Dưới Ánh Đèn Mùa Hạ, Anh Vẫn Nhớ Em - Chương 3
Cập nhật lúc: 22/07/2026 15:06
lên trước để bản thân có thể đi ở vị trí áp ch.ót (vị trí đẹp nhất để chiếm trọn spotlight), đến lúc đó chỉ cần mua thêm thủy quân (seeding) tâng bốc một chút là đã có thể hút được một lượng lớn fan sự nghiệp rồi.
Nhưng ban tổ chức cũng đâu phải kẻ ngốc. Họ dứt khoát từ chối thẳng thừng không cho những người đó vào sân khấu nữa. Chỉ có điều làm như vậy thì thời lượng đi t.h.ả.m đỏ sẽ bị thiếu hụt nghiêm trọng. Thế là, tôi - một kẻ vốn chỉ đi theo đoàn làm phim để làm nền làm cảnh, lại may mắn có được cơ hội vàng là một mình sải bước trên t.h.ả.m đỏ lớn.
Thứ tự của Phó Trì Tranh ở ngay phía sau tôi vài vị trí. Trước khi tôi lên sân khấu, tôi nhìn thấy Phó Trì Tranh đang đứng ở cách đó không xa, đăm đăm dõi theo tôi từ đằng xa. Thấy tôi nhìn qua, anh liền vẫy tay với tôi: "Cố lên nhé!"
Tôi cũng vẫy vẫy tay đáp lại anh: "Vâng ạ!"
Bởi vì ban tổ chức đột ngột thay đổi phần t.h.ả.m đỏ, có mấy nghệ sĩ đã không được đi t.h.ả.m đỏ nữa. Fan của những người này bắt đầu nhao nhao lên đòi lại công bằng từ ban tổ chức, sau đó họ phát hiện ra một kẻ vừa mới ra mắt không lâu như tôi mà lại có tư cách một mình đi t.h.ả.m đỏ, thứ tự lại còn ở tít phía sau như vậy. Thế là, vô số người tràn vào khu vực bình luận của tôi để mắng c.h.ử.i thậm tệ: Kẻ bám đuôi tư bản, trà xanh tâm cơ, nữ hoàng chiêu trò... Lời gì bẩn thỉu bọn họ cũng nói ra được.
Sau đó không biết là ai đã đăng tải đoạn video tôi và Phó Trì Tranh vẫy tay chào nhau lên mạng. Thế là, tôi lại bị gắn thêm một cái biệt danh dơ bẩn nữa là "con đỉa hút m.á.u" (kẻ ké fame).
Tôi cực kỳ ghét cái biệt danh đó. Kể từ đó cho đến tận khi hai đứa chia tay, ở những nơi công cộng tôi rất hiếm khi tương tác với Phó Trì Tranh, ngay cả ánh mắt chạm nhau cũng cực kỳ ít.
Hai năm sau của ngày hôm nay, số phận dường như lại vẽ tròn một vòng lặp.
"Nghe nói t.h.ả.m đỏ tối nay em là người đi áp ch.ót, hoàn toàn xứng đáng với thực lực." Giọng nói của Phó Trì Tranh kéo sự chú ý của tôi trở lại thực tại.
Tôi cười cười, dịu dàng đáp: "Cảm ơn anh."
Phó Trì Tranh dường như vẫn đang chờ đợi tôi nói thêm điều gì đó nữa. Nhưng tôi chỉ khẽ kéo lại chiếc khăn choàng vai, quay người mở cửa phòng trang điểm bước ra ngoài.
Chị Lệ đã ngồi đợi sẵn trong xe. Thấy tôi bước lên, chị chăm chú nhìn tôi một lát: "Vẫn ổn chứ?"
Ngón tay đang thắt dây an toàn của tôi khựng lại một nhịp, tôi cười trừ đáp qua loa: "Vẫn rất ổn mà chị. Tạo hình hôm nay của em lên hẳn mấy cái hot search liền, mọi người khen em nhiều lắm đó."
"Haizz." Chị Lệ thở dài một tiếng, không gặng hỏi thêm nữa, quay sang lướt điện thoại. "Bức ảnh phản hồi rất tốt. Đúng rồi, tối mai có buổi tiệc tối thời trang của nhà L.V, em là đại diện toàn cầu nên bắt buộc phải tham dự."
"Vâng."
"Chỉ là..."
"Chỉ là sao ạ?"
"Phó Trì Tranh cách đây không lâu vừa mới ký hợp đồng đại diện cho dòng sản phẩm vali túi xách và trang phục may sẵn của nhà bọn họ, có lẽ anh ta cũng sẽ tham gia buổi tiệc tối lần này."
Đầu ngón tay tôi khựng lại ngay phía trên màn hình điện thoại. Im lặng.
"Nếu em không muốn đi thì để chị giúp em..."
"Không sao đâu chị, cứ tham gia bình thường là được."
"Không cần tránh nghi ngờ (tránh tị hiềm) nữa sao?"
