Đường Triều Tiểu Y Nương - Chương 21: Sao Lại Là Ngươi?
Cập nhật lúc: 15/01/2026 16:15
"Vâng! Vâng! Tiểu nhân họ Nhạc, Thái y lệnh Nhạc Trọng Minh thời Trinh Quán chính là gia phụ của tiểu nhân. Huynh trưởng ruột thịt của tiểu nhân, Nhạc Hoài Lương, là Thái Y Thự Y chính. Trước đây tiểu nhân cũng từng mở y quán kinh doanh nhiều năm ở Trường An. Cái danh Hạnh lâm thế gia Nam Dương Nhạc thị chắc hẳn ngài đã từng nghe qua..."
Nhạc Hoài Nhân gần như cướp lời, nằm rạp trên mặt đất, đầu cúi thật thấp. Khác hẳn vẻ mặt đầy căm phẫn bất bình khi đối mặt với lão Mang, giờ phút này nhìn thấy Lư Giám thừa, trên mặt hắn chất đầy vẻ nịnh nọt vội vàng. Hắn như muốn tung ra tất cả những con bài có thể nâng cao thân phận trong khoảnh khắc này, sợ rằng chỉ cần nói chậm một câu thôi sẽ đ.á.n.h mất cơ hội duy nhất.
Tuy nhiên, Lư Giám thừa chỉ hờ hững lắng nghe, đầu ngón tay gõ nhịp nhàng lên miếng giáp da trên cánh tay, trong mắt lộ ra một tia mất kiên nhẫn khó nhận thấy. Không đợi hắn nói xong, Lư Giám thừa đột ngột phất tay, như đang xua đuổi một con ruồi phiền phức:
"Được rồi, được rồi, vậy thì đúng lúc quá..." Giọng hắn lạnh lùng, "Thượng Quan Tiến sĩ đang điều động y quan đến tiền tuyến phục vụ. Ngươi đã có lòng trung thành như vậy, ta sẽ phái ngươi đến thú bảo (đồn bảo vệ) của quân Đại Đấu để hội hợp với các y quan được điều động khác. Việc này không nên chậm trễ, hôm nay ngươi đi theo doanh trại quân nhu xuất phát luôn đi."
Dứt lời, hắn xoay người định bỏ đi.
Đi tiền tuyến?
Nụ cười trên mặt Nhạc Hoài Nhân cứng đờ trong nháy mắt. Đao kiếm không có mắt, tên lạc bay tứ tung, đi tiền tuyến chẳng phải là cửu t.ử nhất sinh sao? Huống chi hắn mang thân phận tội dịch, nói không chừng còn bị đẩy ra chiến trường để khiêng thương binh!
Thế thì thà ở lại Khổ Thủy Bảo làm cu li còn hơn!
"Vì... vì sao? Đại nhân! Vì sao nhất định phải bắt tiểu nhân đi tiền tuyến?" Hắn đột nhiên lao tới hai bước, "Vừa rồi... vừa rồi vị Mang Thư lại kia còn nói Y công phường ở Khổ Thủy Bảo đang thiếu người mà. Tiểu nhân... tiểu nhân thực lòng thực dạ nguyện ý ở lại đây cống hiến! Tiểu nhân nguyện tận tâm chẩn trị cho các tướng sĩ trong bảo, lấy nghề y chuộc tội! Cầu xin đại nhân khai ân!"
Hắn gần như bò rạp trên mặt đất, van xin không ngớt.
Lư Giám thừa rốt cuộc cũng dừng bước, nghiêng nửa người quay đầu lại. Ánh hoàng hôn cuối cùng hắt lên khuôn mặt vô cảm của hắn, toát lên vẻ khinh thường rõ rệt. Hắn quát lớn: "Đã đến chốn này, há lại cho phép ngươi kén cá chọn canh? Thân phận tội dịch, tha cho ngươi đi tiền tuyến lập công chuộc tội mà còn không biết đủ? Còn dám dây dưa, sẽ không đơn giản chỉ là đi quân Đại Đấu đâu!"
Nhạc Hoài Nhân há hốc mồm, sợ đến mức không thốt nên lời.
Lư Giám thừa hừ lạnh một tiếng, thầm nghĩ: Kẻ này lời nói khoác lác, ánh mắt gian xảo, quả nhiên như lời lão Mang nói, vừa nhìn đã biết là kẻ không an phận.
