Hoa hay nhà ăn của Nhà máy Cơ khí Thủ đô tuy nấu cũng rất ngon, nhưng đồ ăn ngon nhất trần đời vẫn luôn là cơm nhà.

Dù chỉ là một bát cháo trắng, một đĩa dưa muối, cũng là thứ hợp khẩu vị nhất.

"Không biết." Lâm Miễn rót một cốc nước cho Tiểu Địch T.ử và một cốc cho mình. Hai người ngồi hai bên, cùng Thẩm Bán Nguyệt ăn sáng, "Có thể là lô hàng lần này bán khá tốt, dù sao cũng không thể là chuyện La Tư Văn đồng ý kết hôn với cậu ta được."

Cái tên Triệu Học Hải đó từ khi bị bắt quả tang thì chẳng thèm giấu giếm nữa, suốt ngày bô bô cái miệng bảo muốn kiếm tiền mua nhà, đợi La Tư Văn tốt nghiệp xong là cưới luôn.

Tất nhiên, La Tư Văn căn bản là không đồng ý.

Còn hai ông bà nhà họ La thì hoàn toàn không hay biết chuyện cô cháu gái nhà mình đang quen đối tượng.

Thế nên câu này của Lâm Miễn thuần túy chỉ là lời móc mỉa. Nghe vậy, Thẩm Bán Nguyệt nhịn không được phải liếc cậu một cái. Cái cảm xúc này... hình như có gì đó sai sai?

Cô đưa mắt ra hiệu cho Lâm Miễn, Lâm Miễn uống một ngụm nước, không hé răng.

Tiểu Địch T.ử thì rất vô tư, thẳng thừng chêm vào: "Đúng thế, anh Học Hải kiếm được tiền hay là kết hôn, đâu có liên quan gì đến chúng ta, sao có thể gọi là bất ngờ lớn được? Chẳng lẽ anh ấy kiếm được tiền định mời chúng ta đi ăn, hay là kết hôn, à đúng, kết hôn cũng phải mời ăn cỗ, nên bất ngờ lớn là mời chúng ta đi ăn?"

Đi ăn có vẻ cũng tính là một bất ngờ, nhưng không thể gọi là "bất ngờ lớn" nha.

Tiểu Địch T.ử suy tư một hồi, rồi tuyên bố: "Đối với em, anh và chị kết hôn mới là bất ngờ lớn, như vậy sau này chúng ta có thể vĩnh viễn ở bên nhau rồi!"

Thẩm Bán Nguyệt sặc ngụm cháo ngay trong cổ họng, ho khù khụ nửa ngày. Lâm Miễn rút một tờ khăn giấy sạch đưa cho cô, rồi quay sang nhìn Tiểu Địch Tử, vô cùng nghiêm túc hỏi lại một câu: "Thật sao?"

Tiểu Địch T.ử chớp chớp mắt: "Đương nhiên rồi ạ! Mẹ bảo, sau này chị sẽ kết hôn với người khác, anh cũng sẽ kết hôn với người khác, anh chị sẽ có gia đình của riêng mình. Nhưng mà, tại sao hai anh chị không thể kết hôn với nhau chứ?"

Lâm Miễn thò tay vào túi, móc ra một viên kẹo đưa cho cô bé: "Em nói rất đúng, nhưng chuyện sau này để sau này hẵng nói. Bây giờ tạm thời không nhắc tới."

Ngập ngừng một chút, cậu bồi thêm: "Chị của em không cho anh nhắc."

Thẩm Bán Nguyệt: "..."

Cô lườm Lâm Miễn một cái cháy máy, lầm bầm: "Cậu đừng có mà nói bậy bạ trước mặt trẻ con."

Tiểu Địch T.ử nhìn người này, rồi lại nhìn người kia, đôi mắt sáng lấp lánh, biểu cảm cực kỳ phấn khích. Cô bé đưa tay làm động tác kéo khóa miệng lại, lúng b.úng nói: "Em không nói đâu, nhưng mà, hai anh chị nhất định phải kết hôn đấy nhé!"

Thẩm Bán Nguyệt: "..."

Lại lườm Lâm Miễn thêm cái nữa.

Làm hư trẻ con.

Lâm Miễn khẽ cười, lại mò trong túi ra thêm một viên kẹo nữa đặt trước mặt cô: "Đừng giận, chị cũng có phần."

Cô giận vì không có kẹo ăn chắc!

