Đường Lê Tiên Tuyết - 5
Cập nhật lúc: 20/08/2026 14:02
Huynh ấy vội vàng trở về kinh, dù vậy huynh ấy vẫn mang đặc sản đất Thục về cho ta.
Nhìn ta ăn, huynh ấy hỏi: “Ngon không?”
Ta vừa ăn được món ngon là lập tức quên hết phiền não.
Không tự giác bật cười, liên tục gật đầu.
“Ngon.”
13
Cuối xuân, Quốc công phu nhân tổ chức buổi yến tiệc mùa xuân cuối cùng, trưởng tỷ được mời tham dự.
Vốn dĩ ta không định đi nhưng tỷ tỷ sợ ta buồn chán đến phát bệnh, đặc biệt dẫn ta theo.
Từ nhỏ đến lớn, mẫu thân sợ dung mạo của ta gây ra những phiền phức không đáng có, mỗi lần ra ngoài đều bắt ta đeo khăn che mặt. Lần này cũng không ngoại lệ.
Trong bữa tiệc, từng lời nói cử chỉ của trưởng tỷ đều vô cùng đúng mực.
Trên thì trò chuyện với Quốc công phu nhân, dưới thì xử lý va chạm giữa các nha hoàn.
Dù chuyện lớn hay chuyện nhỏ, tỷ tỷ luôn có thể vừa nói cười vừa giải quyết ổn thỏa.
Trưởng tỷ vốn thông minh, còn ta…
Kiếp trước, sau khi Bùi Hành lên ngôi Hoàng đế, hắn phong ta làm Hoàng hậu.
Tân đế đăng cơ, chuyện triều chính hậu cung không ngừng kéo đến.
Ta ngay cả chữ còn không nhận biết hết, nói gì đến quản lý hậu cung?
Hắn thuận theo đó giao quyền cùng quản lý hậu cung cho Tiêu Thục phi.
Ta chịu thiệt ở chỗ nàng ta mấy lần, lại bị các phi tần mỉa mai châm chọc.
Ngay cả đồ ăn, than lửa cũng bị cắt xén.
Ta không nhịn được chạy đến mách Bùi Hành.
Hắn bị triều chính làm cho đau đầu, nhắm c.h.ặ.t mắt day day thái dương.
“Nàng ngay cả chữ còn không biết, làm sao quản lý hậu cung?”
“Nàng ấy rõ ràng đang giúp nàng, vậy mà nàng còn muốn đến cáo trạng nàng ấy.”
“A Lê, ngoan, đừng làm loạn nữa.”
Hắn cho rằng ta lại đang cố tình gây chuyện nhưng ta đã rất lâu chưa được ăn một bữa no.
Mùa đông giá rét, than lửa không đủ, tay chân ta bị lạnh đến tổn thương, ngứa ngáy đến mức không thể ngủ được.
Ta lặng lẽ nhìn Bùi Hành, nước mắt bất giác chảy xuống.
Nhưng lần này, Bùi Hành nhắm c.h.ặ.t hai mắt, hoàn toàn không nhìn thấy.
Ta hoàn hồn, cầm lấy bánh ngọt trên bàn nhét vào miệng.
Sau đó, ta nhịn đói, chịu lạnh, chịu đựng những lời châm chọc mỉa mai trong hậu cung.
Học lại cách viết chữ làm thơ, học thuộc cung quy.
Những lúc khó khăn nhất, ta trốn đi lén khóc.
Mắng Bùi Hành không tiếc lời, ta vốn đâu phải vào cung để làm Hoàng hậu.
Sau một phen khóc lóc làm loạn, thậm chí đòi thắt cổ của ta, cuối cùng Bùi Hành cũng trả lại quyền quản lý hậu cung cho ta. Lúc này ta mới gỡ lại được một ván.
Ăn hết cả một miếng bánh ngọt, trong lòng cuối cùng cũng thấy thỏa mãn.
Đúng lúc này, tỷ tỷ đưa tới một đĩa hoa quả, cười nói:
“Đây là trái cây tươi hiện giờ vẫn chưa đến mùa đấy.”
“Quốc công phu nhân thưởng cho tỷ một đĩa, muội nếm thử xem có thích không?”
Tỷ tỷ cười tươi rói.
Ta cầm một miếng, vừa cho vào miệng. Đám đông bỗng xôn xao.
“Thái t.ử, Thái t.ử điện hạ đến rồi.”
14
Lần này là nữ yến, không có nam khách.
Ánh mắt mọi người đều đổ dồn về phía Bùi Hành.
“Điện hạ nhất định là vì Thái t.ử phi mà đến.”
“Thật khiến người ta ngưỡng mộ, nếu ta cũng có thể được điện hạ yêu thích như vậy thì tốt biết bao.”
Bùi Hành đi đến trước mặt trưởng tỷ.
Trưởng tỷ cúi người hành lễ nhưng ánh mắt hắn lại chăm chú rơi trên người ta.
Ta sững người trong thoáng chốc, rồi mới đứng dậy hành lễ.