Tôi nhìn thẳng về phía trước, nhưng ánh mắt lại không có tiêu cự: "Không tránh nữa."
Sau này chắc cũng chẳng cần phải tránh nữa làm gì. Có tránh cũng không tránh nổi, mà tôi cũng chẳng muốn tránh nữa rồi.
5
Tối hôm diễn ra buổi tiệc, không gian ngập tràn hương phấn áo lụa xa hoa, chén tạc chén thù vô cùng nhộn nhịp. Gọi là tiệc tối thời trang, nhưng bản chất thực sự của nó chính là một buổi triển lãm bán hàng trá hình. Các nghệ sĩ đang hot tề tựu đông đủ, mỗi người đều là một món hàng triển lãm lộng lẫy và rực rỡ nhất, mục tiêu duy nhất chính là phục vụ thật tốt cho các khách hàng VIP (VIC) của thương hiệu. Nếu có thể khiến bọn họ vung tiền mua những món trang sức trên người bạn thì càng tốt hơn nữa.
Tôi được sắp xếp ngồi ở một trong những bàn chính có tầm nhìn cực tốt. Lúc vào chỗ ngồi, tôi mới phát hiện ra người ngồi ngay bên cạnh mình lại chính là Phó Trì Tranh.
Anh đến muộn hơn một chút, diện một bộ Tây trang bằng chất liệu nhung đen cắt may tinh xảo, trên cổ tay đeo chiếc đồng hồ cùng thương hiệu. Trên đường đi vào, không ngừng có người chủ động đến bắt chuyện xã giao với anh. Anh khẽ gật đầu chào hỏi, thần thái vẫn là vẻ thong thả, xa cách như thường lệ.
Đi đến cạnh bàn, ánh mắt anh lướt qua mọi người, cuối cùng dừng lại trên người tôi.
"Buổi tối tốt lành." Tôi chủ động mở lời chào hỏi trước.
Anh ngẩn người ra một giây: "Buổi tối tốt lành." Sau đó liền tự nhiên ngồi xuống chiếc ghế trống bên cạnh tôi.
Suốt cả buổi tiệc tối, chúng tôi không hề có bất kỳ sự giao lưu trực tiếp nào. Anh bận rộn trò chuyện vui vẻ với các đạo diễn cùng bàn, tôi cũng thấp giọng trò chuyện với vị tổng biên tập thời trang ngồi bên cạnh. Thỉnh thoảng có những lúc không thể tránh khỏi việc chạm mắt nhau, cả hai cũng đều nhanh ch.óng và bình thản dời mắt đi chỗ khác.
Tham gia mấy buổi tiệc thời trang thế này, tôi rất ít khi động đũa ăn đồ ăn. Một mặt là vì bộ lễ phục này là đồ đi mượn của thương hiệu, nếu lỡ làm bẩn thì rất khó ăn nói với bên nhãn hàng, hơn nữa để lên hình cho đẹp thì phần eo của lễ phục đã được bóp c.h.ặ.t hết mức có thể, chỉ cần ăn một chút đồ ăn thôi là phần bụng dưới sẽ lộ ra ngay lập tức. Mặt khác, đây là dịp để xã giao, nếu lỡ có khách hàng hay đối tác đến nói chuyện với bạn mà trong miệng bạn lại đang nhai nhồm nhoàm đồ ăn thì như thế cực kỳ bất lịch sự. Cho nên, bất kể món ăn có ngon lành đến thế nào đi chăng nữa thì mọi người cũng chỉ nhìn chứ không ăn.
Tuy nhiên, trong các dịp xã giao thì rượu là thứ không thể nào trốn tránh được. Có lẽ do để bụng đói mà lại uống quá nhiều rượu sâm banh nên dạ dày tôi bắt đầu co thắt đau âm ỉ. Trên mặt tôi vẫn phải duy trì nụ cười khéo léo đàng hoàng, nhưng bàn tay dưới gầm bàn đã âm thầm ôm lấy vùng bụng đang bắt đầu co rút đau đớn.
Phó Trì Tranh không biết đã kết thúc cuộc trò chuyện với đạo diễn từ lúc nào, anh hơi nghiêng người qua, khẽ nhíu mày nhìn tôi một cái. Đúng lúc lại có người đi tới kính rượu, tôi không để lộ dấu vết gì mà điều chỉnh lại nhịp thở, tập trung tinh thần vào cuộc trò chuyện với đối phương.
Ngay khi tôi hơi cúi người chuẩn bị chụp ảnh chung với họ, bên cạnh bỗng vang lên tiếng va chạm nhẹ của đồ sứ. Tiếng động rất nhỏ, gần như bị nuốt chửng bởi tiếng nhạc nền ồn ào xung quanh.
Trong tầm mắt ngoài rìa (góc nhìn nghiêng), Phó Trì Tranh đang gắp gắp lựa lựa trong đĩa thức ăn chính trước mặt mình, gạt bỏ đi phần nấm và rau ô liu mà tôi vốn không ăn được. Sau đó, anh cực kỳ tự nhiên đưa tay ra, tráo đổi đĩa thức ăn trước mặt tôi với đĩa của anh.