Đúng lúc này, cánh cửa bị gõ đùng đùng vang trời, giọng Triệu Học Hải còn vang hơn: "Mau ra mở cửa, bất ngờ lớn của mọi người đến rồi đây!"

Tiểu Địch T.ử bật phắt dậy khỏi ghế, bay tới mở cửa. Thẩm Bán Nguyệt nghe thấy tiếng cô bé ban đầu còn nghi hoặc hỏi "Ai vậy ạ", ngay sau đó liền phát ra một tràng tiếng thét ch.ói tai "A a a a a". Thẩm Bán Nguyệt và Lâm Miễn nhìn nhau, đồng loạt đứng lên bước ra cửa.

"Là anh Thạch Đầu, chị ơi, là anh Thạch Đầu! Ô ô ô ô, anh Thạch Đầu, anh cao hơn trong ảnh nhiều quá!"

Ngoài cửa, cậu thiếu niên đứng cạnh Triệu Học Hải nhoẻn miệng cười, để lộ một hàm răng trắng bóc: "Tiểu Địch Tử, em cũng lớn hơn trong ảnh nhiều lắm."

Lần gửi ảnh gần đây nhất đã là hai năm trước. Ở độ tuổi này, Tiểu Địch T.ử cao lên rất nhanh, thoắt cái đã trổ mã mang dáng dấp của một thiếu nữ duyên dáng.

Nhớ lại lúc cậu rời khỏi Đại đội Tiểu Đôn, cô bé vẫn còn là một cục bột nhỏ trắng trẻo mũm mĩm. Cao Phi ( Thạch Đầu) không khỏi cảm thán ngập lòng.

Thời gian trôi qua thật nhanh!

" Tiểu Thạch Đầu." Thẩm Bán Nguyệt mừng rỡ gọi một tiếng, ngay sau đó lại nghi hoặc hỏi, "Sao em lại lên đây vào thời gian này? Chẳng phải nói là tháng Chín mới đi cùng Tiểu Trúc Tử, Tiểu Kiệt, Tiểu Vĩ bọn họ sao?"

"Chị Tiểu Nguyệt." Nhìn thấy hốc mắt Thẩm Bán Nguyệt thoáng cái đã đỏ hoe, Cao Phi cố kìm nén cảm xúc đang cuộn trào trong lòng, hỏi ngược lại: "Mọi người không định mời bọn em vào nhà trước à?"

Thẩm Bán Nguyệt trợn trắng mắt: "Về nhà mình mà còn cần người ta phải mời sao?" Nói rồi cô xoay người đi thẳng vào trong.

Nước mắt Cao Phi đột ngột rơi xuống. Cậu đưa tay quệt khóe mắt, xách hành lý dưới chân sải bước đi vào.

Lâm Miễn vươn tay đỡ lấy hành lý của cậu. Cao Phi cười gọi: "Anh Tiểu Miễn!" Đồng thời tay vẫn giữ c.h.ặ.t lấy chiếc túi: "Hơi nặng đấy ạ, để em tự xách."

Lâm Miễn giúp một tay nhấc lên, khoan hãy nói, nặng thật chứ đùa.

"Ba mẹ em chuẩn bị một ít đặc sản quê nhà, với lại cả hành lý cá nhân của em nữa." Cao Phi đặt hành lý sát chân tường, nhìn thấy nửa bát cháo còn dang dở trên bàn ăn liền nói: "Em cũng muốn ăn một bát, còn không ạ? Đã lâu lắm rồi không được ăn dưa muối của bà nội Uông."

Tiểu Địch T.ử lập tức lạch cạch chạy vào bếp: "Có có, anh Thạch Đầu, để em lấy cho anh!"

Cao Phi ngồi xuống đối diện Thẩm Bán Nguyệt.

Thẩm Bán Nguyệt cầm lại đôi đũa, nhắc nhở: "Câu hỏi vừa nãy em còn chưa trả lời đâu đấy."

Cao Phi gãi gãi đầu: "Thành tích học tập của em không tốt, nên em nghĩ sẽ không tham gia kỳ thi đại học nữa. Anh Học Hải bảo em lên đây theo anh ấy làm việc một thời gian."

Thẩm Bán Nguyệt ngẩng đầu nhìn cậu, hỏi: "Sức khỏe của mẹ em dạo này thế nào rồi?"

