Đừng Nhìn Tôi 9 Tuổi, Tôi Có Dị Năng Đấy! - Chương 41
Cập nhật lúc: 20/04/2026 02:42
Triệu Học Hải đảo tròn mắt, bỗng nhiên hỏi: "Chị Chu ơi, chị có đối tượng chưa ạ?"
Chu Dao Dao sửng sốt, mặt thoắt cái đỏ bừng, nhưng cô vẫn rất tự nhiên đáp: "Chị vẫn chưa có."
Triệu Học Hải cười hì hì, lại hỏi: "Vậy chị có đòi rất nhiều rất nhiều sính lễ không?"
Chu Dao Dao ngạc nhiên "A" lên một tiếng, ngay sau đó lắc đầu: "Cũng, cũng bình thường thôi. Bố mẹ chị cũng chưa bàn bạc chuyện này với chị bao giờ, nhưng họ đều không phải người vô lý, chắc là sẽ không đòi nhiều đâu."
Cô mỉm cười, hơi ngại ngùng một chút nhưng cũng không hề vặn vẹo, ngược lại còn rất thoải mái đùa cợt với Triệu Học Hải: "Nhưng mà chị không thể hẹn hò với em được đâu nhé, em còn nhỏ quá!"
Triệu Học Hải vung bàn tay nhỏ xíu lên: "Em không hẹn hò đâu, sau này có tiền em sẽ đi mua thịt. Đại anh hùng Tiểu Nguyệt bảo, em thế này gọi là một người ăn no cả nhà không c.h.ế.t đói. Em là hỏi giúp anh Quốc Khánh của em... ư ư... ư ư ư..."
Thẩm Quốc Khánh nhịn hết nổi, cuối cùng phải đứng dậy bịt c.h.ặ.t miệng Triệu Học Hải lại.
Anh ghé sát tai thằng nhóc ranh, khẽ đe dọa: "Còn dám nói hươu nói vượn nữa thì nhịn ăn cơm, một miếng thịt cũng không có đâu!"
Thôi xong, bị nắm trúng t.ử huyệt, Triệu Học Hải tự động "tắt đài".
Chu Dao Dao liếc nhìn Thẩm Quốc Khánh, rồi nhanh ch.óng quay đầu đi, làm ra vẻ mình không hiểu gì cả. Thẩm Quốc Khánh cũng nhìn cô một cái, gãi gãi đầu, luống cuống đứng dậy nói: "Chắc là nấu xong rồi đấy, tôi đi lấy thức ăn đây."
Kết quả chân vấp phải chân ghế một cái, suýt chút nữa ngã nhào. Khó khăn lắm mới đứng vững được, lúc bước đi lại lóng ngóng tay chân đi cùng một bên.
Thẩm Văn Ích không nhịn được bật cười. Khuôn mặt Chu Dao Dao tuy đỏ ửng nhưng cũng không nén được mà cong khóe môi.
Thẩm Bán Nguyệt ngồi bên cạnh nhìn người này một cái, lại nhìn người kia một cái, thầm nghĩ đồng chí Thẩm Quốc Khánh có hi vọng rồi đây!
Một bữa cơm mọi người ăn uống vô cùng thỏa mãn.
Đặc biệt là cái âu to đựng thịt ba chỉ hầm miến kia, giá không đắt nhưng lượng đồ ăn lại vô cùng đầy đặn, những lát thịt cũng rất nhiều.
Theo lời Thẩm Chấn Hoa nói, bình thường chỉ được hơn nửa âu, hôm nay lại đầy ắp cả âu, rõ ràng là chị Lệ cố tình múc cho nhiều hơn.
Tạm biệt chị Lệ, cả nhóm người lại lùa xe bò đưa Chu Dao Dao về trạm xá, cô vẫn phải quay lại trực ban.
Đến cửa trạm xá, Chu Dao Dao nhảy xuống xe, lại vẫy vẫy tay với bọn Thẩm Bán Nguyệt: "Đi thôi, chỗ chị có kẹo sữa, mấy đứa theo chị vào lấy một ít. Chị sắp muộn rồi, không có thời gian mang ra cho mấy đứa đâu."
Thẩm Bán Nguyệt đoán chắc cô nàng ăn chực một bữa nên thấy ngại, vì thế bèn đứng dậy nhảy xuống xe bò, quay đầu xách luôn Tiểu Địch lên rồi đi theo.
Lâm Miễn cũng bám gót nhảy xuống xe, mấy đứa khác nghe nói có kẹo sữa cũng thi nhau nhảy xuống theo.
