Đừng Trêu Vào Thiên Kim Giả Biết Bói Toán - Chương 3: Hôn Sự Từ Trên Trời Rơi Xuống Và Màn Vả Mặt Cực Gắt
Cập nhật lúc: 22/02/2026 18:01
Ngày hôm sau, Quản gia Hứa ước chừng Thẩm Nhứ đã dậy, mang theo bữa sáng mới đi gõ cửa.
Thẩm Nhứ nhìn tướng mạo ông đã trở lại bình thường, cười cười: “Thế nào, bùa của tôi linh nghiệm lắm đúng không?”
Quản gia Hứa vội vàng đóng cửa lại, giọng nói không kìm được sự kích động.
“Thẩm tiểu thư, thật sự quá cảm ơn cô, cô thực sự đã cứu tôi một mạng!”
“Nếu không có bùa của cô, tôi có lẽ đã bị đè thành thịt nát rồi!”
Bây giờ ông nhớ lại, trong lòng vẫn còn sợ hãi.
Thực sự chỉ thiếu chút nữa thôi là ông đi đời rồi.
Thẩm Nhứ: “Một lá bùa thôi mà, ông không sao là tốt rồi.”
Quản gia Hứa vẫn rất kích động, nhét cứng cho Thẩm Nhứ một phong bao lì xì dày cộm, lại đưa cái túi đang xách trong tay cho Thẩm Nhứ.
“Thẩm tiểu thư, con gái tôi nghe nói chuyện của tôi, cũng rất cảm ơn cô.”
“Vừa hay con bé mở cửa hàng quần áo, đã chọn một bộ tặng cho cô, không đáng bao nhiêu tiền, cô xem thử, nếu không chê thì nhận lấy nhé.”
Tuy nói là không đáng tiền, nhưng chất liệu quần áo nhìn qua là biết rất tốt, Thẩm Nhứ nhận lấy cái túi, trả lại phong bao lì xì cho ông.
Hai đứa con của Quản gia Hứa đã trưởng thành, nhưng trong nhà còn bốn người già phải phụng dưỡng, cũng chẳng dư dả gì.
“Lì xì thì không cần đâu, bộ quần áo này tôi rất thích, vừa hay có thể mặc trong bữa tiệc hôm nay.”
Quản gia Hứa cũng có ý định này.
Thái độ của Phương Thục Hoa đối với Thẩm Nhứ, những người làm như họ đều nhìn thấy trong mắt.
Mấy ngày nay toàn tâm toàn ý lo liệu chuyện của Thẩm Du Du, hoàn toàn mặc kệ Thẩm Nhứ.
Đừng nói lễ phục, ngay cả bộ quần áo ra hồn cũng không có.
Những dịp tiệc tùng thế này rốt cuộc không phải ngày thường, thân phận Thẩm Nhứ lại lúng túng, nếu vẫn ăn mặc như trước kia, không biết chừng người khác sẽ cười nhạo thế nào.
Tuy một bộ quần áo không thể thay đổi hoàn toàn điều gì, nhưng có còn hơn không.
Thấy cô thực sự không nhận lì xì, Quản gia Hứa lại nói thêm vài lời cảm ơn rồi mới rời đi.
Đợi ông đi rồi, Thẩm Nhứ nhìn bộ váy.
Thực ra hôm nay cô đã tự chuẩn bị cho mình một bộ, nhưng ý tốt của Quản gia Hứa, cô vẫn nên mặc thử xem sao.
...
Thời gian bắt đầu tiệc là sáu giờ rưỡi tối, nhưng chưa đến sáu giờ, nhà họ Thẩm đã rất náo nhiệt.
Mọi người tụ tập thành từng nhóm, nâng ly chúc tụng.
“Điền thiếu, nhìn gì thế?”
Điền Thắng nhếch môi, không nói gì, mấy người bên cạnh nhìn theo tầm mắt gã, ánh mắt đồng thời lóe lên vẻ kinh ngạc.
