Đường Triều Tiểu Y Nương - Chương 175: Tin Tức Tốt Tới

Cập nhật lúc: 19/01/2026 15:20

Trẻ con nào có ai không thích buôn bán?

Ngay cả khi chơi trò gia đình ở nhà, chúng cũng tranh nhau làm chưởng quầy, tiểu nhị, huống chi là làm thật.

Ba đứa trẻ ùa ra khỏi cổng Y công phường, tuyết dưới chân bị giẫm kêu lạo xạo. Chạy được một đoạn ngắn, cả ba đồng thời dừng lại. Trước mắt là con ngõ dài hun hút, tuyết đọng được quét sang hai bên, chất cao quá đầu người, khiến bọn chúng đột nhiên trở nên hoang mang.

Ba cái đầu nhỏ nhìn nhau, chớp chớp mắt.

Nên đi đâu bán trước đây?

Mạch Nhi nhíu đôi lông mày lưa thưa, học theo dáng vẻ người lớn, nghiêm túc phân tích: “Buôn bán, tự nhiên phải đến chỗ đông người. Nam đại doanh gần hơn chút, chúng ta đi đó trước. Nếu bán không hết, lại đi Bắc đại doanh cũng chưa muộn.”

Đậu Nhi thì đi đâu cũng được, a tỷ quyết định là được.

Lục Lang ngẫm nghĩ một chút, lại có ý kiến khác, nhỏ giọng đề nghị: “Cửa Đông phường toàn là quan nhân ở, bổng lộc của họ nhiều, tiền bạc rủng rỉnh hơn lính thú... Có lẽ sẽ mua nhiều hơn đấy.”

Đúng ha! Mạch Nhi nghe thấy có lý, nàng lanh lợi nhìn quanh, vẫy tay, kéo cả Đậu Nhi và Lục Lang chụm đầu lại. Ba đứa trẻ ngồi xổm trong góc tường, thì thầm bàn bạc cơ mật kinh doanh.

Nhìn từ xa, cứ như ba cái nấm lông xù mọc lên giữa đống tuyết.

Sau một hồi bàn bạc kín đáo, ba đứa chấp nhận ý kiến của Lục Lang. Chúng sắp xếp lại hàng hóa trên ba chiếc xe đẩy nhỏ: Bánh ngọt dùng nguyên liệu tinh tế nhất, giá bán đắt và đồ uống sữa đặc chế được để riêng một xe; trà thường, nước lá thông và bánh ngọt bình dân chia ra hai xe còn lại.

“Hai xe rẻ tiền, thiết thực này, theo lời Mạch Nhi a tỷ, đi Nam đại doanh. Lính thú đông người, chuộng cái thực tế, chúng ta cứ mang nhiều loại này, nếu họ muốn mua đồ đắt cũng có. Sau đó, chúng ta lại đi Cửa Đông phường. Nói với các quan nhân là đồ đặc chế của Y công phường, dùng d.ư.ợ.c liệu và mật đường tốt nhất, đắt xắt ra miếng. Nghĩ đến, cả ba xe hàng này đều có thể bán hết.” Lục Lang nói nhỏ.

Mạch Nhi kinh ngạc: “Đệ giỏi buôn bán thật đấy.”

Đậu Nhi cũng bắt chước hoan hô: “Đệ thật là lợi hại nha!”

Đỗ Lục Lang được khen đến nóng bừng cả tai, ngượng ngùng cúi đầu cười. Trong lòng hắn cũng vui lắm, hắn không ngờ mình có thể giúp được gì, cũng không ngờ hai chị em Đậu Mạch đều chịu nghe lời hắn.

Trước kia hắn từng theo mẹ đi thu tiền thuê nhà, lúc ấy mẹ và a gia có đến mười mấy cửa tiệm, quán ăn đứng tên, chiếm cả nửa con phố ở chợ Bắc Trường An. Hồi đó hắn nghe mẹ nói chuyện sổ sách với các chưởng quầy, cứ nghe là ngủ gật, còn chê chán, lúc nào cũng đòi đi.

Hiện giờ... cũng không biết mẹ và a gia có khỏe không.

Thật hy vọng họ cũng có thể trải qua một mùa đông ấm áp, no đủ. Đỗ Lục Lang giấu đôi bàn tay nhỏ bé đi, trong lòng lại có chút nản, sao hắn mãi mà chưa lớn lên nhỉ?

