Đường Triều Tiểu Y Nương - Chương 157: Đại Thánh Phát Trứng Gà[3]

Cập nhật lúc: 19/01/2026 14:04

Cả hai đều ngẩn ra.

Ánh mắt hắn nhàn nhạt, nhưng luôn khiến người nhìn tim đập thình thịch, không thể dời mắt.

Nhạc Dao vội vàng rút tay về, đầu ngón tay vẫn còn vương vấn hơi ấm từ lòng bàn tay hắn.

Nàng quay mặt đi, thấp giọng nói: “Đa tạ Đô úy.”

Nhạc Trì Uyên rũ mắt xuống, nhìn lòng bàn tay trống rỗng của mình. Hồi lâu sau, hắn mới thấp giọng đáp: “Chuyện nhỏ nhặt, không cần để tâm.” Hắn ngước mắt lên, ánh nhìn dừng lại trên khuôn mặt vẫn còn chút tái nhợt của nàng, giọng nói càng thêm hòa hoãn, “Nương t.ử cứu người là việc thiện, nhưng cũng... nên trân trọng bản thân mình trước.”

Lý Hoa Tuấn đã bẩm báo, hắn biết rõ vì sao Nhạc Dao lại ngã gục trong tuyết.

Nghe quân y nói câu "tâm thần đều tổn hại, kiệt sức mà suy", tim hắn thế mà đau nhói lên một cái.

Nhạc Dao đan hai tay vào nhau trên lớp chăn dày, đầu ngón tay vô thức vuốt ve lẫn nhau. Nàng cũng chịu nghe khuyên, nghiêm túc gật đầu: “Lần sau sẽ không thế nữa.” Nàng cũng coi như nếm mùi đau khổ của việc đơn đả độc đấu rồi.

Về sau cũng không dám mạo hiểm như vậy nữa. Giờ nghĩ lại, Tuệ Nương có thể vượt qua cũng không tách rời khỏi thể chất của chính nàng ấy. Nàng ấy vốn khung xương to rộng, thân thể rắn chắc, mỡ và cơ bắp dự trữ trong cơ thể tương đối phong phú, lượng m.á.u cũng tương đối dồi dào.

Nếu đổi lại là một phụ nữ thân hình gầy guộc ốm yếu, vốn đã khí huyết không đủ, gặp phải mức độ mất m.á.u tương đương, e rằng Nhạc Dao có ấn gãy tay thì nàng ấy cũng không về được.

Ở đời sau, Nhạc Dao gặp không ít cô gái vì cầu đẹp, dáng người cao gầy còn giảm cân đến mức chỉ còn ba bốn chục cân. Đa phần họ đều khí huyết không đủ, kinh nguyệt không đều tìm đến nàng bốc t.h.u.ố.c điều trị. Nhạc Dao đều chỉ có một câu: Tăng cân, bằng không uống bao nhiêu t.h.u.ố.c cũng vô dụng.

Tại sao ăn kiêng giảm cân quá độ ảnh hưởng đầu tiên là kinh nguyệt? Là bởi vì não bộ cho rằng ngươi sắp c·hết đói, cơ thể tự động điều chỉnh về trạng thái "thời chiến", sao có thể còn để ngươi xuất huyết tiêu hao nữa? Có thể hành kinh đều đặn, kỳ thực cũng là tín hiệu của sức khỏe.

Mỡ không phải là thứ vô dụng. Trên người có chút thịt, khi bệnh nặng mới có đường lui, đây là để giữ mạng cho mình. Sau phẫu thuật, quá trình trao đổi chất của cơ thể sẽ tăng vọt khẩn cấp, đồng thời có thể do cấm ăn hoặc rối loạn tiêu hóa mà không thể ăn uống bình thường. Lúc này mỡ của ngươi có thể cung cấp năng lượng liên tục cho tim, não, tránh suy kiệt nội tạng, có lợi rất lớn cho việc duy trì chức năng hô hấp, tuần hoàn.