Trong tầm mắt, thiếu nữ mặc một chiếc váy liền màu trắng, mái tóc đen xõa sau lưng, trên người không có bất kỳ trang sức nào, nhưng chính cách ăn mặc đơn giản như vậy lại càng tôn lên vẻ thanh tân bắt mắt.
Cũng không biết đang nói gì với người phục vụ bên cạnh, mái tóc dài khẽ động, lộ ra khuôn mặt tinh tế lanh lợi, làn da hơi tái càng tăng thêm vài phần vẻ đẹp thanh lãnh.
Điền Thắng không nhịn được huýt sáo một tiếng.
Ánh mắt Thẩm Nhứ hơi khựng lại, lạnh lùng liếc gã một cái, nhìn về phía cô gái trước mặt.
“Cất d.a.o đi, vì loại cặn bã như vậy không đáng đâu.”
Sắc mặt cô gái hơi đổi, mở miệng định nói gì đó, tiếng đàn violin làm nền bỗng nhiên dừng lại.
Cánh cửa lớn cuối hành lang mở ra.
Thẩm Phong và Phương Thục Hoa khoác tay một cô gái trẻ xinh đẹp từ từ bước ra.
Cô gái mặc bộ lễ phục váy bồng công chúa mới nhất, vương miện trang sức trên đầu tỏa ra ánh sáng ch.ói lọi dưới ánh đèn.
“Đây chính là Thẩm tiểu thư thật sự sao?”
“Phải nói là, vị tiểu thư nhà họ Thẩm này quả thực xinh đẹp hơn nhiều.”
“Khoan đã! Chiếc váy cô ấy mặc hình như là bộ cao cấp trong show diễn Châu Á của hãng Chanel.”
“Trời ơi! Không phải là bộ cao cấp toàn cầu chỉ có ba chiếc đó chứ!”
Trong đám đông vang lên từng đợt cảm thán.
Nụ cười trên mặt Phương Thục Hoa giấu cũng không giấu được: “Giới thiệu với mọi người, người bên cạnh tôi đây chính là con gái của chúng tôi, trân bảo duy nhất của nhà họ Thẩm, hòn ngọc quý trên tay, Thẩm Du Du.”
Thẩm Du Du ngọt ngào chào hỏi mọi người, nụ cười rạng rỡ, bỗng nhiên, cũng không biết nhìn thấy gì, biểu cảm cứng đờ.
Phản ứng như vậy lập tức thu hút sự chú ý của mọi người, nhìn theo hướng cô ta nhìn, hai mắt sáng lên.
Đây là tuyệt sắc giai nhân từ đâu đến vậy!
Khác với cách ăn mặc như quầy trưng bày hàng hiệu của Thẩm Du Du, vị này ăn mặc đơn giản hào phóng, so với người trước càng thêm vài phần tiên khí thoát tục.
“Khoan đã, mọi người không thấy cô ấy trông giống... Thẩm Nhứ sao?”
“Cái gì? Thẩm Nhứ?”
“Thiên kim giả Thẩm Nhứ trước kia của nhà họ Thẩm?”
Nghe vậy, mọi người đều kinh ngạc.
Thẩm Nhứ trong ký ức chẳng phải để mái dày cộm, co rúm nhút nhát sao.
Sao có thể là đại mỹ nhân thanh lãnh thoát tục trước mặt này?
Thấy sự chú ý vốn dĩ thuộc về mình bị hút đi, Thẩm Du Du tức đến mức móng tay sắp bấm gãy.
Thẩm Nhứ, Thẩm Nhứ lại là Thẩm Nhứ.
Cướp đi vinh hoa phú quý hai mươi năm của cô ta, bây giờ, ngay cả bữa tiệc cũng không buông tha sao!
Trong mắt Phương Thục Hoa cũng dâng lên một tia oán độc kín đáo, nhưng trước mặt bao nhiêu người, rất nhanh đã giấu đi.
