Đừng Tự Quyết Định Thay Ta - 9
Cập nhật lúc: 28/07/2026 10:04
Bùi Thời An khựng lại một nhịp.
"Câu hỏi này hỏi đúng đấy."
Ta cất gọn tờ giấy tờ.
"Sự êm đềm họ nói, là bắt ta phải phối hợp."
"Ta không bằng lòng."
Hắn đáp lời: "Hiểu rồi."
Ta hơi bất ngờ.
"Huynh không khuyên ta nghĩ cho cục diện chung sao?"
"Mọi chuyện đã kết thúc, khuyên nàng chẳng có ý nghĩa gì."
"Nếu chưa kết thúc thì sao?"
"Nàng cũng sẽ không nghe."
Chuyện này thì đúng thật.
….
Sau khi Bùi Thời An đi, cứ cách hai tháng lại có một bức thư gửi tới. Hắn viết toàn những chuyện thường ngày.
Lễ bộ mới đổi định dạng văn bản.
Trong kinh năm nay mùa xuân nhiều mưa.
Tạ Hầu sau khi phục chức làm việc cẩn trọng, không còn xảy ra sơ suất nào nữa.
Có một lần, hắn viết tới tận ba trang giấy, bàn luận xem trong ghi chép của Lễ bộ có nên giữ lại nguyên văn lời nói của người trong cuộc hay không.
Trang cuối cùng chỉ có một câu: Ta cho rằng nên giữ.
Ta viết thư hỏi hắn, vì sao lại nói những chuyện này với ta.
Nửa tháng sau, hắn trả lời: Nàng bằng lòng nghe lời thật.
Ta kẹp tờ giấy thư, nửa ngày không thốt ra tiếng.
Mẹ nuôi đi qua, tiện miệng hỏi: "Thư của ai thế?"
"Bùi Thời An ạ."
Bà dừng bước chân.
"Chính là cái người cố tình đi vòng hai trăm dặm tới gửi giấy tờ đó sao?"
"Huynh ấy bảo là tiện đường."
Mẹ nuôi bật cười một tiếng.
"Con tin sao?"
Ta không trả lời.
Trước khi sang đông, mẫu thân lần đầu tiên tới trong làng. Bà không mang theo quà cáp đắt tiền.
Bên cạnh cũng không có người làm vây quanh. Bà đứng ngoài sân, không dám trực tiếp đi vào.
Mẹ nuôi nhìn thấy bà, thần sắc có chút phức tạp. Cuối cùng vẫn mời người vào cửa.
Mẫu thân sau khi ngồi xuống, gửi lời xin lỗi tới cha mẹ nuôi trước tiên.
"Hai năm trước sau khi nhận được thư, ta đã không kịp thời viết thư hồi đáp, là lỗi của ta."
Cha nuôi im lặng một lúc.
"Bà nên nói với Tri Vi."
"Ta đã nói rất nhiều lần rồi."
Giọng mẫu thân khàn khàn.
"Nó không chịu quay về."
Mẹ nuôi rót cho bà một chén nước.
"Nó không quay về, chứng tỏ vẫn chưa chuẩn bị xong."
"Các người không khuyên nó sao?"
"Vì sao phải khuyên?"
Mẫu thân ngẩn người.
Mẹ nuôi nói: "Nó ở Hầu phủ sống tốt, chúng tôi sẽ không kéo nó về."
"Nó không muốn quay về, chúng tôi cũng sẽ không đẩy nó đi."
"Nó đã khôn lớn, tự mình có thể quyết định."
Mẫu thân cầm chén nước.
Rất lâu sau đó, bà hỏi ta: "Ta có thể thỉnh thoảng tới thăm con không?"
Ta không lập tức đồng ý.
"Bà trước khi tới phải viết thư trước."
"Được."
"Nếu ta không hồi đáp, nghĩa là tạm thời không muốn gặp."
Vành mắt bà đỏ ngầu.
"Được."
"Đừng dẫn theo người, cũng đừng đề cập tới chuyện Hầu phủ nhận thân ở trong làng."
"Ta nhớ rồi."
Bà không đòi hỏi ta phải gọi mẫu thân. Lúc rời đi, bà đứng ngoài cửa nhìn ta một lúc.
"Tri Vi, ta trước kia lúc nào cũng thấy tính tình con quá cứng cỏi."
"Sau này mới hiểu ra, con chỉ là không để người khác quyết định thay con mà thôi."
Ta không phản hồi.
