Đừng Quên Tên Em - Chương 5
Cập nhật lúc: 03/09/2026 06:03
Ít nhất thì lý do này cũng chấp nhận được.
Quan Nam nói.
"Sau khi kết thúc đám cưới sẽ trở về Lâm Thành cùng chúng ta."
Lúc lâu sau tôi mới mở miệng.
"Thành gia lập nghiệp rồi, cũng nên đưa vợ về thăm ba mẹ thôi."
"Đây là chuyện nên làm."
"Quan Nam có hỏi gì em không?"
Tôi lại nhớ đến người đứng đợi tôi trước cửa.
"Hỏi rồi."
"Em không nói gì cả."
"Chị yên tâm đi."
"Niệm Nhất, em biết bọn chị không có ý đó mà."
Tôi ôm lấy vùng bụng đang lên cơn đau dữ dội.
"Nhưng ý của em chính là như vậy."
Từ năm 18 tuổi đến năm 28 tuổi, tròn 10 năm.
Thẩm Quan Nam đã trở thành một phần trong cuộc sống của tôi.
Anh cứ quấn trong tâm trí của tôi như sợi dây leo vậy.
Bây giờ lại gượng ép tách chúng ta.
Da thịt lẫn lộn, đau đến mức sống không bằng c.h.ế.t.
Đêm thứ ba tới nơi đây, cơn mất ngủ đã lại tìm đến tôi.
Tôi cứ mở mắt vậy cho đến khi trời sáng.
Còn hai ngày nữa là đến đám cưới của bọn họ.
Mới sáng ra, trong sân đã vang tới giọng của Diệp Ninh.
Cô ấy đang chuẩn bị trang trí cho đám cưới.
"Làm cho tôi một cánh cổng bằng hoa tươi ở đây."
"Phải là hoa hồng đỏ."
"Thảm đỏ cần dài bao nhiêu nhỉ?"
"Phông nền cần làm to khoảng bao nhiêu?"
"A Nam, nếu không có tường ảnh thì anh c.h.ế.t chắc."
Âm thanh ngoài sân không ngừng vang lên.
Tôi vùi đầu vào trong chăn nhưng giọng nói của Diệp Ninh vẫn cứ lọt thẳng vào trong tai.
Thật ra chúng tôi cũng đã có một đám cưới.
Con đường hoa là hoa nhài trắng khi anh cầu hôn.
Hoa cưới là hoa lan Nam Phi màu cam do Thẩm Quan Nam tự tay làm.
Trong mùi thơm thoang thoảng còn mang theo chút hương vị ngọt ngào.
Ghế ngồi của khách đều được phối thêm dải băng màu cam.
Đồ ăn là do chúng tôi đổi đi đổi lại hết ba đến bốn lần mới chốt được.
Đến cả kẹo thì cũng là do chúng tôi cùng nhau chọn.
Trên hộp đựng kẹo còn in lên hình chibi của hai chúng tôi.
Anh nắm tay tôi, đưa tôi đi qua con đường hoa thật dài.
Lòng bàn tay ấm áp của anh bất giác run rẩy.
Mới chỉ là diễn tập thôi mà anh đã căng thẳng đến vậy rồi.
Mọi thứ đều diễn ra vô cùng suôn sẻ.
Nhưng nhiệm vụ cứ khăng khăng đến vào ngay tối hôm ấy.
Anh còn chưa kịp đeo nhẫn cưới cho tôi.
Cũng chưa kịp nhìn thấy tôi mặc bộ váy cưới có thêu tên của anh lên nó.
Anh liên tục nói xin lỗi tôi.
Nói một tuần sau sẽ trở về.
Chỉ một tuần thôi, anh sẽ lập tức quay về cưới tôi.
Tôi cứ đợi anh, đợi mãi, đợi tận 5 năm.
Cuối cùng lại đợi được tin anh cưới người khác.