Thẩm Văn Ích sát lại gần Thẩm Quốc Khánh, dùng cùi chỏ huých huých anh: "Ê, cậu không đi à?"
Thẩm Quốc Khánh do dự một chút, dường như nhớ ra điều gì đó, cũng nhảy xuống xe bò theo.
Bác sĩ Mã tên là Mã Quang Vinh, dáng người cao gầy, đeo cặp kính, bộ áo blouse trắng trên người giặt giũ sạch sẽ cẩn thận, thoạt nhìn khá phù hợp với "ấn tượng rập khuôn" về hình ảnh một "bác sĩ". Không giống với một vị bác sĩ họ Phương khác ở đây, suốt ngày đầu tóc rối bù, cúc trên áo blouse rơi rụng đến mức chỉ còn lại một cái.
Chu Dao Dao vừa bước vào cửa, bác sĩ Mã đã mang khuôn mặt lạnh lùng nhìn sang, nói: "Cô đến muộn, y tá Chu."
Bước chân của Chu Dao Dao hơi khựng lại, cô đưa mắt quét một vòng quanh đại sảnh khám bệnh trống huơ trống hoác, nói: "Ồ, vậy anh đi báo với viện trưởng Trương đi, trừ lương tôi cũng được."
Mã Quang Vinh bị một câu của cô làm cho nghẹn họng.
Viện trưởng Trương tuổi đã cao, bình thường không mấy khi quản lý chuyện vặt vãnh, càng không cần nói đến việc nhỏ nhặt như đi muộn có vài phút. Ông ấy chỉ cười khà khà nói "Trạm xá công xã nho nhỏ của chúng ta, làm gì mà có nhiều quy củ thế".
Chu Dao Dao không thèm để ý đến gã nữa, đi thẳng vào văn phòng, lấy từ trong ngăn kéo bàn làm việc ra một chiếc hộp sắt. Hộp mở ra, bên trong ngoài kẹo sữa thì còn có một gói bánh quy bọc trong giấy thấm dầu.
Cô cầm chiếc hộp đứng dậy, đang định bước ra ngoài thì Mã Quang Vinh không biết từ lúc nào đã đứng ngay cửa văn phòng. Gã sa sầm mặt mũi nói: "Y tá Chu, kết bạn cũng phải xem đối phương là loại người thế nào chứ."
Nét mặt Chu Dao Dao lạnh tanh, hỏi ngược lại: "Bác sĩ Mã, tôi kết bạn với ai thì có liên quan gì đến anh sao? Hơn nữa, thế nào gọi là xem đối phương là loại người gì, anh nói thế là có ý gì?"
Mã Quang Vinh cười khẩy một tiếng, bỗng nhiên nói: "Cô sẽ không định hẹn hò với cái thằng chân lấm tay bùn kia đấy chứ? Chu Dao Dao, cô không đến mức hồ đồ như thế đâu nhỉ. Tuy chúng ta chỉ ở trạm xá công xã, nhưng dẫu sao cũng là ăn cơm nhà nước. Cô đi tìm một tên xã viên trong thôn, ha ha, thế không phải là có bệnh sao? Cô cứ chờ xem, sau này cô chắc chắn sẽ hối hận!"
Vì chuyện Chu Dao Dao cho gã một bạt tai lúc trước, Mã Quang Vinh thực ra vẫn đang ôm một cục tức. Thêm vào đó, lúc này trạm xá không có bệnh nhân nào, một y tá khác thì đang ở trong phòng cấp phát t.h.u.ố.c, Mã Quang Vinh cũng chẳng thèm giấu giếm vòng vo nữa, tuôn ra những lời cực kỳ thẳng thừng và khó nghe.
Gã cũng lớn tuổi rồi, dạo gần đây luôn đi xem mắt tìm đối tượng, nhưng đều không mấy vừa ý.
Trạm xá chỉ có ba bác sĩ, viện trưởng Trương sắp về hưu, gã là ứng cử viên sáng giá nhất cho chức vị viện trưởng kế nhiệm. Khoan bàn đến chuyện tiền đồ xán lạn, nhưng ít ra ở mảnh đất công xã Vân Lĩnh này, gã cũng được coi là có m.á.u mặt. Hơn nữa trông gã cũng không tệ, điểm duy nhất là gánh nặng gia đình hơi lớn, tuổi tác cũng dừ hơn một chút.
Đám bà mối đó cứ như bị mù vậy, chẳng nhìn thấy ưu điểm của gã, toàn giới thiệu cho gã mấy cô thôn nữ nhà quê.
