Đừng Nhìn Tôi 9 Tuổi, Tôi Có Dị Năng Đấy! - Chương 27:**
Cập nhật lúc: 20/04/2026 02:40
Xem mắt làm sao có thể để cả nhà lố nhố đứng xem bên cạnh được. Bọn họ đã bàn tính từ trước: cứ giả vờ như người dưng nước lã. Uông Quế Chi sẽ dẫn mấy đứa nhỏ ra ngồi riêng một bàn, vừa nhẩn nha ăn ngon vừa tiện thể đ.á.n.h giá ngầm cô gái kia xem nhân phẩm thế nào.
Đây vốn dĩ là "bài tởm" quen thuộc trong những buổi xem mắt.
Vừa được ăn ngon lại vừa được hít hà drama, Thẩm Bán Nguyệt háo hức ra mặt. Sống qua ngần ấy kiếp, bản thân cô chưa từng đi xem mắt, cũng chưa từng được trực tiếp "ngồi hàng ghế VIP" hóng hớt người khác xem mắt bao giờ.
Nhìn theo bóng nhóm Thẩm Bán Nguyệt khuất dần, nam thanh niên lắc đầu bật cười. Trẻ con đúng là trẻ con, vụ việc vừa rồi dường như chẳng mảy may ảnh hưởng gì đến cô bé, nhìn cái điệu bộ nhảy chân sáo kia mà xem.
Ngay sau đó, sắc mặt anh ta đanh lại, xách cổ tên trộm gầy gò lên: "Đi, lên công xã!"
—
Chưa tới giờ ăn trưa, tiệm cơm quốc doanh đã lác đác không ít thực khách.
Vào những ngày họp chợ phiên, cảnh tượng này quá đỗi quen thuộc. Nhiều người từ Giang Thành xuống đây có sẵn tiền và tem phiếu rủng rỉnh trong tay, đi chợ xong là tạt ngay vào tiệm cơm quốc doanh để lấp đầy chiếc bụng đói. Ngoài ra, cũng có không ít người từ các đại đội khác lặn lội đến họp chợ, hễ rủng rỉnh túi tiền một chút là lại tranh thủ ghé tiệm cơm cải thiện bữa ăn.
Tiệm cơm vốn đã chật hẹp, người đông thì chỗ ngồi nghiễm nhiên trở thành "hàng hot". Thế nên, nhiều người mua sắm xong là phải tức tốc chạy tới xí chỗ ngay.
May thay, thời gian vẫn còn sớm, chỗ trống vẫn còn kha khá. Nhóm Thẩm Bán Nguyệt chọn ngay một bàn sát cửa sổ, Thẩm Quốc Khánh thì an tọa ở bàn cách đó một khoảng.
Ngoài việc phục vụ ăn uống, tiệm cơm quốc doanh này còn bán cả nước trà. Là loại trà rừng do nông dân tự hái, một ấm to bự chảng giá chỉ vỏn vẹn một hào, tiêu chí hàng đầu là rẻ và nhiều.
Uông Quế Chi sai Thẩm Bán Nguyệt ra quầy mua một ấm trà. Chị phục vụ quan sát cô bé một hồi, đột nhiên vỗ đùi đ.á.n.h đét một cái, kêu lên: "Em có phải là cái cô bé hôm trước đi chung với lũ buôn người không? Đúng rồi, còn một đứa nữa đang ngồi đằng kia, chính là hai chị em tụi em! Ây da, hôm trước hai đứa cũng ngồi ngay cái bàn đó luôn! Trời đất ơi, hai đứa bây giờ sao rồi, cái bà cụ đi cùng tụi em hôm nay chắc không phải bọn buôn người đâu nhỉ?"
Nói đến câu cuối, chị ta cố tình hạ giọng thật nhỏ, đưa tay chỉ chỏ về phía tấm lưng của Uông Quế Chi.
Thẩm Bán Nguyệt bị vẻ mặt làm lố của chị gái chọc cười. Cô nở một nụ cười vô hại, đáp: "Công xã gửi tụi em cho bà nội ấy chăm sóc tạm một thời gian. Bà ấy không phải buôn người đâu ạ, bà là người tốt lắm."
Nếu không nhờ chị phục vụ nhắc, cô cũng chẳng để ý. Hôm họ và bà lão đến từ đại đội Phong Sơn "giao dịch", dường như cũng ngồi đúng ngay cái bàn ấy. Gã đầu trọc còn định mượn cái cửa sổ đó để chuồn mất dạng cơ mà.
"Ối giời, thế thì may quá, dân đen mình cứ phải nhờ cậy vào Đảng và Nhà nước thôi."