Đến khi tôi trang điểm xong rồi đi ra, bên ngoài sân đã có rất nhiều người đang dựng phông trang trí.
Diệp Ninh trông thấy tôi thì chạy tới.
"Chị Niệm Nhất, em có chút việc muốn nhờ chị giúp đỡ."
Tôi có nằm mơ cũng không ngờ được chuyện Diệp Ninh muốn nhờ tôi giúp lại là lễ cưới của cô ấy.
Trên tấm backdrop màu trắng, tôi thuần thục lấy bảng pha màu ra.
Tìm vài t.h.u.ố.c màu cần dùng, sau đó quẹt qua vài nét đã vẽ ra hình bóng của ánh hoàng hôn.
"Được rồi, được rồi, chị Niệm Nhất, chị vẽ đẹp thật đấy."
"Nếu không phải còn cần dán ảnh, em chỉ muốn để chị vẽ hết lên đây thôi."
Tôi thu lại nét b.út, dán ảnh.
Diệp Ninh quay đầu lại.
"Là ảnh của em và A Nam vào 5 năm trước."
Diệp Ninh lấy từng tấm ảnh ra rồi dán lên trên.
Có thể là do thấy thân thiết.
Cũng có thể là do muốn chia sẻ hạnh phúc của mình cho tất cả mọi người.
Thế nên cô ấy không ngừng kể về 5 năm qua của hai người họ.
"Tấm này là lúc A Nam mới xuất viện."
"Anh ấy gầy không tả nổi nhưng lại rất hung dữ."
"Em cứu anh ấy, anh ấy làm công trả nợ."
"Thật ra người rung động trước là em."
"Em theo đuổi anh ấy hai năm, lần nào anh ấy cũng có cùng một lý do từ chối."
Diệp Ninh vò đầu.
"Anh ấy nói mình đã quên đi một chuyện rất quan trọng."
"Trước khi tìm lại được, anh ấy sẽ không nghĩ chuyện gì khác."
Tôi bỗng nhớ lại lời anh nói khi cầu hôn.
"Niệm Niệm, có một chuyện rất quan trọng cần em làm giúp anh."
"Cũng chỉ em mới có thể làm được."
"Chuyện gì?"
"Làm vợ anh."
Tôi nhìn người trong tấm ảnh, giọng khàn đi.
"Vậy đã tìm được chuyện rất quan trọng đó chưa?"
Diệp Ninh lắc đầu.
"Vẫn chưa."
"Anh ấy không nhớ được gì cả."
"Em trải qua ba năm mơ màng mất phương hướng cùng anh ấy."
"Sau đó hai chúng em cùng trải qua một số chuyện không vui."
"Anh ấy thấy em sắp thành gái ế đáng thương, thế nên quyết định ở bên em."
Lúc lâu sau, tôi nghe thấy giọng nói của mình.
"Xem ra cũng không quan trọng lắm."
Diệp Ninh lập tức lên tiếng phản bác.
"Không phải vậy đâu."
"Chuyện đó vô cùng quan trọng đối với A Nam."
"Anh ấy cực kỳ ghét bệnh viện."
"Nhưng vì chuyện đó mà đã vào viện tiến hành trị liệu suốt 3 năm trời."
"Cho dù mưa gió bão bùng cũng không dừng lại."
Trong tấm ảnh trước mắt tôi, Thẩm Quan Nam đứng bên bờ biển.
Ánh nắng chiếu lên người anh.
Anh cười vừa tự do lại tùy ý.
Tôi dường như nhìn thấy Thẩm Quan Nam của năm 18 tuổi.
Là một thiếu niên lông bông chưa từng đặt ai vào trong mắt.
Chỉ cúi đầu với duy nhất một cô gái.
Tôi đưa tay lên sờ tấm ảnh.
"Sao phải làm vậy chứ?"
"Quên rồi thì có nghĩa là không quan trọng."
"Chị Niệm Nhất, chị đến ký tên đầu tiên đi."