Bùi Hành không đổi sắc mặt, dời ánh mắt đi, mỉm cười nhìn trưởng tỷ.
“Chẳng phải nàng vẫn luôn nói muốn giới thiệu muội muội của nàng cho ta sao? Hôm nay nàng ấy chẳng phải đang ở đây rồi sao?”
Trưởng tỷ bị câu nói đột ngột này làm cho ngơ ngác.
Ta biết đây là ý tốt của tỷ tỷ.
Ta từ nhỏ đã có dung mạo xinh đẹp, ai biết được sẽ không bị người quyền cao chức trọng nào để mắt tới.
Tỷ tỷ giới thiệu ta với Bùi Hành.
Nếu hắn cũng đối xử với ta như muội muội ruột, thì có thể bảo vệ ta.
Kiếp trước, tỷ cũng chỉ vô tình nhắc đến:
“Thần nữ có một muội muội, có thể nói là quốc sắc thiên hương, đẹp hơn thần nữ gấp trăm lần.”
“Chỉ có điều hơi ngốc một chút, điện hạ có thể đứng ra che chở cho muội ấy, để người khác không thể bắt nạt muội ấy.”
Trưởng tỷ sững lại trong thoáng chốc, khẽ mím môi.
Tỷ đảo mắt nhìn quanh một vòng, rồi nhìn về phía ta.
Ra hiệu cho ta tháo khăn che mặt.
Xung quanh vang lên những tiếng bàn tán.
Truyện được đăng trên pge Ô Mai Đào Muối
Các tình iu nhớ ủng hộ sốp nhiều hơn nha
“Thẩm nhị tiểu thư này chưa từng lộ mặt trước người ngoài, vậy… rốt cuộc là xấu hay đẹp đây?”
“Ta thấy chắc là xấu, làm gì có mỹ nhân nào lại che kín mặt mình như thế.”
Ta hiểu ý của tỷ tỷ.
Tỷ tỷ tự cho rằng Bùi Hành đối với tỷ tình sâu nghĩa nặng nhưng tỷ đã sai.
Bùi Hành chưa từng xem ta như muội muội. Ngược lại, hắn còn cưỡng ép chiếm đoạt ta.
Ta nhắm mắt lại, từ từ tháo khăn che mặt.
15
Xung quanh đột nhiên vang lên một tiếng hít vào kinh ngạc, ánh mắt Bùi Hành chăm chú rơi trên gương mặt ta.
Hắn nhíu c.h.ặ.t mày, ánh mắt lướt qua mặt ta.
Khi nhìn thấy vết đỏ đáng sợ kia, trong mắt hắn thoáng hiện vẻ chán ghét.
Hắn thất vọng lên tiếng:
“Muội muội của nàng, quả nhiên danh không đúng với thực.”
Trưởng tỷ không hiểu chuyện gì, nhìn về phía ta.
Nhận ra tiếng bước chân đang nhanh ch.óng rời đi, lúc này ta mới từ từ mở mắt.
Trưởng tỷ lo lắng chạy đến trước mặt ta.
“A Lê, mặt muội sao vậy?”
Ta lắc đầu, ra hiệu rằng không sao.
Bùi Hành vốn sinh tính đa nghi.
Ở trong phủ, hắn chưa nhìn thấy dung mạo thật của ta, nhất định sẽ không chịu từ bỏ.
Đây là chuyện ta và huynh trưởng đã bàn bạc từ trước.
Ngoài việc tìm cho dung mạo của ta một chỗ dựa ra, còn có một con đường khác.
Đó là khiến người khác đều cho rằng ta xấu xí không chịu nổi.
Ta nhìn theo bóng Bùi Hành rời đi, nghĩ rằng kiếp này có thể làm theo ý hắn.
Đừng để hắn lại lựa chọn sai nữa.
16
Sau yến tiệc mùa xuân, chính là đại hôn của trưởng tỷ.
Ta vẫn không nỡ xa tỷ tỷ, lén khóc mấy lần.
Trưởng tỷ vừa dỗ dành ta, vừa nhìn gương mặt ta mà thở dài.
“Đáng tiếc cho gương mặt của muội, bọn họ đều tưởng muội, muội…”
“Bọn họ đều lén lút bàn tán về muội.”
Không chỉ bàn tán, mà lời lẽ còn vô cùng khó nghe.
Ta vừa khóc vừa lắc đầu: “Muội không quan tâm.”
Ta hỏi: “A tỷ, tỷ có sợ không?”
Từng làm Thái t.ử phi và Hoàng hậu một đời, ta biết phía sau sự tôn quý ấy ẩn giấu những nỗi chua xót mà chưa từng nói với người ngoài.
Trưởng tỷ chỉ sững người trong thoáng chốc.
Tỷ đầy mong đợi, khẽ chạm vào ch.óp mũi ta.
“Ngày đại hôn mà nói gì vậy!”
Ta bị đau, lập tức ngậm miệng không nói nữa.
Lần này, ta không ngăn tỷ tỷ nữa.