Trùng hợp thay, hôm qua hắn mới nhận được công văn từ cấp trên, lệnh cho các thú bảo điều động y quan đến chi viện cho quân Đại Đấu. Gần đây không biết vì sao, thám mã kỵ binh Thổ Phiên quấy nhiễu ngày càng nhiều, thương vong của quân ta tăng lên, đang rất cần nhân lực y tế.
Thậm chí lần trước, ngay cả Thượng Quan Tiến sĩ của Quân d.ư.ợ.c viện Cam Châu cũng đích thân dẫn người tới một chuyến, đi dọc các phong hỏa đài và thú bảo để tìm kiếm thầy t.h.u.ố.c giỏi. Cũng không biết là do chiến sự cần kíp hay vì lý do nào khác.
Nhưng cái nơi khỉ ho cò gáy như Khổ Thủy Bảo này, chỉ có mỗi Lục Hồng Nguyên là đại phu còn tạm dùng được. Thượng Quan Tiến sĩ chê hắn tay nghề kém, Lư Giám thừa còn đang thầm thấy may mắn. Ai ngờ người đi rồi lại truyền lệnh về, bắt buộc mỗi thú bảo phải giao nộp một y quan.
Lục Hồng Nguyên mà đi thì binh lính ở Khổ Thủy Bảo biết làm sao? Hắn thực sự không nỡ, đang đau đầu không biết phải báo cáo kết quả thế nào.
Trước mắt vừa hay, đem tên đồ đệ khoác lác này thế thân vào, chẳng phải vẹn cả đôi đường sao? Còn về y thuật của kẻ này ra sao, điều đó không quan trọng. Dù sao tất cả y quan ở tiền tuyến đều do Thượng Quan Tiến sĩ thống nhất điều phối. Tên Nhạc Hoài Nhân này tốt hay xấu, giữ lại hay đuổi đi, đều do cấp trên quyết định.
Ở chốn biên thùy khổ hàn này, hắn không mong lập công, chỉ cầu không phạm lỗi là được.
Phiền phức hả, ném đi càng xa càng tốt.
Nghĩ đến đây, Lư Giám thừa cảm thấy vô cùng yên tâm thoải mái, lập tức quay người trở về phòng trực ban.
"Đại nhân! Đại nhân!"
Nhạc Hoài Nhân còn muốn phân bua, nhưng đã bị lính thú thô bạo lôi đi. Vừa vặn gặp Cai ngục phụ trách đốc thúc tu sửa tường thành đến nhận lưu phạm, hắn liền cùng vài tên lưu phạm khỏe mạnh khác bị áp giải về phía tây đồn bảo, thuận đường đi cùng đội ngũ ra khỏi thành.
Hắn bị lôi đi trong cơn mơ hồ, lảo đảo bước thấp bước cao, trong đầu vẫn ong ong tiếng sấm nổ. Hắn dù có nghĩ thế nào cũng không thông, con ranh con Nhạc Dao kia chỉ vì cầu tình cho một đứa trẻ không thân thích mà được chấp thuận; còn hắn vì mưu cầu đường sống cho bản thân, đã nói rõ xuất thân tư lịch, sao lại rơi vào kết cục bị sung quân ra tiền tuyến chịu c.h.ế.t?
Dựa vào cái gì? Nó chẳng qua chỉ đọc vài cuốn sách t.h.u.ố.c trong khuê phòng, nhận biết được vài vị t.h.u.ố.c, dựa vào chút kỹ xảo vặt vãnh và vận may mà lừa được tất cả mọi người! Hắn - Nhạc Hoài Nhân - hành nghề y hơn mười năm, ở Trường An cũng có chút danh tiếng, sao lại rơi vào tình cảnh thê t.h.ả.m thế này?
Chắc chắn là con ranh đó đã giở trò ngáng chân, dèm pha hắn trước mặt đám quan lại Đô úy này!
Càng nghĩ càng hận, càng nghĩ càng không cam lòng.
Khi đi ngang qua chỗ Nhạc Dao, hắn đột nhiên xoay người lại, bất chấp tất cả gào lên: "Đại nhân! Đại nhân minh giám a! Ta mới là thầy t.h.u.ố.c chân chính! Con Nhạc Dao kia mới là kẻ l.ừ.a đ.ả.o! Nó chưa từng độc lập hành nghề y bao giờ! Ta mới là thật! Ta mới là thật!"
Hắn gào thét khản cả giọng, khuôn mặt vặn vẹo.
