Được Tỏ Tình Tôi Trốn Đi Nuôi Heo - Chương 2
Cập nhật lúc: 24/08/2026 01:01
Người đời trước không đủ cố gắng, hậu quả là đời sau ngay cả tự do yêu đương cũng chẳng có.
Quả nhiên, tôi vừa miễn cưỡng ngẩng mặt đã cảm nhận được một ánh mắt âm u từ trong đám đông b.ắ.n thẳng tới.
Da đầu tê dại, sống lưng lạnh buốt.
Tôi vội vàng dùng ngay cái cớ vạn năng:
“Ờm… xin lỗi nhé, tôi có thể vào nhà vệ sinh một lát không?”
2
“Thời Tú!!!”
Tôi khóa mình trong buồng vệ sinh rồi bắt đầu điên cuồng cầu cứu.
Tin nhắn thứ hai còn chưa gõ xong, Thời Tú đã trả lời:
“Báo cáo tình hình, chị đang đứng ngoài cửa nhà vệ sinh, Phí Dã vẫn chưa chịu đi.”
Tôi gấp đến mức chỉ muốn quỳ xuống lạy bà nội đã mất nhiều năm, xin bà truyền lại chút trí tuệ xử lý tình huống.
Có ai cứu đứa trẻ này với!
EQ của tôi sắp vỡ thành từng mảnh rồi!
Lúc nghe tôi yếu ớt xin phép đi vệ sinh,
Phí Dã rõ ràng khựng lại một giây, sau đó ho nhẹ, giọng vẫn không giấu được ý cười.
“Được.”
Sau đó anh giải tán đám đông, đưa bó hoa cho người bạn bên cạnh, rồi thật sự đi theo tôi tới tận cửa nhà vệ sinh.
“Vào đi.”
Trước lúc tôi bước vào, anh còn giơ tay xoa đầu tôi.
Nụ cười nhìn qua vẫn lười nhác, nhưng giọng nói lại mang theo chút uy h.i.ế.p khiến người khác lạnh gáy:
“Nhưng Thời Nha, nếu lần này em lại giở trò…”
Chân tôi lập tức mềm nhũn, chẳng chờ anh nói hết đã chạy thẳng vào trong.
Đây cũng chẳng phải lần đầu Phí Dã tỏ tình với tôi.
Hai năm trước, anh từng chặn tôi trong một góc thư viện rồi thản nhiên nói rằng anh thích tôi.
Lúc ấy tôi sợ đến mức liên tục xua tay.
Não chạy hết công suất mới nghĩ được lý do “gia đình không cho yêu đương khi còn đi học” — vừa hợp lý vừa không làm tổn thương lòng tự trọng của anh.
Phí Dã lúc đó cũng chẳng nói thêm gì.
Suốt hai năm sau, chỉ cần nghe tin anh xuất hiện ở đâu, tôi lập tức tránh xa chỗ đó.
Tính ra chúng tôi thật sự chẳng gặp được bao nhiêu lần.
Tôi vốn tưởng thời gian lâu như vậy, vị thái t.ử gia này chắc hẳn đã quên tôi như quên một cơn gió thoảng.
Ai ngờ hôm nay anh lại xuất hiện.
“Chị nhường hôn ước cho em được không?”
Tôi điên cuồng nhắn cho Thời Tú:
“Lát nữa em ra ngoài sẽ nói với Phí Dã rằng em đã có chồng rồi.”
“?”
Chỉ nhìn dấu hỏi trên màn hình thôi, tôi cũng tưởng tượng được vẻ mặt Thời Tú đang nhìn một đứa thiểu năng.
“Xin hỏi em nghĩ Phí Dã là đồ ngốc à?”
“Người ta là thái t.ử gia gần như một tay che trời, còn chuyện gì anh ta không điều tra ra?”
“Nếu Phí Dã biết em vì từ chối anh ta mà vội vàng chạy đi kết hôn, đừng nói nhà mình, nhà của chiến hữu ông nội cũng có thể bị liên lụy. Em tin không?”
Tôi thở dài, bắt đầu rà soát lại toàn bộ cuộc đời mình, cố tìm xem đã làm gì khiến Phí Dã chú ý.
Nhưng nghĩ tới nghĩ lui vẫn chẳng hiểu tại sao anh lại thích mình.
