Đừng Nhìn Tôi 9 Tuổi, Tôi Có Dị Năng Đấy! - Chương 98

Cập nhật lúc: 22/04/2026 06:02

Đới Hướng Hoa ra sức an ủi Uông Quế Chi, một tràng nói chuyện tiền hậu bất nhất. Không biết bản thân ông có tin hay không, chứ dù sao thì Uông Quế Chi cũng không tin.

Huyện của họ không có viện phúc lợi, lỡ như không có ai nhận nuôi, lại phải đưa bọn trẻ lên thành phố, ai biết được trên thành phố tình hình sẽ ra sao?

Uông Quế Chi xua tay: "Lần trước chẳng phải đã nói rồi sao, chúng tôi đã suy nghĩ kỹ rồi. Cả ba đứa trẻ nhà chúng tôi đều nuôi. Tiểu Địch T.ử để vợ chồng Quốc Cường nuôi, Tiểu Nguyệt và Tiểu Miễn thì tôi và chú thím nuôi. Cậu cứ báo lại với lãnh đạo trên huyện và công xã một tiếng, không cần phải sắp xếp chỗ ở khác cho chúng đâu."

Đới Hướng Hoa sững sờ: "Hả?!"

**Chương 61**

Ban đầu lúc Uông Quế Chi quyết định nuôi bọn trẻ có nói rằng, nếu những đứa trẻ này không tìm được người nhà, gia đình bà sẵn sàng nhận nuôi một đứa.

Trong lòng Đới Hướng Hoa lờ mờ đoán gia đình họ có thể sẽ nhận nuôi Tiểu Địch Tử. Tuy nhiên, để không tạo áp lực cho đối phương, từ lúc bước vào cửa ông chưa từng nhắc đến chuyện này, ngược lại còn luôn miệng an ủi, rằng dù nhà họ không muốn nhận nuôi, chính phủ chắc chắn cũng sẽ sắp xếp ổn thỏa cho ba đứa trẻ.

Không ngờ Uông Quế Chi vừa mở miệng đã đòi nhận nuôi cả ba.

Chuyện này quả thực khiến người ta vô cùng kinh ngạc.

Nuôi hơn nửa năm nảy sinh tình cảm, Đới Hướng Hoa có thể hiểu được. Nhưng nuôi trẻ con rốt cuộc không giống như nuôi ch.ó mèo. Thời buổi này nhà ai cũng khó khăn, cuộc sống ở nông thôn lại càng vất vả hơn. Nhà họ Thẩm dù điều kiện có khá giả hơn chút đỉnh, nhưng anh em Thẩm Quốc Cường đều đã có gia đình riêng, rốt cuộc có thể giúp đỡ hai ông bà già được bao nhiêu, giúp được bao lâu, thật sự rất khó nói.

Đới Hướng Hoa làm công an đã lâu, những chuyện thế này chứng kiến cũng nhiều. Lúc cuộc sống êm đềm thì không sao, lỡ có mệnh hệ gì, sau này toàn là kiện tụng cãi vã.

Huống hồ, Đới Hướng Hoa ngập ngừng hỏi: "Chuyện này, chú Đức Xương có thể đồng ý sao?"

Ông còn lạ gì nữa, hai ông bà già vì chuyện nhận con thừa tự mà suýt nữa lôi nhau ra tòa ly hôn. Sau đó tuy không ly hôn, nhưng ba anh em đã trực tiếp ra ở riêng. Trong lòng ông cụ vẫn luôn hướng về phòng lớn, cháu ruột mình không nuôi, lại đi nuôi đứa trẻ khác, ông cụ có thể đồng ý sao?

"Kìa, nhắc Tào Tháo là Tào Tháo đến, ông ấy về rồi đấy, cậu tự nghe xem ông ấy nói thế nào." Uông Quế Chi hất cằm ra phía ngoài cổng viện.

Bà đang làm việc ngoài đồng thì bị gọi về. Chỗ Thẩm Đức Xương làm việc còn xa hơn một chút nên về cũng chậm hơn.

Thẩm Đức Xương xách chiếc giỏ tre bước vào cửa, bên trong là một nắm rau dại, còn có một nắm quả mâm xôi được lót trên lớp lá cỏ. Ông cụ cười ha hả: "Hái ở bờ ruộng chỗ chúng ta lật đất đấy, may mà tôi nhanh tay, suýt thì bị lão Lưu cướp mất."

Đới Hướng Hoa lên tiếng chào hỏi: "Chào chú, làm lỡ dở việc đồng áng của chú và thím rồi."