Bởi vậy mọi người thường nói đùa: ICU người béo gầy đi rồi xuất viện, người gầy đóng hộp xuất viện; bị bệnh thì người béo lấy thịt ra đỡ, người gầy lấy mạng ra đỡ. Lời này một chút cũng không ngoa.

Nhạc Dao lúc này chính là ví dụ điển hình, nàng vẫn là quá gầy! Chẳng có mấy mỡ, hôm trước nhất thời tiêu hao quá lớn, cơ thể đã phải phân giải cơ bắp để cung cấp năng lượng, khiến nàng dù đã được nghỉ ngơi, hệ miễn dịch trong cơ thể vẫn phản ứng lại gây sốt cả đêm.

Nàng thuận tay bắt mạch cho mình, tuy vẫn thấy hư nhược, nhưng sau khi hạ sốt thì đã không còn trở ngại gì lớn.

Nhưng vẫn phải ăn nhiều thịt mới được!

Quay về không chỉ Dịch Cân Kinh phải luyện, La Hán Công cũng phải luyện lên thôi.

Đúng rồi, cũng không biết Tuệ Nương thế nào rồi, nàng ấy mất m.á.u nhiều như vậy, sự tiêu hao đó mới gọi là lớn!

Vừa nghĩ đến bệnh nhân, bản năng y giả lập tức lấn át mọi thứ khác. Nhạc Dao định hất chăn xuống giường đi xem tình hình Tuệ Nương hiện giờ ra sao.

Nàng vừa mới đứng dậy, phía sau đã được bao bọc bởi chiếc áo choàng dày cộm.

Nhạc Dao ngẩn ra, nghiêng đầu nhìn lại, là Nhạc Trì Uyên mang áo cừu tới.

Nàng cúi đầu nhìn, chiếc áo choàng màu đen này hình như từng thấy trên người hắn, mang theo hơi ấm được hơ nóng, lại mang theo hơi thở sạch sẽ của hắn.

Nhạc Trì Uyên cúi đầu nhìn nàng: “Ăn chút gì trước, uống t.h.u.ố.c, lát nữa ta đi cùng nàng qua đó.”

Rõ ràng chưa nói gì, nhưng hắn lại biết nàng muốn làm gì.

Nhạc Dao đành ngoan ngoãn đi ăn cháo uống t.h.u.ố.c.

Đến khi chuẩn bị xong xuôi để ra ngoài, Nhạc Dao cả người gần như bị bọc thành một cục bông xù tròn vo.

Nàng khoác chiếc áo choàng dày của Nhạc Trì Uyên, đối với nàng thì quá rộng, vạt áo quét cả xuống đất. Không chỉ áo choàng, Nhạc Trì Uyên còn sai Oa T.ử lấy cho nàng một cái mũ da lông xù, một đôi giày đi tuyết lót lông bên trong, toàn thân chỉ lộ ra nửa khuôn mặt không dính lông.

Hắn bọc nàng như cái kén tằm, còn bản thân chỉ mặc chiếc áo kép bó tay viền lông, thậm chí còn như chê nóng, cởi một nửa tay áo tùy ý giắt sau lưng.

Cúi đầu nhìn, giày cũng không phải giày đi tuyết lót lông, vẫn là đôi ủng da đen mỏng manh lục hợp trước kia. Chả trách hôm qua nàng ý thức mơ hồ đến thế mà sờ một cái là nhận ra ngay xương cốt của hắn.

Thấy ánh mắt Nhạc Dao nhìn mình cổ quái, Nhạc Trì Uyên nhìn nàng: “Sao vậy?”

“Không có việc gì...” Nhạc Dao lắc đầu, rụt nửa khuôn mặt vào cổ áo lông ấm áp.

Hắn cứ thế đứng trong ánh tuyết, vai lưng thẳng tắp, chân dài eo thon, một phái thanh tuấn hiên ngang.

Còn nàng đi bên cạnh hắn, lại bị làm nền trở nên càng giống một con mèo Pallas (mèo Manul) tròn vo xù lông thành tinh.

Đáng giận, cái "lò sưởi tinh" này thế mà không sợ lạnh!