“Quyết định thế nhé!” Mạch Nhi vỗ tay một cái, đứng dậy, phủi tuyết dính trên vạt váy.

Ba bóng dáng nhỏ bé lại đẩy xe, chậm rãi lăn bánh trên đường tuyết.

Lần này có phương hướng, bước chân bọn chúng cũng nhẹ nhàng hơn. Không biết ai vo một nắm tuyết ném trước, thế là ba đứa vừa đi vừa chơi ném tuyết, cười đùa vui vẻ tiến về phía Nam đại doanh.

Dù tuyết không rơi, bầu trời mùa đông vẫn mây mù bao phủ, ánh mặt trời có phần xám xịt. Hàng rào gỗ quanh Nam đại doanh, trên mỗi đỉnh nhọn đều đọng một nhúm tuyết, trông như mọc ra từng cái sừng nhung; hình dáng vọng tháp cũng trở nên đầy đặn và mơ hồ trong tuyết.

Khắp nơi đều yên tĩnh.

Ngày thường có thể nghe thấy tiếng gió rít qua lòng sông cạn khô phía xa, nghe thấy tiếng phì phò của gia súc trong chuồng, giờ phút này đều bị tuyết lớn nuốt chửng, chỉ còn lại âm thanh của chính tuyết rơi.

Gian doanh trại đầu tiên của Nam doanh, bảy tám gã hán t.ử chen chúc bên trong. Căn phòng kín gió, ngay cả cửa sổ cũng bị bịt kín bằng nỉ dày, chỉ chừa lại một khe nhỏ xíu.

Có người đang vụng về vá tất da, có người ghé sát cửa sổ, xem đi xem lại một bức thư nhà, mép giấy đã sờn cả lông, hắn vẫn lật đi lật lại mà xem, nhưng thực ra hắn căn bản không biết chữ.

Hứa Hồ và Trương Hữu Chí ngồi xếp bằng ở đầu giường đất ấm áp nhất, chán ngắt ném xúc xắc. Mấy ván trôi qua, thắng thua đã chẳng còn thú vị. Hứa Hồ rú lên một tiếng quái dị, ngã ngửa ra giường, trừng mắt nhìn xà nhà bị khói lò hun đen sì, than thở: “Cái ngày tháng ch.ó c.ắ.n này, bao giờ mới kết thúc đây!”

Không ngờ, doanh xá bên cạnh cũng bỗng nhiên hùa theo rú lên một tiếng, tiếng này truyền tiếng kia, thế mà cả một dãy doanh trại đều lần lượt rú lên.

Cứ như nơi này không phải chỗ ở của người, mà là một cái chuồng heo khổng lồ.

Hứa Hồ bật dậy như cá chép quẫy đuôi, thò nửa người ra ngoài cười mắng: “Có bệnh à các ngươi! Hay là đi tìm Nhạc nương t.ử khám hết đi!”

Đáp lại hắn là một tràng tiếng cười mắng hỗn tạp còn lớn hơn. Hứa Hồ lắc đầu quay vào, nhìn xem, đều nghẹn đến mức nào rồi.

Quay đầu lại, thấy Trương Hữu Chí đang ngồi xổm bên lò sưởi, dùng que củi cẩn thận bới tro tàn. Trong lò ngoài củi và phân trâu cháy đỏ rực, dường như còn vùi thứ gì đó.

“Lại lén lút nướng cái gì đấy?” Hứa Hồ sán lại gần.

“Củ cải.” Trương Hữu Chí cũng không ngẩng đầu lên.

Hứa Hồ lập tức mất hứng, bĩu môi, lại là củ cải.

Mùa đông không ăn củ cải thì cũng là ăn củ cải, ăn nữa hắn sắp biến thành củ cải luôn rồi.

Hứa Hồ ghét nhất mùa đông, chẳng có gì ăn, cũng chẳng có gì chơi. Giờ cũng không dám ra giáo trường phi ngựa hay đấu vật, đất đông cứng như một lớp vỏ băng, ngựa còn không đứng vững, nói gì đến người.

Hiện giờ đi đường cũng phải cẩn thận, nhỡ trượt chân ngã một cái, m.ô.n.g có thể vỡ làm tám mảnh.

Lúc đó thì thật sự phải đi tìm Nhạc nương t.ử rồi.

Mấy ngày nay luôn có vài kẻ không tin tà, lẻn ra ngoài trượt tuyết, chơi băng, kết quả không gãy tay thì gãy chân, thậm chí còn suýt gãy cổ.

