
Đương Thời Minh Nguyệt Tại
Khi ta rời kinh, bộ dạng thực sự vô cùng chật vật.
Bởi vị hôn phu của ta là Sở Lăng Tiêu đã đem lòng yêu muội muội của ta, hắn quỳ xuống cầu xin hủy hôn sự với ta, muốn cùng muội ấy kết tóc đồng tâm, bên nhau trọn đời.
Ta đã khóc lóc, đã làm loạn, đã đánh mắng nhưng sau khi muội muội treo cổ tự vẫn trong phòng, mọi người đều bắt đầu trách móc ta.
Họ bảo ta kiêu căng ngang ngược, ép đôi tình nhân có tình không thể thành quyến thuộc.
Cuối cùng, phụ mẫu cưỡng ép đưa ta đến nhà ngoại ở Thái Thương, để muội muội có thể thuận lợi xuất giá.
Xa cách ba năm, khi trở lại kinh thành, ta đã trở thành một người hiểu lễ nghĩa, dịu dàng đoan trang.
Sở Lăng Tiêu đưa muội muội về Giang gia thăm người thân, vừa nhìn thấy ta liền thất thần.
Ngược lại, Giang Vãn Ngâm là người lên tiếng trước:
“Không ngờ tỷ tỷ lại đột nhiên trở về?”
Ta mỉm cười, ôn hòa đáp lại:
“Nghe nói hài tử của muội sắp làm tiệc đầy trăm ngày, ta là tỷ tỷ, chẳng lẽ không thể trở về chúc mừng các người sao?”
Sắc mặt Giang Vãn Ngâm thay đổi mấy lần nhưng nàng ta từ trước đến nay luôn tỏ ra dịu dàng lương thiện trước mặt mọi người, thấy ta nói như vậy, đành cười đáp:
“Sao lại thế được? Tỷ tỷ có thể về uống rượu mừng, ta vui còn không kịp nữa là.”
Vậy sao? Hy vọng muội thật sự vui vẻ, muội muội thân yêu của ta.







![[1988] Mỹ Nhân Cảng Thành](/_next/image?url=https%3A%2F%2Fs2.ttyapi.site%2Fsing-247%2Fcover%2F69c49336415f7a498391613d.jpg%3Ftime%3D1774490424013&w=3840&q=75)