Mãi cho đến một hôm có tên bạn bè nhậu nhẹt nào đó nửa đùa nửa thật nói rằng hai cô y tá chưa chồng trong trạm xá của bọn họ đều rất được, lúc đó não của Mã Quang Vinh mới đột nhiên nảy số.
Đúng vậy, gã cũng đâu phải là con thỏ, tại sao lại không "ăn cỏ gần hang" cơ chứ?
Hai cô y tá đều còn trẻ, một cô mười chín một cô hai mươi. Mã Quang Vinh cân nhắc một hồi, cảm thấy điều kiện gia đình của Chu Dao Dao nhỉnh hơn một chút, vì thế bắt đầu thường xuyên ra vẻ ân cần niềm nở với đối phương. Đáng tiếc là Chu Dao Dao cứ như bị mù, chẳng thèm hùa theo lời gã nửa câu. Hôm nay gã cuối cùng không nhịn được nữa, gọi người ra ngoài để "nói chuyện".
Ai mà ngờ cô nàng ớt nhỏ sặc mùi này, chỉ mới một lời không hợp đã vung tay cho gã một bạt tai.
Đã thế lại còn vui vẻ hớn hở bước lên xe bò của một thằng dân quê chân lấm tay bùn.
Mã Quang Vinh ôm cục tức trong lòng, ngoài ra còn cảm thấy vô cùng nhục nhã. Gã tốt xấu gì cũng là một bác sĩ, lại còn là một bác sĩ nòng cốt từng được lên bệnh viện lớn bồi dưỡng học tập, sao lại có thể không bằng một thằng nhà quê mắt toét được?
Chu Dao Dao cười lạnh một tiếng, nói: "Không hẹn hò với xã viên, chẳng lẽ lại đi hẹn hò với anh à? Chỉ dựa vào anh sao, đối tượng xem mắt chạy đến tận cửa trạm xá cãi lộn, mà anh cũng chỉ biết rụt cổ làm con rùa, anh cũng không thấy xấu hổ khi nói phải xem đối phương là người thế nào sao? Sao anh không tự soi lại xem bản thân mình là hạng người gì đi? Tôi hối hận chứ, tôi hối hận nhất là hôm đó vì muốn nói giúp anh một câu công bằng mà còn đi đấu khẩu cãi vã với người ta. Tôi đúng là rảnh rỗi sinh nông nổi mà. Các người một con quạ đen một con lợn đen, có ai trắng hơn ai đâu cơ chứ!"
Mã Quang Vinh tức đến mức mặt mày tái mét: "Chu Dao Dao, cô cô cô..."
Chu Dao Dao lật trắng mắt, đột nhiên quay sang hỏi Thẩm Quốc Khánh vừa mới đi tới: "Đồng chí Thẩm Quốc Khánh, anh thấy tôi thế nào, có bằng lòng hẹn hò với tôi không?"
Chân Thẩm Quốc Khánh vấp một cái, không đứng vững được, ngã phịch xuống đất.
Đám trẻ bước vào trạm xá liền đứng ngay ở cửa, không đi sâu vào trong. Sắc mặt vị bác sĩ Mã kia quá khó coi, lại còn nói y tá Chu đến muộn, lũ trẻ nhạy cảm nhận ra có lẽ chúng không được hoan nghênh cho lắm, cũng không muốn mang phiền phức đến cho Chu Dao Dao.
Thẩm Quốc Khánh đi theo đứng ở cửa một lúc, mãi cho đến khi nghe thấy tiếng cãi vã loáng thoáng vang lên, không yên tâm nên anh vẫn bước tới xem sao.
Ai mà ngờ vừa bước đến gần, anh đã bị Chu Dao Dao thả luôn cho một quả "bom" thẳng vào mặt. Chấn động, kinh hỉ, nghi ngờ, hoang mang... còn chưa kịp bộc lộ thì đã ngã nhào một cú trước đã.
Cú ngã này khá nặng, "bịch" một tiếng, thu hút luôn sự chú ý của đám trẻ con đang đứng ở cửa.
Chu Dao Dao sửng sốt một giây, tiếp đó không nhịn được "phụt" cười thành tiếng. Cô dứt khoát cầm luôn chiếc hộp sắt bước ra khỏi văn phòng, nhét chiếc hộp vào tay Thẩm Bán Nguyệt, hỏi Thẩm Quốc Khánh: "Thế nào, anh không sao chứ?"
Thẩm Quốc Khánh luống cuống tay chân bò dậy, xua tay lia lịa: "Không sao không sao, chỉ, chỉ ngã một cái thôi mà, có làm sao được."