Chị phục vụ đưa ấm trà cho Thẩm Bán Nguyệt, ân cần dặn dò cẩn thận kẻo bỏng. Sau đó, chị ta lôi từ dưới quầy ra mấy miếng bánh đào xốp, gói ghém cẩn thận vào lớp giấy dầu rồi dúi vào tay cô bé: "Cầm lấy mà ăn."
Đừng thấy trên tường tiệm cơm treo mấy khẩu hiệu sặc mùi đe dọa như "Nghiêm cấm động thủ! Khách hàng là đồng chí, không phải kẻ thù giai cấp", các đồng chí phục vụ ở đây thực chất vẫn rất đôn hậu và tốt bụng.
Thẩm Bán Nguyệt nhận lấy tấm chân tình của chị gái, cười tươi rói cảm ơn.
Loanh quanh cả buổi sáng, ai cũng khát khô cổ. Thẩm Bán Nguyệt xách ấm trà rót đầy mấy cái bát sành. Bàn bên kia, Thẩm Quốc Khánh vừa định lân la sang xin một bát thì bỗng tiếng oang oang quen thuộc của thím Lưu vang lên: "A, Quốc Khánh ngồi kia kìa!"
Toàn thân Thẩm Quốc Khánh như hóa đá. Dưới con mắt của Thẩm Bán Nguyệt, anh ta diễn một màn vô cùng "giả trân": gượng gạo vẫy tay chào người tới, vờ vịt như không có chuyện gì xảy ra, rồi ngồi phịch xuống ghế. Chỉ giây lát sau, anh ta lại sực tỉnh, lúng túng đứng phắt dậy.
Uông Quế Chi khẽ lầm bầm phàn nàn: "Cái thằng ngốc này."
Bà đã dặn dò kỹ ba đứa nhỏ, tuyệt đối phải vờ như không quen biết Thẩm Quốc Khánh, không được ngồi chung bàn, cũng cấm hé miệng gọi anh ta.
Hai đứa lớn thì khỏi phải lo, Uông Quế Chi chỉ để mắt đến cô nhóc bé nhất. Thấy con bé mở to đôi mắt tròn xoe ngơ ngác nhìn nhóm người phía xa, đôi bàn tay mũm mĩm bưng c.h.ặ.t miệng, ra vẻ "cháu rất ngoan, cháu sẽ không nói gì đâu", thật sự là đáng yêu đến mức làm tan chảy trái tim người nhìn.
Bên kia, thím Lưu vội vàng đứng ra hòa giải: "Thằng Quốc Khánh bình thường lanh lợi lắm, ngặt nỗi cứ giáp mặt đồng chí nữ là lại đ.â.m ra bẽn lẽn." Vừa cười nói rôm rả, thím vừa mời mọi người an tọa.
Đây chẳng phải lần đầu thím Lưu hành nghề bà mai. Lời lẽ của thím cực kỳ khéo léo, vừa tâng bốc Thẩm Quốc Khánh, vừa thanh minh cho sự lúng túng của anh, lại còn ngầm khẳng định nhân phẩm anh đàng hoàng, không phải loại trăng hoa dẻo mép.
Thẩm Bán Nguyệt tu ừng ực một ngụm cạn bát trà, sau đó công khai hướng mắt về phía "chiến trường" xem kịch.
Thật ra cũng chẳng cần phải lén lút, vì bàn dân thiên hạ xung quanh ai nấy cũng đang dỏng tai hóng hớt.
Cái thời này, ở mấy vùng quê hẻo lánh mà hẹn nhau xem mắt ngay tại tiệm cơm quốc doanh quả là hiếm có khó tìm. Thường thì người ta chỉ tạt qua nhà bà mai, hoặc nhà gái nhà trai gặp mặt làm ngụm nước trà là xong chuyện.
Nhất là vào cái ngày chợ phiên đông nghẹt thế này, bàn của Thẩm Quốc Khánh nghiễm nhiên biến thành rạp xiếc trung ương để mọi người tha hồ soi mói.
Nhưng nghĩ lại cũng chẳng có gì lạ. Thời bấy giờ xe cộ đi lại khó khăn, hẹn nhau vào ngày họp chợ cũng tiện đôi đường. Lỡ hai bên ưng ý thì có thể dắt tay nhau dạo chợ, sắm sửa cho cô gái chút quà cáp lấy lòng.
Cô gái kia quả nhiên xinh xắn thật. Da trắng bóc, mắt hạnh đào, má lúm đồng tiền. Nhìn qua là biết không phải loại phải giang nắng giang mưa ngoài đồng ruộng.
Cô ấy không đi một mình mà có người đi kèm, nghe giới thiệu là mẹ ruột, cô gái tên Lưu Đan Đan, còn bà mẹ là Điền Thúy Cần.