Động tác của anh vô cùng mượt mà và tự nhiên, thậm chí còn không thèm nhìn tôi lấy một cái. Làm xong tất cả những việc này, anh liền thản nhiên bắt đầu ăn nốt phần nấm còn sót lại trong đĩa lúc nãy.
Những người khác đều đang tập trung vào chủ đề câu chuyện của riêng họ nên hoàn toàn không phát hiện ra chi tiết nhỏ nhặt này. Nhưng cô gái trẻ tuổi ngồi đối diện tôi thì lại vừa vặn thu hết toàn bộ cảnh tượng này vào tầm mắt. Trong mắt cô ấy xẹt qua một tia kinh ngạc tột độ, nhưng cũng rất nhanh ch.óng cụp mắt xuống.
"Cảm ơn anh."
Sau khi ăn sạch đồ ăn trong đĩa, dạ dày của tôi cuối cùng cũng chịu ngoan ngoãn dịu lại.
Tiệc tối kết thúc, các quan khách bắt đầu lục tục đứng dậy ra về. Tôi đang lịch sự chào tạm biệt mọi người cùng bàn thì cổ tay bỗng nhiên bị ai đó khẽ chạm vào một cái rất nhẹ.
Là Phó Trì Tranh. Anh đang đứng ở ngay bên cạnh tôi, cách khoảng nửa bước chân.
"Dạ dày còn khó chịu không? Ở cách đây không xa có một quán cháo, giờ này chắc vẫn còn mở cửa đấy."
Dòng người qua lại tấp nập dưới những ánh đèn màu rực rỡ, nhưng trong mắt tôi lúc này chỉ có thể nhìn thấy đôi mắt sáng ngời của Phó Trì Tranh.
"Có muốn đi ăn chút đồ ăn khuya không?" Anh đưa ra lời mời với tôi.
"Được thôi." Tôi đồng ý nhận lời.
Chúng tôi một trước một sau bước ra khỏi đám đông. Giữa đường tôi còn bị người ta gọi lại để chụp chung một tấm ảnh. Mãi cho đến khi xuống đến tầng hầm đỗ xe, tôi mới có thể thở phào nhẹ nhõm một hơi.
Xe của Phó Trì Tranh đỗ ngay cạnh lối ra của thang máy không xa, vẫn là chiếc Rolls-Royce Cullinan của hai năm trước. Tôi đang định đưa tay ra kéo cửa ghế sau thì Phó Trì Tranh đã nhanh hơn một bước giúp tôi mở toang cửa ghế phụ lái.
"Em hay bị say xe, ngồi ở phía trước sẽ dễ chịu hơn đấy."
Tôi do dự một lát, cuối cùng vẫn khom lưng ngồi vào trong. Trong xe rất sạch sẽ, thoang thoảng mùi hương tuyết tùng quen thuộc giống hệt như mùi hương trên cơ thể anh.
"Khẩu trang và kẹo bạc hà ở trong hộc tủ phía trước nhé, có cần anh mở hé cửa kính xe một chút không?"
"Không cần đâu ạ."
Trước đây tôi bị say xe rất nghiêm trọng, cứ hễ lên xe là phải ngậm kẹo bạc hà và đeo khẩu trang. Thật không ngờ hai năm trôi qua rồi mà anh vẫn chưa từng quên đi những thói quen nhỏ nhặt này của tôi.
6
Suốt cả dọc đường đi không ai nói với ai câu nào.
Hai mươi phút sau, cuối cùng cũng đến quán cháo. Quán ăn không lớn lắm, trông có vẻ đã có từ nhiều năm trước, trước cửa quán bày biện vài bộ bàn ghế đơn giản. Tầm giờ này rồi mà trong quán vẫn còn khá đông khách khứa.
Phó Trì Tranh đeo khẩu trang và đội mũ lưỡi trai lên, đi xuống xe trước. Tôi cũng nhanh ch.óng quấn c.h.ặ.t chiếc áo khoác ngoài rồi bước theo sau anh vào quán.
Vừa bước chân vào trong quán, hơi ấm nóng hổi cùng mùi thơm của đồ ăn lập tức ùa vào mặt. Ông chủ quán là một người đàn ông trung niên có vóc dáng hơi mập mạp. Vừa nhìn thấy Phó Trì Tranh, ông đã chào hỏi một cách vô cùng quen thuộc: "Đến rồi đấy à? Vào bên trong ngồi đi." Ông chỉ tay về phía một góc phòng yên tĩnh và kín đáo.
Vừa mới ngồi xuống ghế, Phó Trì Tranh liền gọi món một cách cực kỳ tự nhiên: "Cho cháu một phần cháo cua tôm nấu nồi đất, ít muối và đừng bỏ rau mùi nhé, thêm một phần cải rổ xào tỏi và một phần chân gà hấp tàu xì nữa ạ."