Chiếc b.út ký tên màu cam bỗng nặng như ngàn lượng vàng.
Tôi cầm b.út mãi vẫn chưa động đậy gì.
"Thôi chữ của chị không đẹp lắm."
Hoa tươi trong đám cưới cần phải đặt trước.
Thẩm Quan Nam rất bận.
Bận bày bố trang trí đám cưới của anh với Diệp Ninh.
Thế nên Diệp Ninh kéo tôi cùng nhau ra ngoài.
Thật ra tôi rất muốn từ chối nhưng lại vẫn muốn nghe cô ấy kể về 5 năm kia.
Cửa hàng bán hoa ở trên thị trấn, không gian quán không lớn lắm nhưng lại có rất nhiều hoa.
"Ông chủ Vương, 1000 bông hoa hồng đỏ ngày kia cần dùng."
Xem ra là người quen.
Ông chủ giơ tay làm động tác ok.
"Hoa Lan Nam Phi vừa mới nhập về."
"Tươi lắm."
"Có muốn lấy vài bông không?"
Diệp Ninh lắc đầu.
"Cháu thích mấy loại hoa có mùi thơm nồng nàn, màu sắc rực rỡ cơ."
"Đó không phải loại cháu thích."
Cô gái trước mắt nhiệt tình mà lại đầy sức sống hệt như hoa hồng đỏ.
Có thể chữa lành tất cả, bao gồm cả những người đang mang trong mình vết thương.
Sau khi ra khỏi cửa hàng, tôi vẫn mua hai bông lan Nam Phi về.
Cánh hoa màu cam tỏa ra hương thơm nhàn nhạt.
Bên đường có sạp bán hoa quả.
Diệp Ninh cúi xuống nhặt măng cụt.
"A Nam thích nhất là ăn măng cụt."
"Em phải mua cho anh ấy một ít."
Chúng tôi sống ở thành phố phía Bắc.
Mấy loại quả thường thấy chỉ có táo, lê.
Tôi cũng không biết thì ra anh ấy thích ăn nhất lại là măng cụt.
Ngoài gương mặt ấy của anh, dường như mọi mặt khác đều không phải Thẩm Quan Nam của tôi nữa rồi.
Tiếng xe máy gầm rú ở phía xa vang tới.
Nó phi như bay, lách qua con hẻm nhỏ.
Đằng sau là hai cảnh sát, rất nhanh đã ép sát chiếc xe máy.
Nhưng tên lái xe vẫn không có ý định phanh lại.
Vào lúc Diệp Ninh chuẩn bị đứng dậy, chiếc xe máy đã quét qua quần áo của cô ấy.
Tôi dùng hết sức bình sinh đẩy Diệp Ninh ra.
Cơn đau do bị đ.â.m phải lập tức bao phủ cả cơ thể.
Tôi đụng phải sạp hoa quả bên cạnh.
Cả đống hoa quả rơi hết xuống đất.
Giây phút đó, tôi chỉ nhìn thấy hoa của tôi đã bị người khác giẫm dưới chân.
"Chị Niệm Nhất!"
Ngày thứ ba đến đây, tôi phải vào viện.
Khi tôi tỉnh lại đã là chiều tối.
Bên giường có không ít người, bao gồm đội trưởng Vương và Thẩm Quan Nam.
Tôi thật sự không còn sức để mở miệng nữa.
Diệp Ninh nói rất nhiều, nước mắt cứ rưng rưng trực chảy xuống.
Tôi nhìn thấy có người đang vỗ lưng an ủi cô ấy, bèn tiếp tục nhắm mắt.
Đến khi tôi ngủ một giấc tỉnh lại thì đã là nửa đêm.
Căn phòng tối om.
Việc đầu tiên tôi làm chính là sờ lên đầu mình.
Trong bóng tối, có ai đó kéo tay tôi xuống, chỉnh lại tóc tai cho tôi.