Hai mẹ con nhà này phong thái khá tự nhiên, cứ như chẳng mảy may bận tâm đến những ánh nhìn tò mò xung quanh. Vừa yên vị, họ đã tự túc rót nước tu ừng ực, vừa uống vừa bình luận rôm rả về tấm bảng đen ghi thực đơn "Hôm nay phục vụ".
"Phiên chợ nào cũng thế, hễ đến ngày này là có thịt kho tàu với cá lóc kho tộ. Ngày thường thì làm gì có mâm cao cỗ đầy thế này, toàn mấy món lèo tèo như thịt xào, hay thịt ba chỉ hầm miến thôi." Bà Điền Thúy Cần thao thao bất tuyệt, ra vẻ mình là "thổ địa" sành ăn sỏi uống ở tiệm cơm quốc doanh này.
Lưu Đan Đan lại có vẻ lơ đãng, cô liếc nhìn Thẩm Quốc Khánh một cái, rồi đột ngột hỏi: "Anh trai anh trên Giang Thành sống trong khu tập thể của nhà máy cơ khí à? Em nghe mấy chị bạn rỉ tai nhau bảo khu chung cư mới xây của nhà máy họ oách lắm, tiện nghi cực kỳ, trong nhà có cả bếp với nhà vệ sinh riêng nữa cơ đấy."
Thẩm Quốc Khánh nhìn cô, khẽ lắc đầu: "Anh tôi đi làm sớm, nhà anh ấy được chia ở khu tập thể cũ, chỉ là nhà cấp bốn thôi."
Lưu Đan Đan lộ rõ vẻ thất vọng: "Nhà cấp bốn á? Thế thì có khác gì nhà dưới quê đâu."
Nét mặt Thẩm Quốc Khánh hơi sượng lại, anh gật đầu, im lặng.
Thím Lưu thấy tình hình có vẻ căng, vội vàng chêm vào: "Nhà tầng hay nhà cấp bốn thì cũng có cái hay riêng của nó. Nhà dưới quê mình thì rộng rãi, sân đình tha hồ nuôi thêm mấy con gà, con vịt, tiện đủ bề. Thằng Quốc Cường là đứa làm rạng danh đại đội mình nhất, giỏi giang tháo vát lắm. Quốc Khánh giống anh nó, cũng là một tay tháo vát, thông minh từ bé, học gì cũng nhanh nhạy."
Khen Thẩm Quốc Khánh xong một tràng, thím quay sang tâng bốc Lưu Đan Đan: "Đan Đan nhà mình cũng giỏi giang, lại xinh xắn, học hành thì xuất sắc, tính toán nhanh như chớp. Theo tôi thấy, sau này khéo lại nối nghiệp bố làm kế toán cũng nên."
Đấy dĩ nhiên chỉ là những lời tâng bốc xã giao, thời buổi này xin được một chân vào biên chế nhà nước đâu phải chuyện đùa, chức kế toán đại đội thì đã có người ngồi chễm chệ từ đời nào rồi.
Ngờ đâu, bà Điền Thúy Cần vừa nghe lời khen đó liền đốp ngay: "Chứ còn gì nữa! Cậu Thẩm này, anh trai cậu lăn lộn trên Giang Thành cũng được kha khá năm rồi. Nếu Đan Đan nhà tôi thành đôi với cậu, hai đứa lên Giang Thành sống, bảo anh trai cậu lo lót cho con bé một công việc."
Thím Lưu nghe xong, mắt giật liên hồi, theo phản xạ quay phắt sang nhìn Uông Quế Chi đang ngồi cách đó một bàn. Bụng dạ thím rối bời: "Toang rồi, mẹ con bà Điền Thúy Cần này đúng là không đáng tin cậy. Thế này chẳng phải đang hại mình sao!"
Trước khi đến, họ có hé răng nửa lời về cái yêu sách này đâu!
Nếu ngay từ đầu họ mà nói thẳng thế này, thì có đ.á.n.h c.h.ế.t thím cũng chẳng dại gì nhúng tay làm mai!
Thật là phiền phức hết sức!
Uông Quế Chi phía bên kia chẳng rõ có nghe thấy hay không, nhưng sắc mặt vẫn bình thản như không.
Thím Lưu lại lén liếc sang Thẩm Quốc Khánh. Bình thường cậu nhóc này hay tưng t.ửng là thế, nhưng lúc này lại giữ được sự bình tĩnh đáng ngạc nhiên. Cặp chân mày anh không hề nhíu lại dù chỉ một chút, giọng nói vẫn trầm ổn đều đều. Anh chỉ buông một câu ngắn gọn: "Xin việc bây giờ không phải dễ đâu."