“Vậy phải làm sao bây giờ?”
“Em đã trốn trong nhà vệ sinh gần một tiếng rồi, chẳng lẽ định ở luôn trong đó?”
Phía Thời Tú bỗng nhiên im bặt.
Tôi liếc góc phải màn hình.
Sóng đầy.
Không những có 5G mà còn là 5GA.
Vậy bên ngoài xảy ra chuyện gì?
Tôi đang tưởng tượng ra tám trăm khả năng thì tin nhắn của Thời Tú cuối cùng cũng đến.
“Chị vừa suy nghĩ kỹ.”
“Cách tốt nhất bây giờ là… kéo dài thời gian.”
Tôi lập tức hỏi:
“Kéo dài kiểu gì?”
“Lát nữa ra ngoài, em cứ nói với Phí Dã rằng cần thời gian cân nhắc.”
“Sau đó về nhà bảo ông nội em muốn xuống vùng núi trải nghiệm cuộc sống lao động cơ sở.”
“Nếu Phí Dã tìm chị, chị sẽ nói em vì không chịu đi làm, chẳng muốn phấn đấu nên bị gia đình ném xuống núi nuôi heo.”
“Sau đó chị sẽ tìm một cô gái thật xinh đẹp tới quyến rũ anh ta. Chờ lúc anh ta đổi đối tượng thì em hãy quay về.”
“Có khi chẳng cần chị chủ động tìm, đám thiên kim kia cũng sẽ tự nghĩ cách.”
…
Nghe thì vô lý.
Nhưng nghĩ kỹ lại lại thấy vô cùng hợp lý.
Khi tôi bước ra ngoài, Phí Dã đang tựa người vào tường hành lang, cúi đầu xem điện thoại.
Thấy tôi xuất hiện, anh lập tức đứng thẳng lên, khóe môi cong nhẹ:
“Cuối cùng cũng chịu ra rồi?”
Tôi âm thầm đọc lại đoạn lời thoại đã luyện mấy chục lần, sau đó lấy hết can đảm.
“Ờm… Phí thiếu gia, tôi…”
Câu đầu còn chưa nói xong đã bị anh tàn nhẫn cắt ngang.
Phí Dã cúi thấp người xuống.
Hơi thở ấm nóng cùng giọng trầm thấp lướt sát bên tai khiến mặt tôi lập tức nóng bừng.
“Bây giờ đâu còn là xã hội cũ, gọi thiếu gia cái gì?”
“Gọi tên anh.”
Đáng ghét thật!
Tên công t.ử đào hoa này chỉ một câu đã phá hỏng toàn bộ kịch bản tôi mất bao lâu chuẩn bị.
“Nhà Nhà?”
Thấy tôi đứng ngây ra, Phí Dã kiên nhẫn gọi thêm một tiếng.
Tôi hít sâu, cố kéo não bộ trở về hoạt động bình thường.
“Phí Dã… chuyện đó… anh có thể cho tôi thêm chút thời gian suy nghĩ không?”
Vừa nói xong, tôi lập tức cúi gằm đầu, nhắm c.h.ặ.t mắt, hoàn toàn không dám quan sát sắc mặt anh.
Không nhìn thấy nghĩa là không có chuyện gì.
Tôi không thấy.
Tôi chẳng thấy gì hết.
Đối diện im lặng rất lâu.
Lâu tới mức cuối cùng tôi không chịu nổi, hé mắt rồi từ từ ngẩng đầu.
Thứ đầu tiên đập vào mắt là ánh nhìn sâu thẳm của Phí Dã.
Anh nhìn tôi chăm chú rất lâu.
Cuối cùng mới bất lực thở dài, giống như chịu nhượng bộ.
“Được.”
“Anh cho em thời gian.”
3
Về đến nhà, tôi và Thời Tú lập tức chạy đi tìm ông nội.
Hai người thay nhau thuyết phục đến khô cả miệng, cuối cùng mới khiến ông đồng ý cho tôi xuống quê nuôi heo.
“Xuống tới núi thì ném điện thoại cũ đi, cứ giả vờ chỗ đó không có sóng.”
“Như vậy Phí Dã sẽ chẳng tìm được em!”
Thời Tú vừa giúp tôi thu xếp hành lý vừa đắc ý với kế hoạch hoàn hảo mình nghĩ ra.