Ra ngoài mới phát hiện tuyết đã ngừng, nhưng lớp tuyết đọng còn dày hơn hôm qua. Nhạc Trì Uyên chủ động đi trước mở đường, để Nhạc Dao dẫm lên từng dấu chân hắn đi tới, quả nhiên đỡ tốn sức và vững vàng hơn nhiều.

Hai người đi về phía tiệm t.h.u.ố.c nhà họ Bàng, trên đường gặp không ít bá tánh đi cùng chiều. Ai nấy mặt mày hớn hở, vừa đi vừa cười nói to tiếng, trong lời nói tự nhiên toàn là Đại Thánh thế này Đại Thánh thế kia.

“Nghe nói chưa? Ngay cả Y chính của Quân d.ư.ợ.c viện Cam Châu, Thượng Quan tiến sĩ kia cũng mộ danh tới bái kiến Đại Thánh đấy. Ông ấy chính miệng thừa nhận kính trọng nhất là Huyền Trang pháp sư. Đối với Tề Thiên Đại Thánh của Đại Đấu Bảo chúng ta, ông ấy cũng khen không dứt miệng, nói sẽ xin Đại Thánh ban bức họa để phù hộ Đại Đấu Bảo, phù hộ cả Y công phường nữa. Ngày sau Y công phường sẽ treo tranh Đại Thánh, sau này chúng ta đi khám bệnh, những y công đó đều được Đại Thánh truyền đạo, bất kể là trừ tà hay chữa bệnh đều linh nghiệm cả!”

Mấy người cứ thế hứng thú bừng bừng, cao đàm khoát luận đi lướt qua Nhạc Dao.

Nhạc Dao: ... Xong rồi, sự tình phát triển theo hướng không đỡ được rồi a!!

Sau này Đại Thánh sẽ không mạc danh kỳ diệu biến thành Dược Vương gia mới nhậm chức chứ?

Lại nghe người ta nói: “Đại Thánh còn bảo, sau này nhà xí ở Đại Đấu Bảo đều phải lắp cửa.”

Nhạc Dao: “...”

Nghe là biết yêu cầu của ai rồi.

Sau đó, Nhạc Dao thậm chí còn nghe thấy tên của mình!

Nói nữ hộ pháp bên cạnh Đại Thánh hôm kia cứu sống một sản phụ chắc c·hết mười mươi. Nghe đâu sản phụ đó không chỉ mang song t.h.a.i mà còn băng huyết không ngừng, sau này m.á.u chảy cạn, c·hết hơn nửa phần rồi, thế mà cũng bị nàng cướp về từ tay Diêm Vương! Nghe nói lũ quỷ sai chuyên bắt hồn trẻ con đứa nào cũng sợ cây đại chuỳ của nàng. Về sau nhà nào có t.h.a.i p.h.ụ đều có thể thờ tranh vẽ của nàng, bảo là nàng có thể phù hộ sinh nở bình an.

Nhạc Dao: “...” Tiêu rồi!!

Không không không, nàng thật không phải cái thiết lập nhân vật này a!

Nhạc Dao nghe mà da đầu tê dại, nhìn quanh quất, lòng càng lạnh đi một nửa.

Cách đó không xa, thế mà thực sự có một tráng hán mặt đầy hỉ khí, đang giơ cao một bức tranh giấy thô sơ, gặp người là khoe: “Nhìn xem! Nhìn xem! Đây là ta hôm qua vất vả lắm mới cầu được, đây chính là thần tượng của Đại Chuỳ hộ pháp! Vừa thỉnh về nhà treo lên, bà nương đang mang bầu nhà ta không còn gặp ác mộng nữa đâu!”

Nhanh thế đã có tranh vẽ rồi á? Nhạc Dao vội thò đầu nhìn. Họa sĩ hương dã ở đây có thể thuộc trường phái trừu tượng. Trên tranh là một tiên t.ử mặt tròn mập mạp mặc y phục rực rỡ, đang cầm một cây đại chuỳ nện tiểu quỷ chạy loạn khắp nơi như đập chuột cống. Tuyệt nhất là họa sĩ có thể cảm thấy một cây b.úa chưa đủ uy phong, thế mà vẽ nàng thành Thiên Thủ Quan Âm, từ sau lưng mọc ra vô số đại chuỳ, múa may 360 độ không góc c·hết, thực sự làm được đả kích toàn phương vị.