Cao Phi nghẹn lại, im lặng hai giây, cuối cùng vẫn quyết định nói thật: "Không được tốt lắm ạ. Nhưng bác sĩ bảo chỉ cần điều trị tốt thì không sao."

Đoán được Thẩm Bán Nguyệt sắp nói gì, cậu lập tức bồi thêm: "Sức khỏe của mẹ chỉ là một phần nguyên nhân thôi. Lý do chính vẫn là thành tích của bản thân em quá kém, cảm thấy mình không phải khối nguyên liệu để học hành, chuyện đỗ đại học có vẻ không khả thi lắm. Hơn nữa, em thật sự rất muốn lên Kinh Thị."

Tiểu Địch T.ử đặt bát đũa xuống trước mặt Cao Phi, cười bảo: "Anh Thạch Đầu, em cũng muốn anh lên Kinh Thị."

Triệu Học Hải không nhịn được lên tiếng oán trách: "Cái con nhóc này, từ nhỏ cái miệng đã ngọt xớt, thế mà cứ đối với anh là lại không ngọt, suốt ngày chỉ biết lẽo đẽo đòi nợ."

Lâm Miễn nói đỡ cho Tiểu Địch Tử: "Nhờ người ta chạy việc giúp, hứa có mỗi con vịt quay mà cũng quỵt, anh còn không biết xấu hổ mà nói."

Triệu Học Hải: "...Tôi đâu phải cố ý trêu em ấy đâu, dạo này tôi kiếm được khối tiền, chẳng lẽ lại thiếu tiền một con vịt quay sao? Chỉ là mấy hôm nay tôi không có thời gian thôi!"

Tiểu Địch T.ử thở dài thườn thượt: "Giá mà anh Văn Đống ở đây thì tốt, anh ấy đáng tin cậy hơn anh nhiều."

Triệu Học Hải: "...Mời, mời, mời, hôm nay tôi mời em ăn là được chứ gì? Hôm nay tôi còn mang cho em một bất ngờ lớn thế này mà em chẳng chịu nhớ điểm tốt nào của tôi cả. Lại còn nhớ thương Thẩm Văn Đống, cái tên đi học thạc sĩ cũng chỉ biết cắm mặt vào nghiên cứu trồng trọt, trồng đất bao nhiêu năm trời rồi, tôi phục hắn thật."

Lâm Miễn nhàn nhạt buông một câu: "Chim sẻ sao hiểu được chí hướng của chim hồng hộc."

Triệu Học Hải: "..."

Nói cái gì cũng sai, thôi cậu ta ngậm miệng lại cho xong, ai biểu mấy người này là cùng một phe với nhau chứ.

Thẩm Bán Nguyệt gắp cho Cao Phi một đũa trứng xào, tiếp tục chủ đề lúc nãy: "Tự bản thân em suy nghĩ kỹ là được. Dù sao thì sau này muốn học lại thì vẫn có thể tiếp tục học mà." (Thành tích không tốt quả thực không cần phải cố sống cố c.h.ế.t bám lấy kỳ thi đại học. Những năm 80-90, con đường dẫn đến thành công có rất nhiều).

Thực ra trên suốt quãng đường đi, Cao Phi vẫn luôn lo lắng nơm nớp. Cậu sợ Thẩm Bán Nguyệt - người luôn coi trọng việc học hành, thường xuyên viết thư dặn dò bọn họ phải học hành t.ử tế - sẽ không hiểu được sự lựa chọn của mình.

Đó là thói quen được hình thành từ nhỏ, mỗi khi gặp phải chuyện gì, cậu đều hy vọng có được sự khẳng định và ủng hộ từ "Tiểu Nguyệt đại anh hùng".

Nghe Thẩm Bán Nguyệt nói vậy, cậu âm thầm thở phào nhẹ nhõm, nét mặt cũng giãn ra rất nhiều, cầm đũa lên bắt đầu ăn cháo.

Ăn xong, Cao Phi chủ động đứng lên dọn dẹp bát đũa, Thẩm Bán Nguyệt cũng không hề khách sáo với cậu. Từ nhỏ bọn họ đã biết phân công nhau làm việc nhà. Tiểu Thạch Đầu nếu đã lên Kinh Thị thì từ nay cũng là một thành viên của gia đình này, tự nhiên cũng phải gánh vác một phần việc nhà.