Chu Dao Dao chỉ chỉ vào tay anh: "Đưa tay ra đây xem nào."
Thẩm Quốc Khánh cuộn các ngón tay lại, do dự một lát nhưng vẫn ngoan ngoãn vươn tay ra.
Chu Dao Dao rướn người liếc nhìn một cái: "Hơi trầy da rồi, anh qua đây, tôi lấy cồn i-ốt bôi cho anh, sát trùng một chút."
Ngoài miệng Thẩm Quốc Khánh liên mồm "chỉ xước tí da thôi đâu cần bôi t.h.u.ố.c", nhưng bước chân thì lại vô cùng thành thực mà đi theo sau cô nàng.
Thẩm Bán Nguyệt đảo tròn mắt, chẳng có chút ý tứ nào mà một tay xách Tiểu Địch, một tay ôm cái hộp sắt, lẽo đẽo theo sau. Đám trẻ con còn lại như bầy vịt bị lùa, cũng nối đuôi nhau lục tục bám gót.
Chẳng ai thèm để ý đến Mã Quang Vinh đang cứng đờ tại chỗ. Sắc mặt Mã Quang Vinh biến đổi liên tục, cuối cùng gã cười gằn ba tiếng, tự lẩm bẩm: "Hừ, tìm một thằng nhà quê, đúng là tự chuốc lấy đau khổ."
Xử lý vết thương trầy xước nhỏ xíu, Chu Dao Dao đương nhiên làm quen tay dễ như trở bàn tay, vài ba động tác là xong. Cô thuận miệng dặn dò: "Về nhà nhớ chú ý giữ vệ sinh sạch sẽ, tránh bị nhiễm trùng đấy."
Thẩm Quốc Khánh giơ tay ra hồi lâu vẫn không rụt về, miệng cứ há ra rồi lại ngậm vào, nửa ngày mới nặn ra được một câu: "Cô, lời cô nói vừa nãy, là thật sao? Tôi, tôi..."
Chu Dao Dao đỏ bừng mặt, ban đầu còn hơi ngại ngùng, nhưng bị dáng vẻ căng thẳng lóng ngóng của anh chọc cho bật cười. Cô tưởng anh cảm thấy điều kiện của mình không tốt, sợ cô chê bai, bèn xua xua tay nói: "Tình hình nhà anh thế nào tôi đều biết cả rồi. Tôi chỉ thấy anh là người khá thú vị, thím Uông cũng là một người rất tốt."
Cô đột nhiên bật cười: "Nông dân thì có sao, anh chẳng phải là người kiếm được đủ điểm công hay sao? Nhà anh còn có nhà ngói gạch xanh, còn có một cái sân rất rộng nữa. Điều kiện đó trong đại đội chẳng phải cũng thuộc hàng top đầu à?"
Thẩm Quốc Khánh hơi ngớ người: "Cô, sao cô biết được?"
Chu Dao Dao cười nói: "Lần trước mấy đứa nhỏ hỏi han chị y tá Mao về hoàn cảnh nhà tôi, nhân tiện cũng kể luôn hoàn cảnh nhà anh cho chị ấy nghe đấy." Dăm ba đứa trẻ con nói chuyện, y tá Mao cũng không để bụng, chỉ coi như chuyện cười đem đi kể cho cô nghe.
Thẩm Quốc Khánh: "..."
Anh do dự một lát, cuối cùng vẫn quyết định không nói ra chuyện mình sắp sửa có một công việc chính thức. Chủ yếu là chuyện này còn chưa chốt hạ chắc chắn, bản thân anh vẫn còn lâng lâng, sợ nói ra nhỡ đâu giữa đường lại xảy ra biến cố gì. Anh nhanh ch.óng lẩm nhẩm tính toán trong lòng một chút, hỏi: "Vậy khi nào cô được nghỉ, đến lúc đó tôi tới tìm cô nhé?"
Khóe mắt Chu Dao Dao cong cong, trêu ghẹo: "Thế là anh đồng ý hẹn hò với tôi rồi đấy hả?"
Thẩm Quốc Khánh ngại ngùng gãi gãi đầu: "Thế nếu tôi không đồng ý, chẳng phải tôi là một thằng ngốc hay sao?"
Chu Dao Dao bật cười: "Tuần này tôi vừa hay được nghỉ vào Chủ nhật."
Thế thì đúng lúc quá, đến lúc đó thủ tục tiếp nhận công việc chắc hẳn đã làm xong xuôi rồi.