Không sai, đời Đường ngay cả tiên nữ cũng rất có phúc tướng, cầm b.úa cũng uy phong vô cùng.

Nhạc Dao nhìn xong không khỏi thở phào nhẹ nhõm.

May mắn... vẽ chẳng giống nàng chút nào.

Nghe suốt dọc đường những thần tích ly kỳ càng truyền càng thịnh, hai người rốt cuộc cũng tới tiệm t.h.u.ố.c nhà họ Bàng ở chợ Bắc.

Nhạc Trì Uyên chỉ đứng ở cửa tiệm, không đi vào.

Trong lòng Nhạc Dao ấm áp. Hắn tuy sinh ra với vẻ ngoài sắc bén lạnh lùng, nhưng hành xử luôn rất biết nghĩ cho người khác. Nàng khuyên: “Bên ngoài gió lớn, Đô úy vào trong tiệm chờ đi. Cửa tiệm và hậu đường còn cách một cánh cửa, không sao đâu.”

Hắn vẫn không nhúc nhích.

Nhạc Dao dứt khoát đưa tay kéo hắn.

Trong mắt hắn thoáng vẻ kinh ngạc, người cao lớn như vậy mà bị Nhạc Dao kéo nhẹ cái là đi vào ngay.

Vào tiệm, Nhạc Dao nhìn đông nhìn tây, chỉ tìm được một cái ghế con cho hắn ngồi. Nàng cởi chiếc áo choàng rộng thùng thình trên người ra, gấp lại đặt vào lòng hắn, chỉ cho hắn chỗ lò nước trà, rồi xoay người vội vã vào hậu đường thăm Tuệ Nương.

Nhạc Trì Uyên cúi đầu nhìn cái ghế thấp lè tè nhỏ xíu, vẫn co hai chân dài, ngồi xuống với tư thế vô cùng gò bó, trong lòng ôm chiếc áo choàng còn vương hơi ấm của Nhạc Dao, lại cảm thấy có chút vui sướng nho nhỏ.

Chờ nàng như thế này, cũng chẳng thấy thời gian khó khăn chút nào.

Đợi một lúc, hắn bỗng nhận ra có một ánh mắt nhỏ xíu đang nhìn mình. Quay đầu lại, chạm ngay vào một đôi mắt tròn xoe, đen láy như nho đen thò ra từ dưới quầy t.h.u.ố.c cao lớn. Là một bé gái, trên đỉnh đầu buộc hai b.í.m tóc nhỏ vểnh ngược lên trời bướng bỉnh, chừng năm sáu tuổi.

Đậu Nhi ngậm một miếng đường mạch nha Bàng Đại Đông gõ cho, phồng má, tò mò nhìn Nhạc Trì Uyên hồi lâu, bỗng nhiên bừng tỉnh đại ngộ, nghiêng đầu hỏi:

“Ác! Ngài nhất định là lang quân của Nhạc y nương phải không?”

Cô bé mềm mại, học dáng vẻ người lớn ngoan ngoãn chào hỏi khách:

“Các ngài vừa ngủ dậy sao? Đã ăn sáng chưa? Ta gọi a tỷ hâm nóng cái bánh ngô cho ngài ăn nhé?”

Lời trẻ con không kiêng kỵ, lại làm Nhạc Trì Uyên đang có chút rung động trong lòng giật mình, cả người nghiêng đi, suýt chút nữa thì người cùng ghế lật nhào xuống đất.

Tác giả có lời muốn nói:

Nhạc Trì Uyên đưa gối đầu, bị đẩy ra; nhét góc chăn, bị vứt bỏ; cầm gối mềm, cũng không cần.

Hắn trầm tư một lát, đưa tay qua.

Bị Dao muội nắm c.h.ặ.t.

Nhạc Trì Uyên: ... Quả nhiên, nàng chỉ yêu xương cốt của ta [khóc lớn].

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.