Đợi cậu rửa xong bát đũa, Thẩm Bán Nguyệt từ trong phòng lấy ra một chùm chìa khóa, vẫy gọi cậu: "Đi thôi, dẫn em đi xem chỗ ở."

Cao Phi kinh ngạc nhìn sang Triệu Học Hải: "Anh bảo là muốn giấu mọi người chuyện em lên đây để tạo bất ngờ cơ mà?" Thế sao chị Bán Nguyệt đến chỗ ở cũng đã sắp xếp xong xuôi cả rồi.

Triệu Học Hải ngơ ngác đáp: "Đúng rồi, anh đâu có nói cho họ biết. Muốn tạo bất ngờ thì không giấu trước làm sao có bất ngờ được?"

Thẩm Bán Nguyệt cong khóe môi: "Bây giờ là chị cho hai người một bất ngờ đây."

Nói xong, cô đi đầu bước ra cửa, Tiểu Địch T.ử lập tức theo sát phía sau. Lâm Miễn vừa định bước theo thì bị Triệu Học Hải tóm c.h.ặ.t lại: "Bất ngờ gì cơ?"

Lâm Miễn thực ra cũng đã lờ mờ đoán được vài phần. Nhưng vì Thẩm Bán Nguyệt chưa nói, cậu cũng vờ như không biết, còn tiện miệng mỉa mai Triệu Học Hải một câu: "Dù sao cũng không phải là đi ăn vịt quay đâu."

Triệu Học Hải: "...Tôi thật sự là mấy hôm trước không có rảnh mà!"

Cao Phi bước đến bên cạnh Lâm Miễn hỏi: "Bà nội Uông và mọi người đâu rồi ạ?"

Lâm Miễn giải thích: "Ông bà nội tham gia đội tuần tra của tổ dân phố, hôm nay đến phiên trực nên đi tuần rồi. Chú Quốc Cường và thím Hiểu Hủy rủ nhau đi chợ. Thường thì cuối tuần thím Hiểu Hủy sẽ đưa Tiểu Địch T.ử đi học hát ở nhà một vị giáo viên gần đây, nhưng dạo này vị đó đã chuyển nhà đi rồi, trong nhà đang tìm giáo viên mới cho em ấy."

Lâm Miễn kể rõ ràng từng thói quen và hoạt động thường ngày của mọi người trong nhà.

Cao Phi nghe rất chăm chú.

Cậu biết với tính cách của Lâm Miễn, bình thường rảnh rỗi đâu mà nói nhiều thế này. Thái độ khác thường, giải thích một tràng dài như vậy, cũng chỉ là để cậu có thể nhanh ch.óng làm quen với tình hình, hòa nhập tốt hơn với mái nhà này.

Đã nhiều năm trôi qua, mọi người đều đã trưởng thành, nhưng dường như chẳng có ai thay đổi cả!

Trong lòng Cao Phi cuộn lên một cảm giác chua xót nhưng lại vô cùng ấm áp. Cảm giác này y hệt như cái đêm giao thừa năm nào, khi nhận được bưu kiện gửi về từ Đại đội Tiểu Đôn, cậu vừa vui sướng tột độ, nhưng sống mũi cũng cay xè.

Thẩm Bán Nguyệt dẫn đường đi một mạch đến căn nhà cạnh vách nhà bà Sầm, dừng lại đ.á.n.h giá khoảng sân trước mặt.

Triệu Học Hải khó tin hỏi: "Chỗ ở mà em nói, không phải là cái sân này chứ? Cái sân này đã bị bán đi rồi mà, người mua còn bạo chi vung tiền tu sửa mấy tháng trời."

Cậu ta bỗng trừng lớn hai mắt: "Đừng nói người mua bạo chi đó là em nhé?!"

Thẩm Bán Nguyệt đắc ý nhướng mày: " Em không được phép bạo chi vung tiền sao?"

Triệu Học Hải load xong thông tin, tặc lưỡi "Chậc chậc chậc" một hồi lâu rồi mới than vãn: "Đương nhiên là em được phép. Em mà có nói là định mua luôn cả con ngõ này anh cũng tin sái cổ."

Cái con người này từ nhỏ đã có khiếu kiếm tiền. Hồi nhỏ tiền trong túi áo cô còn nhiều hơn cả người lớn, ngần ấy năm qua chẳng biết đã kiếm được bao nhiêu. Thêm nữa đợt trước còn nghe đồn tham gia dự án này dự án nọ, được phát không biết bao nhiêu tiền trợ cấp với tiền thưởng. À đúng rồi, còn cả tiền "hoa hồng" mà cậu ta chia cho cô nữa chứ.