Nhạc nương t.ử mỗi ngày mở mắt ra là lại bẻ lại xương cho bao nhiêu người, thậm chí vài ca còn phải dùng đến b.úa. Lần nào Nhạc nương t.ử cũng cười tủm tỉm bảo không đau không đau, thật sự không đau, kết quả ngày nào Y công phường cũng vang lên tiếng quỷ khóc sói gào, dọa Hứa Hồ mấy ngày không dám ra khỏi cửa, hắn chịu không nổi cái đó.

Hắn nghe người khác nói, cây b.úa của Nhạc nương t.ử to chừng NÀY này!

Quả thực dọa c·hết người.

Trương Hữu Chí đã bới từ trong tro ra mấy thứ đen sì, to bằng nắm tay. Hắn dùng vạt áo lót tay, vỗ sạch lớp vỏ cháy đen, bóc ra, lộ ra phần ruột bên trong vàng óng hơi trong suốt, hơi nóng bốc lên mang theo mùi thơm ngọt mộc mạc.

Củ cải nướng chín không còn vị hăng cay khi ăn sống, trở nên bở tơi, đậm đà, ăn hơi giống hạt dẻ. Ăn kèm với cháo ngô nóng hổi, thi thoảng ăn một chút cũng thấy thơm ngon.

Nhưng khổ nỗi ngày nào cũng ăn, dù là gan rồng tủy phượng, ăn liền mấy tháng cũng phát ngán. Trương Hữu Chí nhìn củ cải nóng hổi trong tay, c.ắ.n hai miếng cũng thấy nhạt nhẽo, ăn không trôi.

Bên cạnh, Hứa Hồ lại bắt đầu tranh luận với người khác xem đại quân đã đ.á.n.h đến đâu rồi, nói qua nói lại suýt nữa cãi nhau to.

Trương Hữu Chí nhún vai. Không ít người lo lắng mùa đông hành quân gian nan, nhưng hắn lại rất tin tưởng vào trận đại chiến lần này.

Năm xưa Lý Tịnh dạ tập Âm Sơn, cũng là xuất chinh vào tháng Giêng, tuyết ngập quá bụng ngựa, thời tiết cực hàn.

Vó ngựa bọc nỉ, người ngậm tăm, quân Đường lặng lẽ tập kích nha trướng của Định Tương Đột Quyết. Binh lính Đột Quyết hoàn toàn không phòng bị, nhiều kẻ bị c.h.é.m c·hết khi còn trần truồng, kẻ tự giẫm đạp lên nhau c·hết vô số.

Trận chiến ấy, c.h.é.m c·hết hơn vạn tên, bắt sống hơn mười vạn, thu được mấy chục vạn đầu gia súc.

Một trận chiến diệt Đông Đột Quyết.

Đại Đường ta chỉ cần dám xuất binh vào mùa đông, đó là đ.á.n.h cược kẻ địch không dám tiến, mà ta dám! Không chỉ là đòn t·ấn c·ông bất ngờ, mà còn là... mang theo quyết tâm không thắng thì c·hết.

Trương Hữu Chí nhiệt huyết sôi trào, hung hăng c.ắ.n một miếng củ cải.

Hơn nữa, chẳng phải còn có Nhạc đô úy sao! Trước đó có quân báo truyền về, Trương Hữu Chí nghe rất kỹ. Hóa ra Nhạc đô úy kia lại là Tuyết Ưng nổi danh của quân An Tây, nghe nói người này như chim tuyết ưng, giữa cánh đồng tuyết mênh m.ô.n.g cũng không lạc lối, còn có thể nhận biết các loại dấu chân trên tuyết.

Lần này cũng là ngài ấy dẫn đầu kỵ binh nhẹ du kích tìm được nha trướng của chủ soái Thổ Phiên Đạt Duyên Mãng Bố Chi trước tiên.

Chẳng trách Tô tướng quân lúc đến Cam Châu dự tiệc, cố ý điều ngài ấy dẫn kỵ binh làm du kích cho đại quân.

Nhưng tuyết địa bất lợi cho đ.á.n.h lâu dài, chỉ có thể một tiếng trống làm tinh thần hăng hái thêm. Tính toán ngày tháng, thắng hay bại, hẳn là cũng sắp biết rồi.

Trương Hữu Chí lại c.ắ.n mạnh một miếng nữa.

Đại Đường tuyệt đối sẽ không thua!

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.