Đường Triều Tiểu Y Nương - Chương 226: Ngựa Trắng Yên Vàng[2]
Cập nhật lúc: 29/01/2026 01:01
Vì hai ngày nay trôi qua thật sự vui vẻ, Lư Lệnh Nghi đã sớm quẳng nỗi phiền não về mấy nốt mụn nhỏ trên mặt ra sau đầu. Giờ phút này ngồi trong lều che nắng, nàng vui vẻ tán gẫu với Nhạc Dao, mặc cho gió sớm thổi qua gương mặt, thoải mái hào phóng.
Không lâu sau, lều bên cạnh cũng truyền đến một tràng cười nói lanh lảnh. Mấy vị tiểu nương t.ử áo thơm tóc mây, được thị nữ vây quanh thướt tha đi tới. Trong đó một tiểu nương t.ử mặc váy màu nghệ, áo lót vàng nhạt, vừa thấy trên mặt Lư Lệnh Nghi còn vết mụn, lập tức che miệng cười rộ lên.
Đó chính là Vương Thất nương t.ử.
Nàng ta bằng tuổi Lư Lệnh Nghi, hai người coi như là oan gia ngõ hẹp. Từ dung mạo, học vấn đến cưỡi ngựa chơi bóng, cái gì cũng phải âm thầm so bì, mỗi ngày không cãi nhau một trận là không chịu được.
Nàng ta giơ quạt tròn che nửa mặt cười, đang định mở miệng châm chọc, lại thấy Lư Lệnh Nghi cao ngạo quay đầu đi, bảo thị nữ buông tấm mành trúc ngăn cách hai nhà xuống, thế mà trực tiếp không thèm để ý đến nàng ta!
Vương Thất nương sửng sốt, hồi lâu sau mới bảo hạ nhân vén mành lên, còn nghển cổ sang hỏi: “Cửu Nương, sao ngươi không để ý đến ta?”
Lư Lệnh Nghi hừ một tiếng: “Vừa thấy mặt ngươi đã châm chọc ta, ta để ý ngươi làm gì?”
Vương Thất nương bĩu môi: “Thế ngươi cũng đừng có lơ ta chứ!” Ngập ngừng một chút, thế mà nàng ta thật sự không lấy chuyện mấy vết mụn đã mờ đi hơn nửa trên mặt Lư Lệnh Nghi ra nói nữa, ngược lại nhoài người sang, hào hứng nói, “Này, ngươi biết không? Lý Nhị lang cũng đã về rồi đấy!”
Lư Lệnh Nghi xoát một cái quay người lại, hai mắt sáng rực: “Thật không? Không phải bảo lúc hắn một mình đi lên phía Bắc đã thề, nói sẽ không bao giờ trở lại Trường An nữa sao?”
Vương Thất nương t.ử cũng kích động lắm, nắm lấy tay Lư Lệnh Nghi, dậm chân thình thịch tại chỗ: “Hắn lập quân công trở về! Hắn lập công lớn lắm! A gia ta ở Lễ Bộ, ông ấy thấy tên Lý Nhị lang! Hắn lợi hại thật đấy, ngoài trăm bước, trong bão tuyết lớn, một mũi tên b.ắ.n thủng đầu tên Luận Chỉ Hỗ Mãng gì đó! Luận Chỉ Hỗ Mãng nghĩa là Nhị quốc tướng của Thổ Phiên, là phó thủ của Tể tướng Thổ Phiên bọn họ, là quan lớn lắm đấy! Hắn nhờ đó được ghi công trảm tướng (chém tướng địch) rất lớn a!”
“Quá lợi hại!” “Không hổ là Lý Nhị lang!”
Hai cô bé lập tức quên mất hiềm khích, chụm đầu vào nhau, ríu rít hét lên.
Nhạc Dao nghe mà ngơ ngác, trong lòng mơ hồ nghĩ... Lý Nhị lang? Thiện xạ? Người các nàng nói, không phải là Lý Hoa Tuấn chứ?
Hai cô bé hưng phấn ríu rít một hồi, Lư Lệnh Nghi chợt nhận ra mình bỏ quên Nhạc Dao, lại quên giới thiệu nàng cho Vương Thất nương t.ử, bèn vội kéo Nhạc Dao qua, giới thiệu với nhau.
Vương Thất nương t.ử biết được Nhạc Dao thế mà cũng từ Cam Châu trở về, mắt càng sáng rực: “Nhạc nương t.ử có từng gặp Lý Nhị lang không?”
Nhạc Dao gãi gãi má: “Lý Hoa Tuấn a?”
Lư Lệnh Nghi và Vương Thất nương t.ử vừa nghe cái tên này lại hét lên một tiếng, hai khuôn mặt đồng thời ghé sát vào mặt nàng, gật đầu lia lịa: “Đúng đúng đúng! Chính là hắn! A a! Nhạc nương t.ử ngươi gặp hắn rồi! Hắn ở biên quan có khỏe không? Có còn tuấn tú như hồi ở Trường An không? Hắn có bị đen đi không? Hắn có phải càng cường tráng cao lớn hơn không? Hắn mặc giáp trụ có phải đặc biệt uy phong không a?”
Nhạc Dao: “...”
Nàng nghiêm túc hồi tưởng lại một chút. Lý Hoa Tuấn rơi vào tay nàng, không phải bị cạo gió đau đến nhảy đổng lên như cá chép mắc cạn, thì là vì khâu lại v·ết th·ương đau đến gào khóc t.h.ả.m thiết, nước mắt nước mũi giàn giụa. Thật sự có chút khác biệt với hình tượng lang quân phong thái diễm lệ độc nhất vô nhị mà các nàng miêu tả.