Triệu Học Hải bỗng thấy có chút "thù hằn với người giàu". Cậu ta cày bục mặt bao lâu nay còn chưa tích cóp đủ tiền mua nhà, thế mà Thẩm Bán Nguyệt đã âm thầm tậu luôn một cái đại viện t.ử!

Đúng là khoảng cách!

Phải biết rằng, cái sân này không phải dạng sân viện nhỏ như nhà bà Sầm. Đây là một cái viện hai tiến (có sân trước sân sau), vị trí đắc địa, diện tích rộng lớn, bản thân ngôi nhà cũng chưa bị tàn phá quá nghiêm trọng. Chủ nhà sau khi được trả lại nhà mới ở được hơn một năm, thực ra cậu ta đã âm thầm để mắt tới nó từ lâu, nhưng kẹt nỗi thiếu một khoản tiền lớn nên căn bản là không mua nổi.

Hồi trước nghe nói có người mua mất, cậu ta còn thầm ganh tị với người mua không biết bao nhiêu lần. Nào ngờ, người mua đó lại chính là Thẩm Bán Nguyệt!

Sự ngưỡng mộ lập tức hóa thành nỗi ghen tị.

Ngôi nhà đã được thợ tu sửa lại gọn gàng, chỉ là nội thất giường tủ vẫn chưa sắm sửa gì. Thẩm Bán Nguyệt vốn định đợi đến kỳ nghỉ hè rảnh rỗi mới dọn dẹp, mua sắm đồ đạc chăn màn đầy đủ rồi mới dọn sang. Đến lúc đó mấy đứa em dưới quê lên cũng có chỗ đặt chân. Nào ngờ Tiểu

Thạch Đầu lại lên sớm thế này.

"Em tới sớm, được ưu tiên chọn phòng trước. Phòng của mấy đứa đều được bố trí ở viện phía trước, có cãi nhau tung trời cũng không ảnh hưởng đến viện phía sau." Thẩm Bán Nguyệt dẫn mấy người đi tham quan một vòng, tay lủng lẳng xách theo chùm chìa khóa, mạc danh có loại ảo giác mình là một bà chủ cho thuê nhà.

Tận mắt nhìn thấy cấu trúc bên trong ngôi nhà, Triệu Học Hải càng thêm "ngứa mắt". Cái viện này được phân chia vô cùng bài bản, diện tích sân trong rất lớn, ngay cả hoa cỏ cây cối cũng được cắt tỉa, sắp xếp chỉnh tề.

Cậu ta nhịn không được buông lời chua xót: "Chỉ có Tiểu Thạch

Đầu là được chọn phòng thôi sao?"

Thẩm Bán Nguyệt liếc xéo cậu ta: " Anh cũng có thể chọn. Nhưng mà, chẳng phải anh sắp mua nhà để kết hôn sao, anh mà chọn thì cũng ở được mấy ngày đâu?" Tuy rằng cô thừa biết cái chuyện kết hôn kia thuần túy chỉ là suy nghĩ đơn phương từ một phía của Triệu Học Hải, La Tư Văn người ta còn đang muốn học tiếp lên Thạc sĩ cơ mà.

Triệu Học Hải lập tức trưng ra vẻ mặt vô cùng khó xử, thở dài não nề: "Cá và tay gấu không thể có cả hai a!"

*(Thành ngữ: Ngư và hùng chưởng bất khả kiêm đắc - Ý chỉ không thể tham lam muốn có được cả hai thứ tốt đẹp cùng lúc).*

Tiểu Địch T.ử cũng là lần đầu tiên biết chuyện Thẩm Bán Nguyệt mua nhà. Cả người cô bé hưng phấn tột độ, thoắt cái đã nhảy tới bên này, thoắt cái lại chạy sang bên kia. Đúng lúc này, cô nhóc nhảy tót đến trước mặt Triệu Học Hải, nghĩa chính từ nghiêm dõng dạc nói: "Cá em cũng muốn, mà tay gấu em cũng muốn. Nhưng mà anh Học Hải này, anh vẫn là nên mời em ăn vịt quay trước đi!"

Triệu Học Hải: "..."

Cái ải vịt quay này là không qua được đúng không!

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.