Bà đã bắt đầu hiểu ra rồi. Còn về việc chúng ta có thể làm lại mẹ con hay không, phải xem sau này thế nào đã.
….
Mùa xuân năm thứ hai, Tạ Minh Thoa xuất hiện ở đầu làng.
Cô ta không viết thư trước. Lúc ta gặp cô ta, nét mặt không được tốt cho lắm.
"Ta đã nói rồi, trước khi tới phải báo trước."
"Đó là câu ngươi nói với mẫu thân."
"Với ngươi cũng vậy."
Cô ta nhận lỗi rất nhanh.
"Lần sau sẽ báo trước."
"Ngươi tới làm gì?"
"Ta và mẫu thân mới cãi nhau một trận."
Cô ta ngồi lên chiếc ghế đá ngoài sân, đi thẳng vào mục đích tới đây. Mẫu thân hy vọng cô ta nhanh ch.óng thành hôn.
Tạ Minh Thoa đã từ chối.
"Bà ấy bảo ta ở lại Hầu phủ chỉ toàn bị người ta bàn tán."
"Ngươi trả lời thế nào?"
"Ta bảo những lời bàn tán đó đã có rồi, thành hôn rồi cũng chẳng biến mất được."
Ta hơi bất ngờ.
"Ngươi muốn ta khuyên bà ấy thay ngươi sao?"
"Không muốn."
Cô ta rút từ trong tay áo ra một bức thư.
"Đây là Bùi Thời An nhờ ta chuyển giùm."
Ta nhận lấy thư.
"Vì sao hắn lại nhờ ngươi gửi?"
"Lễ bộ mấy ngày nay tới gần đây kiểm tra án cũ, ta gặp hắn ở ngoài cửa."
"Hắn biết ta tới tìm ngươi, liền đỡ được một chuyến đi."
Ta bóc thư ra. Bên trong nói hắn ba ngày sau sẽ tới trong làng.
Tạ Minh Thoa chú ý tới nét mặt của ta.
"Ngươi rất vui sao?"
"Có một chút."
Cô ta lộ ra vẻ mặt suy ngẫm.
"Ngươi thích hắn?"
"Không liên quan tới ngươi."
"Ta chỉ hỏi thử thôi."
"Thế thì cũng không liên quan tới ngươi."
Cô ta không tiếp tục hỏi gặng.
Qua một lúc, cô ta nói: "Phụ thân muốn sắp xếp hôn sự cho ta, mẫu thân thấy làm vậy có thể khiến lời đồn dừng lại."
"Ngươi nếu bằng lòng thì gả."
"Không bằng lòng thì từ chối."
Tạ Minh Thoa cúi đầu nghịch tay áo.
"Trước kia ta không dám từ chối."
"Bây giờ dám rồi?"
"Vẫn chưa hoàn toàn học được."
"Thế thì từ từ mà học."
Cô ta nghe xong, lộ ra nụ cười rất nhạt.
"Câu này thốt ra từ miệng ngươi, thật hiếm có."
"Ngươi nếu thấy hiếm có, có thể ghi nhớ lấy."
Tạ Minh Thoa ngay trong ngày đã trở về kinh.
Giữa chúng ta vẫn chẳng thể nói là thân thiết. Thế nhưng cô ta rốt cuộc đã không còn giao quyết định của mình cho Hầu phủ nữa, cũng không lấy lựa chọn của ta để đong đếm cuộc sống của cô ta nữa.
Điều đó đã rất tốt rồi.
….
Bùi Thời An ngày thứ ba quả nhiên đã tới. Lần này, hắn không nói mình tiện đường nữa.
"Ta tới gặp nàng."
Hắn nói rất thẳng thắn.
Cha nuôi ngồi ở cách đó không xa, cuốn sách trong tay rất lâu rồi không giở trang nào. Mẹ nuôi đi qua đi lại trong bếp, cứ một lúc lại ghé đầu ra xem.
Ta dẫn Bùi Thời An ra ngoài làng.
Mùa xuân mới tới, bên đường có đám cỏ mới mọc. Hắn bước đi rất chậm.
"Sau khi Lễ bộ tra xong án, ta sẽ chuyển công tác đi nơi khác."
"Đi bao lâu?"
"Ba năm."
"Rất xa sao?"
"Đi xe mất nửa tháng."
Ta đáp lại một tiếng.
Hắn nói tiếp: "Ta có thể ở lại trong kinh."
"Đó là việc của huynh."
"Ta biết."