Thẩm Đức Xương cười lắc đầu: "Ây, việc ngoài đồng cũng không bận lắm, vả lại cũng sắp đến giờ tan làm rồi, người ghi điểm sẽ không trừ điểm công đâu." Ông thắc mắc hỏi: "Cậu cất công chạy tới đây, là có chuyện gì quan trọng sao?"

Uông Quế Chi chen lời: "Cậu ấy đến thông báo cho chúng ta, trên huyện chuẩn bị sắp xếp lại chỗ ở cho ba đứa nhỏ rồi."

Nụ cười trên mặt Thẩm Đức Xương lập tức vụt tắt, mặt mày sầm lại. Vốn dĩ ông đang định nhặt mấy quả mâm xôi đưa cho Đới Hướng Hoa, giờ tay cũng rụt về luôn, xách thẳng chiếc giỏ tre đặt vào góc sân.

Đới Hướng Hoa: "..."

Ông cụ kéo một chiếc ghế đẩu ngồi xuống, mặt trầm ngâm nửa ngày không nói tiếng nào.

Uông Quế Chi: "Hướng Hoa nói, trên huyện sẽ sắp xếp ổn thỏa. Nếu không tìm được gia đình nhận nuôi, sẽ gửi đến viện phúc lợi trên thành phố. Cái viện phúc lợi đó cũng không biết xây từ bao giờ, nghe nói điều kiện cũng được lắm phải không Hướng Hoa?"

Đới Hướng Hoa nhìn vẻ mặt nghiêm túc của Uông Quế Chi, thầm nghĩ trong lòng *lúc này mình nên trả lời là được hay không được đây?*

Sự chần chừ của ông lọt vào mắt một người thật thà như Thẩm Đức Xương, thì liền biến thành điều kiện "rất không được". Đôi mày ông cụ lập tức cau c.h.ặ.t hơn, buồn bực nói: "Không thể để chúng tôi tiếp tục nuôi bọn trẻ sao?"

Uông Quế Chi: "Vậy chính phủ cũng không thể cứ trợ cấp lương thực với tiền mãi được."

Thẩm Đức Xương nhíu mày: "Thế không được thì chúng ta không cần lương thực với tiền trợ cấp nữa. Chúng ta làm việc nhiều hơn một chút, bình thường ăn tiêu tằn tiện một chút, kiểu gì cũng không đến mức c.h.ế.t đói."

Uông Quế Chi vỗ đùi đ.á.n.h đét: "Được, vậy chúng ta nhận nuôi cả ba đứa nhỏ này luôn."

Thẩm Đức Xương ngơ ngác: "Hả?"

Uông Quế Chi dựng ngược lông mày: "Chúng ta không cần lương thực không cần tiền, tự nuôi mấy đứa nhỏ, thế chẳng phải là nhận nuôi thì là gì?"

Thẩm Đức Xương ban đầu chỉ nghĩ đến việc tiếp tục nuôi dưỡng bọn trẻ, hoàn toàn không xem xét đến vấn đề có nhận làm con nuôi hay không. Giờ nghe Uông Quế Chi nói vậy, hình như đúng là như thế thật. Ông do dự một chút rồi gật đầu: "Vậy thì nhận nuôi."

Đới Hướng Hoa: "..."

Tính cách của ông cụ này, may mà lấy được người vợ sắc sảo tháo vát như thím Uông, nếu không có khi bị người ta đem bán còn đứng đếm tiền hộ người ta.

Nếu cả hai ông bà đều đã nói vậy, Đới Hướng Hoa còn biết nói gì nữa? Từ tận đáy lòng, thực ra ông cũng mong muốn nhà họ Thẩm nhận nuôi bọn trẻ. Ba đứa nhỏ đều ngoan ngoãn hiểu chuyện, giao cho người khác nuôi ông cũng thật sự không yên tâm.

Ông nghĩ ngợi một lát, nói: "Nhận nuôi trẻ con phải lên huyện làm thủ tục. Để lát nữa cháu về sẽ cố gắng tranh thủ giúp hai bác. Huyện và công xã chắc chắn sẽ không hoàn toàn bỏ mặc đâu, đến lúc đó ít nhiều gì cũng xin được một khoản tiền trợ cấp."

Chuyện đã quyết định xong xuôi, Đới Hướng Hoa bèn cáo từ, về đến nơi ông còn phải báo cáo lại với lãnh đạo công xã.

Đợi người đi khuất, Uông Quế Chi đứng dậy đi lấy rau dại ra nhặt, vừa nhặt vừa hỏi: "Nhận nuôi ba đứa trẻ này, ông không sợ bên nhà thằng cả không đồng ý sao?"

Thẩm Đức Xương nhón lấy một nắm rau dại nhỏ phụ nhặt, nhặt một lúc mới lên tiếng: "Tiền dưỡng lão với lương thực đã hứa ban đầu, nó có đưa cho đồng nào đâu, nó có tư cách gì mà không đồng ý."

