Đừng Tìm Nữa, Sơ Dao Không Chờ Huynh Nữa Đâu - 4

Cập nhật lúc: 03/09/2026 08:02

Nói xong, hắn vội vội vàng vàng bế Tần Nhã Nhu rời đi, đến cả xe ngựa cũng kéo đi mất, chỉ để lại cho ta một con ngựa nhỏ.

Nhưng hắn đâu có nghĩ đến, ta vốn dĩ là tiểu thư nuôi trong khuê phòng từ nhỏ, chưa từng học cưỡi ngựa bao giờ.

Nếu như hôm đó không có Tạ Dự Bạch vô tình đi ngang qua, ta thật chẳng biết phải làm sao để xuống núi trở về nhà.

Những chuyện tương tự như vậy nhiều không kể xiết, giờ đây nhớ lại mới giật mình nhận ra, bản thân mình quả thực ngu ngốc đến mức buồn cười.

"Tạ Dự Bạch?" Giọng nói ngập ngừng của mẫu thân cắt ngang dòng hồi tưởng của ta, "Ta biết cậu ta, quả thực là một đối tượng không tồi, nhưng cậu ta có đồng ý với sự sắp xếp của các người không?"

Dì cười nói: "Chính là do nó tự mình đến cầu xin đấy ạ."

"Sơ Dao nếu đồng ý, ngày mai sính lễ và thiếp canh sẽ cùng mang sang tận cửa!"

Ta lộ vẻ ngập ngừng: "Nhưng mà, con với huynh ấy đâu có quen thuộc..."

"Chuyện đó có gì khó?" Mẫu thân thay ta quyết định luôn, "Gặp nhau nhiều vài lần là quen ngay ấy mà!"

Nơi Tạ Dự Bạch hẹn ta gặp mặt chính là điểm thưởng ngoạn mà Mạnh Giác Khâm từng nhiều lần thất hẹn.

Đang lúc tiết trời mùa xuân, hoa lê nở rộ trên từng cành cây, làn gió nhẹ thổi qua, từng cánh hoa nhỏ li ti rơi xối xả xuống, nhìn ra xa cứ tưởng như có một lớp tuyết mịn phủ kín mặt đất.

Tạ Dự Bạch xách một chiếc giỏ đan bằng mây, chỉ chỉ về phía đình hóng mát không xa, ôn tồn nói: "Chúng ta ra đằng kia ngồi đi."

Hôm nay hắn khác hẳn mọi khi, không mặc quan phục mà khoác một chiếc áo trực đuyệt màu trăng sáng, thắt lưng buộc dải lụa màu mực, đứng dưới vòm hoa nở rộ ấy, thật chẳng phân biệt nổi đâu là hoa, đâu là áo.

Đợi hắn bày xong một bàn đồ ăn vặt, ta mới bừng tỉnh lại.

Trên mặt không kìm được dâng lên một vệt nóng bừng, ta vội vãng lái sang chuyện khác: "Huynh mang theo những thứ gì thế..."

Lời nói đến nửa chừng đột ngột dừng lại, bởi vì ta nhìn thấy những món ăn vặt trên bàn đều là những thứ ta thích ăn nhất.

Bánh hoa hồng ở phía nam thành thơm ngọt vừa miệng, nhưng hàng người xếp hàng quá dài, ta xưa nay vốn lười chờ đợi, từng nũng nịu vài lần bảo Mạnh Giác Khâm mua giúp ta, sau này hắn có mua về thật, nhưng lại là vì hôm đó Tần Nhã Nhu bảo muốn ăn nên hắn mới đi mua.

Kẹo sữa ở phía tây thành càng là một món tuyệt kỹ, chỉ là số lượng làm ra quá ít, mỗi lần mở cửa đều bị người ta tranh nhau mua sạch. Ta từng mua được một lần, nhưng lại bị Mạnh Giác Khâm lấy đi mất, bảo là Tần Nhã Nhu uống t.h.u.ố.c sợ đắng, lấy kẹo dỗ dành nàng ấy.

Còn có bánh đậu phụng ở phía bắc thành, canh hạt sen, món nộm ở t.ửu lâu Dụ Hồng v.v... những thứ bày ra trên bàn đều là món ta thích ăn.

Chẳng hiểu sao, ta đột nhiên không thốt lên lời.

Trước đây đi chơi cùng Mạnh Giác Khâm, ăn uống hay hành trình đều phải chiếu cố đến Tần Nhã Nhu. Nàng ấy xưa nay thân thể yếu ớt, kiêng khem đủ thứ, để không làm nàng ấy buồn, dứt khoát đồ ăn của cả đoàn đều giống hệt nàng ấy.

Ta tuy không phải kẻ háu ăn, nhưng đôi khi vẫn thấy chạnh lòng, dù sao bất kỳ ai nhìn thấy vị hôn phu của mình luôn ưu tiên chăm sóc người khác trước tiên, trong lòng cũng sẽ không thoải mái.

Nhưng có lẽ vì đã lâu không có cảm giác được trân trọng, lâu dần, ta cũng chẳng còn mấy hứng thú với những món ăn này nữa. Nếu bắt gặp thì ăn một chút, nếu không có thì thôi.

Thấy ta không nói năng gì, Tạ Dự Bạch có chút căng thẳng: "Sao thế, là... là có món nào nàng không thích sao?"

"Không có." Ta nhìn hắn, mỉm cười: "Những thứ huynh chuẩn bị, ta đều rất thích."

Đôi mắt Tạ Dự Bạch dường như sáng lên trong chốc lát: "Nàng nếu thích, lần sau ta lại chuẩn bị những món này."

Ta nhón lấy một miếng bánh hoa hồng, hương vị thơm ngọt vẫn như xưa. Đợi ta ăn xong, Tạ Dự Bạch thuận tay đưa sang một chiếc khăn tay.

Đã lâu lắm rồi không cảm nhận được cảm giác được người khác chăm sóc tỉ mỉ như thế này, khiến ta không kìm được có cảm giác muốn trào nước mắt.

Ta hỏi hắn: "Huynh là bạn học với Mạnh Giác Khâm, cũng biết ta và hắn đã định thân nhiều năm, tại sao vẫn còn sang nhà cầu hôn?"

Tạ Dự Bạch mỉm cười.

"Là do hắn mắt mù coi cám bã là ngọc bích, ta còn phải cảm ơn hắn, nếu không nhờ hắn thì ta cũng chẳng có cơ hội gặp được nàng."

"Sơ Dao, nàng rất tốt, không cần phải tự ti."

Ta nhìn về phía hắn, vành mắt không kìm được trào dâng từng đợt nóng bừng.

Tạ Dự Bạch hình như nhận ra ánh mắt của ta, nghiêng mặt sang, khi bốn mắt nhìn nhau, trong mắt hắn đong đầy ý cười cực nhạt, giống như dòng suối đầu tiên tan băng vào mùa xuân, không hề cuồn cuộn mãnh liệt nhưng lại êm đềm chảy dài.

Hắn đẩy đĩa bánh hoa hồng đến trước mặt ta: "Ăn đi, nguội lạnh rồi bánh sẽ bị cứng đấy."

"Bánh hoa sen nhà họ làm cũng rất ngon, đến lúc đó ta lại mang cho nàng."

Ta cong khóe miệng đáp lời hắn: "Được nha."

Phía xa xa có tiếng chim hót líu lo, gần kề có từng cánh hoa rơi rụng.

Ngày xuân êm đềm, hoa lê đang độ nở đẹp nhất.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Đừng Tìm Nữa, Sơ Dao Không Chờ Huynh Nữa Đâu - Chương 4: 4 | MonkeyD