Mua bàn tay tôi bỗng thấy ấm nóng.
Người ngồi bên cạnh giường khóc nấc lên.
"Chuyện từ khi nào rồi?"
Tôi nhìn cái bóng đen trước mắt, sau đó thở dài.
"Nửa năm trước thì phải."
"Tại sao em lại không nói ra?"
Tôi vỗ lên cánh tay chị ấy.
"Không phải chuyện gì xấu."
"Căn bệnh này cũng coi như là giải thoát đối với em."
"Xin lỗi, chị thật sự xin lỗi."
"Chị không biết em đã bị bệnh."
"Chị còn ngăn không muốn để em lại gần Quan Nam."
Tôi vỗ lên tay chị Lý.
"Chị không làm sai."
"Mục đích ban đầu của em vốn cũng không đơn giản."
"Đó là Thẩm Quan Nam mà."
"Là người mà em đã yêu 10 năm, còn chuẩn bị kết hôn với em."
"Nói thế nào thì em cũng phải làm chút chuyện cho bản thân chứ."
Cảm giác đau nhói ở dạ dày lại xuất hiện.
Tôi nén nhịn một hơi, đợi khi đỡ đau hơn mới cất lời.
"Chị Lý."
"Đám cưới ngày mai."
"Em sẽ không đi."
"Chị giúp em gửi quà nhé."
"Phong bì em để trong vali."
Chị Lý nắm c.h.ặ.t t.a.y tôi.
"Niệm Nhất."
"Em thật sự buông được sao?"
Tôi nhìn trần nhà trắng toát.
"Không buông được."
"Nhưng phải buông."
"Nếu không anh ấy sẽ đau."
"Em nợ anh ấy một cái mạng."
"Đẩy Diệp Ninh ra lúc đó."
"Nếu không cô ấy sẽ bị xe đụng."
"Thẩm Quan Nam sẽ hận em cả đời."
Chị Lý khóc.
"Đứa ngốc."
"Em luôn nghĩ cho người khác."
"Thế còn em?"
Tôi cười.
"Miệng em đắng."
"Chị lấy cho em cốc nước được không?"
"Được."
Chị Lý đứng dậy.
Cửa phòng khẽ mở.
Một bóng người đứng ngoài hành lang.
Không vào.
Chỉ đứng.
Tôi nhắm mắt.
"Về đi."
"Thẩm Quan Nam."
"Đám cưới của anh sắp bắt đầu rồi."
Bên ngoài không có tiếng trả lời.
Chỉ có tiếng bước chân rời đi.
Rất nhẹ.
Như chưa từng đến.
Sáng hôm sau, tiếng pháo cưới vang lên.
Tôi ở trong phòng bệnh.
Xem livestream.
Anh mặc vest.
Cô ấy mặc váy trắng.
Hoàng hôn buông xuống.
Đẹp như tranh.
Tôi gửi tin nhắn.
"Chúc mừng."
Anh không trả lời.
Buổi tối, chị Lý mang về một cái hộp.
"Bình màu hồng."
"Anh ấy nhờ tôi đưa cho em."
"Bên trong có nước táo."
"Vẫn còn ấm."
Tôi ôm bình.
Khóc.
Lần đầu tiên sau 5 năm.
Khóc vì được yêu.
Khóc vì phải buông.
Một tuần sau tôi xuất viện.
Rời khỏi thị trấn.
Không quay đầu.
Trên xe, tôi tháo sợi dây đỏ.
Cất vào hộp.
Gửi về địa chỉ của anh.
Không ghi tên người gửi.
Chỉ ghi một câu.
"Chúc anh bình an."
Ba tháng sau, tôi nhận được ảnh.
Anh và Diệp Ninh.
Biển.
Cát.
Anh cười.
Tự do.
Tôi lưu ảnh.
Rồi xóa.
Bắt đầu cuộc sống mới.
Không có anh.
Nhưng có tôi.