Lúc ra ở riêng đã thỏa thuận rõ, mỗi nhà hàng năm phải chu cấp cho hai ông bà năm mươi cân lương thực, mười tệ tiền dưỡng lão. Theo lý mà nói, nhà thằng cả dù không bỏ ra được tiền thì ít nhất cũng phải gửi chút lương thực sang chứ. Vậy mà từ lúc phân gia đến nay, một hạt thóc cũng chưa từng thấy mặt.

Thẩm Đức Xương đâu phải không biết đứa con trai lớn của mình mang cái đức hạnh gì, nếu không thì ban đầu đã chẳng đồng ý phân gia. Ông thừa hiểu chuyện dưỡng lão không thể trông cậy vào thằng cả, nhưng khi sự thật bày ra ngay trước mắt, trong lòng khó tránh khỏi thất vọng.

Giấu Uông Quế Chi, ông cụ cũng không biết đã lau nước mắt bao nhiêu lần. Giờ sự thể đến nước này ông cũng nghĩ thoáng rồi, dù sao vẫn còn hai đứa con trai nữa để nương tựa, mà ngay cả mấy đứa trẻ trong nhà này, nhìn cũng đáng tin cậy hơn vợ chồng thằng cả nhiều.

Uông Quế Chi chỉ điểm đến đó, không tiếp tục nói thêm gì nữa.

Dù sao thì chính miệng ông lão này đã cam tâm tình nguyện đồng ý nhận nuôi mấy đứa trẻ, những chuyện khác không quan trọng.

Tuy nhiên, Uông Quế Chi lại nhắc đến một chuyện khác: "Lúc nãy tôi từ ngoài đồng về, đi ngang qua đầu làng phía đông, thấy vợ thằng cả nhà họ Hồ đang lảng vảng trước cổng nhà cũ. Con mụ này xưa nay bụng dạ chẳng có ý đồ gì tốt đẹp. Phải rồi, mấy hôm trước Ái Hoa còn nhờ nhóm Tiểu Nguyệt về nhắn lại, bảo nhà họ Hồ muốn tìm đối tượng cho Ái Trân, tìm một nhà ở tận vùng núi sâu của công xã Kỳ Sơn. Tôi nghi con mụ này đến đây chính là vì chuyện này."

Uông Quế Chi nhíu mày: "Trước đây tôi từng nghe người ta nói, con gái ruột của mụ ta cũng bị gả vào một gia đình ở xó xỉnh hang cùng ngõ hẻm nào đó. Trong núi sâu không ai muốn gả con gái vào, nên sính lễ họ đưa cao hơn bên ngoài. Nhà họ Hồ này không phải là đang đ.á.n.h chủ ý lên người Thẩm Ái Trân đấy chứ?"

Tay Thẩm Đức Xương run lên, mớ rau dại vừa nhặt xong rơi lả tả xuống đất. Đôi mày vừa mới giãn ra lại một lần nữa cau c.h.ặ.t lại: "Nhà họ sao có thể làm như vậy, Ái Trân là m.á.u mủ nhà họ Thẩm chúng ta cơ mà..."

Uông Quế Chi: "Nếu vợ chồng Quốc Hưng không đồng ý, bọn họ cũng chẳng làm được chuyện này đâu."

Thẩm Đức Xương lập tức cứng họng. Im lặng một hồi lâu, ông mới ấp úng nói: "Bà, bà có thể..."

Uông Quế Chi lườm ông một cái: "Tôi có thể quản được sao? Cô nương đó đâu phải dạng vừa, lỡ như chính bản thân nó đồng ý thì sao? Tôi mới cãi nhau với mẹ nó vài câu mà nó đã dám cầm nước sôi hắt tôi rồi. Nếu tôi lo chuyện bao đồng, lỡ nó quay lại xách d.a.o phay c.h.é.m tôi thì sao?"

Thẩm Đức Xương lại một lần nữa nghẹn lời. Uông Quế Chi nhặt sạch sẽ mớ rau dại, nhìn thoáng qua nắm quả mâm xôi đỏ mọng, nói: "Cứ xem bản thân nó thế nào đã. Nếu bản thân nó không muốn, đừng nói là chúng ta, đại đội trưởng cũng sẽ không làm ngơ đâu."

Thẩm Đức Xương ngẫm nghĩ thấy cũng có lý, bèn gật đầu.

Lúc ba đứa trẻ tan học về, Uông Quế Chi đã làm xong bữa trưa. Khi ăn cơm, Thẩm Bán Nguyệt tiện miệng hỏi Uông Quế Chi xem có phải Đới Hướng Hoa vừa đến đây không. Uông Quế Chi sửng sốt: "Sao cháu biết?"