Trên mặt nở nụ cười hiền từ: “Để mọi người chê cười rồi, vị này quả thực là con gái nuôi nhà họ Thẩm chúng tôi nuôi hai mươi năm.”
“Thực ra, hôm nay mời mọi người đến còn có một chuyện vui muốn tuyên bố.”
“Thẩm Nhứ nhà chúng tôi và Điền Thắng lưỡng tình tương duyệt, đã chọn ngày chuẩn bị kết hôn rồi, đến lúc đó mọi người nhất định phải đến uống rượu mừng nhé.”
Thẩm Nhứ và Điền Thắng?
Sao chưa từng nghe nói bao giờ.
Quan hệ b.ắ.n đại bác cũng không tới này khiến mọi người đều ngẩn ra.
Một trong những đương sự là Thẩm Nhứ cũng đồng dạng không cảm xúc.
“Tôi sắp kết hôn, chuyện này sao tôi lại không biết?”
Ánh mắt Thẩm Du Du lóe lên, lập tức nói: “Chị, chị đừng ngại mà, chẳng phải chị nói với bọn em là chị thích anh Điền Thắng đến c.h.ế.t đi sống lại, không phải anh ấy thì không gả, nếu không, sao mẹ nỡ gả chị đi chứ?”
Điền Thắng đ.á.n.h giá Thẩm Nhứ từ trên xuống dưới, bật cười.
Gã biết mẹ tìm cho gã một đối tượng liên hôn, vốn dĩ không để ý.
Nhưng nếu là một mỹ nhân thế này, thì cũng có thể chơi đùa một chút.
“Ồ? Đã em thích anh như vậy, chi bằng tối nay chúng ta kết hôn động phòng luôn?”
Điền Thắng cười híp mắt, đưa tay định ôm lấy vai Thẩm Nhứ.
Ánh mắt Thẩm Nhứ lạnh lẽo, tóm lấy cổ tay gã vặn ngược lại.
“Chỉ bằng ngươi?”
Cô cũng đ.á.n.h giá gã từ trên xuống dưới một lượt, cười khẩy một tiếng: “Toàn thân trên dưới ngươi có điểm nào đáng để người ta thích không?”
“Ta thích ngươi cái gì?”
“Thích ngươi cao một mét sáu lăm?”
“Thích cái bằng tốt nghiệp cấp hai của ngươi?”
“Hay là thích việc ngươi hút hít, bỏ t.h.u.ố.c, chơi gái?”
Mấy câu này vừa thốt ra, cả hội trường ồ lên.
Tất cả mọi người đều kinh ngạc đến ngây người.
Tình huống gì đây? Bùng nổ thế sao?
Điền Thắng không phải một mét bảy ba, tốt nghiệp thạc sĩ sao?
Thế mà lại...
Còn hút ma túy bỏ t.h.u.ố.c?
Đời tư hỗn loạn thế ư?
Mặt Điền Thắng đỏ bừng lên: “Câm mồm! Mày nói hươu nói vượn cái gì đấy!”
“Thẩm Phong! Nhà họ Thẩm các người có ý gì! Cầm một triệu tệ rồi đối xử với tôi thế này à?”
“Nếu không phải các người chủ động tìm đến cửa, ông tưởng tôi thèm lấy cái thứ con hoang không rõ lai lịch này chắc?”
“Hôm nay nhà họ Thẩm các người phải cho tôi một lời giải thích!”
Những lời giận dữ của Điền Thắng khiến mọi người hiểu ra.
Ban đầu họ còn tưởng vợ chồng nhà họ Thẩm khoan dung nhân từ, biết thân phận của Thẩm Nhứ vẫn giữ cô lại trong nhà.
Hóa ra, chỉ là để lợi dụng một phen, bán cô được giá tốt mà thôi.
Nhưng công ty nhà họ Thẩm lớn như vậy, bây giờ lại thiếu thốn đến mức cần một triệu tệ sao?