"Chuẩn rồi đấy, thời buổi này xin được việc làm quý như vàng vậy. Nếu có cơ hội, thằng Quốc Cường chắc chắn sẽ lo cho em ruột mình trước chứ?" Thím Lưu vội vã đỡ lời. Bữa nay thím làm bà mai mà cứ nơm nớp lo sợ, mồ hôi lạnh toát cả sống lưng.
Lưu Đan Đan dường như vẫn muốn lên tiếng thêm, nhưng bà Điền Thúy Cần đã cắt ngang, đ.á.n.h mắt về phía quầy hàng: "Cứ ăn cơm trước đã, chuyện gì cũng từ từ rồi tính."
Đoạn, bà quay sang tươi cười bảo Thẩm Quốc Khánh: "Tiểu Thẩm à, Đan Đan nhà cô khoái món thịt kho tàu với cá lóc kho tộ lắm. Mấy món khác cháu cứ gọi tùy ý nhé."
Thím Lưu: "..."
Nghe bà nói kìa, có ai mà không khoái ăn cá với thịt cơ chứ?
Vấn đề là, hôm nay mới là buổi xem mắt đầu tiên, có thành hay không còn chưa biết. Người bình thường ai lại mặt dày đòi hỏi người ta thiết đãi cả cá lẫn thịt ngay lần đầu gặp mặt?
Rõ ràng rồi, hai mẹ con nhà này hôm nay cố tình nhắm vào thím để phá đám đây mà!
Thím Lưu vội can ngăn: "Tụi mình có mấy mống người, gọi chi cho lắm thế. Quốc Khánh, cứ gọi vài bát mì, thêm đĩa thức ăn xào đơn giản là được rồi!"
Thẩm Quốc Khánh nhìn lướt qua hai mẹ con nọ, chẳng hó hé lời nào, quay gót bước về phía quầy gọi món.
Tại một bàn khác, Thẩm Bán Nguyệt mặc kệ mọi chuyện, cô bé hớn hở chạy vội đi mua thức ăn.
Hôm bữa, mấy bác lãnh đạo công xã ghé thăm, không chỉ trao bằng khen mà còn dúi thêm sáu tờ tiền Đại Đoàn Kết (tiền mệnh giá lớn thời đó) với hai phiếu thịt. Cô bé vẫn chưa đụng đến một xu. Trước lúc đến đây đã bàn xong, hôm nay Thẩm Bán Nguyệt sẽ khao cả nhà.
Giao tiền và phiếu xong xuôi, chị phục vụ bưng ra một khay đựng ba tô mì rau xanh bốc khói nghi ngút và một đĩa thịt kho tàu đầy ắp. Chỉ liếc mắt thôi cũng đủ biết phần thịt này nhiều hơn hẳn so với những bàn khác.
Trên đường bưng mâm thức ăn về bàn, Thẩm Bán Nguyệt tình cờ lướt ngang qua Thẩm Quốc Khánh. Cô nháy mắt tinh nghịch, trêu chọc anh một cái. Thẩm Quốc Khánh chỉ biết tròn mắt lườm lại, khẽ buông một tiếng thở dài ngao ngán.
Trở lại chỗ ngồi, Thẩm Bán Nguyệt gắp một phần mì nhỏ sang bát cho Tiểu Địch, kèm thêm miếng thịt kho thơm lừng. Nhìn nhóc tì hai má phồng phúng phính, ăn uống say sưa nghiêm túc, cô mới quay sang nhỏ giọng thì thầm với Uông Quế Chi: "Bà nội ơi, xem ra chú nhỏ với cô kia không thành đôi được đâu. Nãy chú ấy còn lườm cháu một cái sắc lẹm kìa."
Tai cô thính lắm, toàn bộ cuộc trò chuyện của bàn bên kia cô nghe không sót một chữ. Hai mẹ con nhà nọ đúng là xem Thẩm Quốc Khánh như cây rụng tiền vậy!
Vớ phải một cô nàng xem mắt kỳ khôi như thế, đúng là xui xẻo cho đồng chí Thẩm Quốc Khánh.
Thính lực của Uông Quế Chi dĩ nhiên không bén nhạy bằng. Bà chẳng nghe trọn vẹn phần đầu câu chuyện, chỉ loáng thoáng bắt được vài từ nhắc tới Quốc Cường. Thế nhưng, câu đòi ăn thịt, ăn cá của bà mẹ kia thì lại văng vẳng bên tai, chắc mẩm cả mấy bàn xung quanh cũng đều nghe thấy.
Chẳng phải là tiếc rẻ chút tiền mua thức ăn, nhưng một gia đình thông gia ngang ngược, bất biết trên dưới thế này, Uông Quế Chi quả thực không thèm đoái hoài.
Con trai bà mà trót ưng thì bà cũng đành ngậm đắng nuốt cay mà chịu. Còn lỡ mà nó chẳng ưng thì đúng là tốt quá!