Thẩm Bán Nguyệt hiểu ngay, vậy là đến thật rồi.

"Có bạn nhìn thấy, trên đường về nói cho chúng cháu biết ạ."

Lần trước ba đứa lên huyện nhận giấy khen "Tiểu anh hùng dũng cảm, chính nghĩa" do Cục Công an huyện trao tặng, lại còn mang về mỗi đứa một chiếc cốc tráng men, một chiếc túi xách chéo màu xanh bộ đội và một cuốn sách làm phần thưởng. Kể từ đó, uy tín của ba đứa trong mắt đám trẻ con đại đội cao ngất ngưởng. Đi trên đường lúc nào cũng có những đứa trẻ khác đặc biệt chạy tới chào hỏi bắt chuyện.

Thế nên hôm nay vừa có người nhìn thấy Đới Hướng Hoa mặc đồng phục màu "xanh lá cỏ" đến nhà họ Thẩm, liền lập tức chạy đi "báo cáo" với Thẩm Bán Nguyệt.

Vốn dĩ Uông Quế Chi còn định dăm ba bữa nữa tìm cơ hội nói chuyện với hai đứa lớn, nhưng nay lời đã nói đến nước này rồi, bà dứt khoát nói luôn: "Ban đầu lúc đưa các cháu về đây, bà đã hứa với bác Đới là sẽ giúp nuôi các cháu một thời gian. Giờ thời gian trôi qua cũng khá lâu rồi, người nhà các cháu tạm thời vẫn chưa có tin tức gì, nên chính phủ mới nghĩ đến việc tìm cho các cháu một chỗ ở lâu dài, để các cháu có cuộc sống thoải mái hơn một chút." Bà cố gắng diễn đạt theo hướng tích cực nhất.

Quả nhiên.

Vụ băng đảng buôn người đã khép lại một giai đoạn, Đới Hướng Hoa tới đại đội Tiểu Đôn lúc này chắc chắn là vì chuyện của chúng.

Thẩm Bán Nguyệt đã lờ mờ đoán được. Cô bé quay sang liếc nhìn Lâm Miễn, cậu nhóc dường như cũng không hề bất ngờ. Chỉ có Tiểu Địch T.ử là trợn tròn đôi mắt to đen láy, ngậm ngụm cơm trong miệng nuốt không trôi, vẻ mặt vô cùng tủi thân.

"Bà nội không cần chị, không cần anh Tiểu Miễn, không cần cả Tiểu Địch T.ử nữa sao?"

Chỉ cần Uông Quế Chi nói một tiếng "không cần", phỏng chừng cô nhóc sẽ rớt "hạt đậu vàng" mà khóc òa lên mất.

Uông Quế Chi dở khóc dở cười: "Cái con bé này, cháu có hiểu bà nội đang nói gì không đấy? Bà nội đâu có nói là không cần cháu đâu, ăn cơm ngoan đi nào."

Tiểu Địch T.ử nhìn người này lại nhìn người kia, cuối cùng hướng ánh mắt về phía Thẩm Đức Xương: "Ông nội, không vứt Tiểu Địch T.ử đi chứ ạ?"

Thẩm Đức Xương liên tục gật đầu: "Không vứt, không vứt, mau ăn cơm đi cháu."

Thẩm Bán Nguyệt nhìn Tiểu Địch Tử, ẩn ý nói: "Nếu trên huyện muốn chuyển chỗ ở cho cháu và Lâm Miễn, bà nội có thể nói với bác Đới một tiếng, đừng đưa chúng cháu đi quá xa được không ạ?"

Lâm Miễn khuôn mặt nhỏ nhắn nghiêm nghị lại, cũng lên tiếng: "Có thể không rời khỏi công xã Vân Lĩnh được không ạ?"

Trái tim Uông Quế Chi lúc này ôi chao, bỗng chốc mềm nhũn ra. Bà cố tình tỏ vẻ nghiêm mặt, nói: "Bà còn chưa nói hết câu mà mấy đứa đã người một câu ta một câu, chặn họng làm bà chẳng chen lời vào được đây này. Huyện thì tính toán như vậy, nhưng bà đã bao giờ nói là không nuôi mấy đứa đâu? Bà đã bàn bạc xong với bác Đới của mấy đứa rồi, cả ba đứa đều ở lại đây. Tiểu Địch T.ử lát nữa sẽ giao cho chú Quốc Cường nuôi, hai đứa thì ở lại làng. Hai cái thân già này của ông bà chắc vẫn còn làm việc được vài năm nữa, lo cho mấy đứa đến lúc có thể tự lực cánh sinh chắc không thành vấn đề lớn gì."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.