Nhưng nhớ đến mấy vết sẹo sâu hoắm trên cổ hắn, Nhạc Dao kiên quyết gật đầu: “Rất tuấn tú.”
Chỉ một câu này, Lư Lệnh Nghi và Vương Thất nương nhìn nhau cười, thỏa mãn như vừa uống một vò rượu ngon, hai má đều ửng hồng vì vui sướng.
Nhạc Dao không khỏi tò mò: “Lý phán tư hồi ở Trường An nổi tiếng lắm sao?”
Lư Lệnh Nghi mắt long lanh, ôm mặt hồi tưởng: “Đương nhiên! Lý Nhị lang khi chưa đi biên quan, chính là ‘Ngọc Diện Lang’ nổi danh trong thành Trường An đấy! Cả thành bao nhiêu tài tuấn, chỉ có hắn là xuất sắc nhất! Hắn đứng trong đám người, giống như cây ngọc đón gió, phong thái còn hơn cả cảnh xuân tháng Ba này. Gia thế hắn lại tốt, dòng dõi thanh quý, tính tình lại chu toàn. Tuy hắn không được cha anh coi trọng, ở nhà cũng chịu không ít uất ức, nhưng hắn chưa bao giờ coi thường nữ t.ử. Thường có các tiểu nương t.ử thầm mến phong hoa của hắn, len lén tặng túi thơm khăn lụa, hắn cũng chưa từng vứt bỏ, dành riêng một gian phòng cất giữ cẩn thận đấy.”
Vương Thất nương t.ử cũng thao thao bất tuyệt kể lể hồi lâu về Lý Nhị lang tốt đẹp thế nào, còn trách: “Nhạc nương t.ử trước kia chẳng phải cũng ở Trường An sao? Ngươi thế mà không biết Lý Nhị lang?”
Nhạc Dao lại hồi tưởng một chút, cười gượng nói: “Ha hả, khi đó... tâm tư không đặt ở chỗ này.”
Nguyên thân ở Trường An, suốt ngày chỉ nhớ thương mã cầu, sáng đ.á.n.h cầu, tối đ.á.n.h cầu, một ngày cũng chưa từng trễ nải. Có khi gom không đủ người, không đ.á.n.h được, nàng còn cầu xin hai cô em gái kế yếu ớt đi cùng. Hai cô em gái đó là những tiểu thư khuê các chân chính, ngày thường không phải điều hương cắm hoa thì là pha trà đọc thơ. Bị nàng lôi ra sân mã cầu hành hạ hai lần, chọc đến mức hai cô em gái từ đó thấy nàng là chạy mất dép.
Bên ngoài đều đồn nàng ở trong phủ bị mẹ kế khắt khe, yến tiệc dạo chơi không cho đi cùng. Thực ra là chính nàng lười đi, nàng chỉ thích đi đ.á.n.h cầu!
Thích đến mức nào ư? Nàng hận không thể dựng cái lều tranh ở bên sân cầu Khúc Giang mà sống!
Nhạc Dao nghĩ đến đây, không nhịn được bật cười thành tiếng.
Lang quân duy nhất mà nguyên thân từng thầm mến trong ký ức, là một đại hán mặt chữ điền được gọi là "Thiết Tháp Trương" (Trương tháp sắt). Thiết Tháp Trương dáng người không khác Võ Thiện Năng là mấy, sinh ra với đôi mắt hổ, mũi thẳng miệng vuông, tiếng cười cũng là "oa ha ha ha". Nàng thích hắn cũng là vì hắn đ.á.n.h mã cầu cực giỏi, đứng trước lưới, một người giữ ải vạn người khó vào, ai cũng đừng hòng ghi bàn.
Loại lang quân dung sắc diễm lệ như hồ ly tinh kiểu Lý Hoa Tuấn, thật sự không phải gu thẩm mỹ của A Dao nguyên bản.
Nhờ có Lý Hoa Tuấn, Lư Lệnh Nghi và Vương Thất nương t.ử nhanh ch.óng làm hòa. Hai người gom hết túi thơm, khăn lụa, quạt tròn mang theo lại một chỗ, chụm đầu vào nhau bàn bạc:
“Lát nữa thấy Lý Nhị lang cưỡi ngựa tới, chúng ta cùng ném xuống nhé!” “Ta nhớ Lý Nhị lang thích nhất màu tím hương (màu tím nhạt), túi thơm này của ta vừa khéo hợp với hắn!” “Ngươi ném cho chuẩn vào đấy!” “Ngươi yên tâm đi, vì ngày hôm nay, ta đã luyện ném thẻ vào bình rượu ba ngày rồi!”
Nhạc Dao nghe bên cạnh, cũng bị sự hân hoan của hai người lây nhiễm. Nàng hơi khom người, chống khuỷu tay lên lan can, nhìn về phía đường Chu Tước biển người tấp nập xa xa.
Gió xuân lướt qua, thổi qua muôn vàn bóng người chen chúc hai bên đường phố.
Nàng nhẹ nhàng đặt cằm lên mu bàn tay, trong n.g.ự.c như đang ấp một chú chim sẻ nhỏ ấm áp lông xù, lòng tràn đầy mong đợi.
Đông người quá a! Cũng không biết Nhạc đô úy ở chỗ nào trong đội ngũ nhỉ? Nhưng khung xương hắn sinh ra to lớn như vậy, nàng chắc cũng có thể liếc mắt một cái là nhận ra ngay thôi?