Tuy nhiên, rèm cửa phòng trực ban đã sớm buông xuống. Lão Mang đang khom người nói gì đó với người bên trong, nghe thấy tiếng kêu gào của hắn cũng chỉ đứng thẳng dậy, ném cho hắn một cái nhìn đầy chán ghét, dường như đang trách hắn gây chuyện thị phi, làm chậm trễ giờ tan tầm của lão.
Từ đầu đến cuối, không ai đáp lại tiếng kêu gào tuyệt vọng của hắn.
Bi phẫn và không cam lòng như nước sôi dội vào tim, hắn mạc danh kỳ diệu lại quay người về phía Nhạc Dao, gào lên: "Cháu gái! Tại sao ngươi không biện bạch cho thúc phụ? Tại sao! Tại sao?"
Tiếng gió rít gào xé nát giọng nói của hắn.
Nhạc Dao không nhìn hắn.
Tại sao ư? Không ai nhìn thấy hàng mi rủ xuống của nàng khẽ run lên một cái.
Nếu Nhạc Hoài Nhân chỉ thấy c.h.ế.t mà không cứu trước cảnh ngộ của nguyên thân thì cũng thôi đi. Nhưng trong ký ức, dường như hắn còn từng ám chỉ với Trương Ngũ rằng sẵn sàng dâng nguyên thân cho tên cầm thú đó.
Đêm hôm ấy, khi nguyên thân bị Trương Ngũ cưỡng ép lôi đi, nàng từng dùng chút sức lực cuối cùng bám c.h.ặ.t lấy khung cửa, gian nan quay đầu lại, nhìn về phía thúc phụ ruột thịt của mình.
Trong đôi mắt tuyệt vọng ấy, có phải cũng từng không tiếng động, lặp đi lặp lại gào thét:
Thúc phụ... Tại sao vậy?
...
Sau đó, các lưu phạm lần lượt bị lại viên hoặc cai ngục các nơi dẫn đi, bãi đất trống rất nhanh trở nên vắng vẻ.
Hai bà v.ú già được phái đến từ phủ Thường Thiên hộ cũng đã tới. Hai người đó đều là phụ nữ trung niên cao lớn thô kệch, vẻ mặt nghiêm nghị. Họ đối chiếu tên họ của Liễu Ngọc Nương và Hứa nương t.ử xong, liền mỗi người nắm lấy một cánh tay, áp giải hai người đi.
"Lục Lang... Lang quân..."
Liễu Ngọc Nương hoảng hốt quay đầu lại, chỉ kịp đau đớn nhìn về phía chồng con một cái, liền bị lôi đi không thương tiếc khiến nàng lảo đảo, tiếng gọi nghẹn ứ trong cổ họng.
Suốt dọc đường, nàng liều mạng muốn quay đầu lại, nhưng tầm mắt luôn bị cánh tay thô kệch của bà v.ú già che khuất, cuối cùng chỉ đành lảo đảo đi xa.
Đỗ Lục Lang nắm c.h.ặ.t lấy ngón tay Nhạc Dao, ngửa khuôn mặt nhỏ nhắn lên, nhìn theo bóng dáng người mẹ đang không ngừng giãy giụa ngoái lại rồi nhanh ch.óng bị đẩy đi xa dần cho đến khi biến mất trong bóng chiều tà. Đôi mắt to tròn của thằng bé chứa đầy sự ngây thơ và hoảng sợ.
Nó muốn khóc, cái miệng nhỏ mếu máo, trong cổ họng phát ra tiếng nức nở, nhưng lại nhớ lời mẹ dặn, cố gắng kìm nén không dám khóc thành tiếng. Chỉ là bàn tay nhỏ bé kia dùng sức đến mức bóp đau cả ngón tay Nhạc Dao.
Nhạc Dao cảm nhận được sự run rẩy và mồ hôi ướt át từ đầu ngón tay truyền đến. Nàng ngồi xổm xuống, nhìn thẳng vào khuôn mặt tái nhợt của thằng bé, dùng lòng bàn tay nhẹ nhàng lau đi những giọt nước mắt trên má nó, giọng nói hạ thấp xuống thật dịu dàng: "Đừng sợ, Lục Lang. Sau này đệ cứ đi theo a tỷ. Chúng ta phải dưỡng cho thân thể thật khỏe mạnh trước đã, tương lai nhất định sẽ có ngày được gặp lại mẹ đệ."
Đỗ Lục Lang không trả lời, nước mắt lã chã rơi, càng nép c.h.ặ.t vào người Nhạc Dao hơn.
Rất nhanh, vài người cuối cùng trên bãi đất trống cũng bị dẫn đi.
Trời đã tối đen như mực. Những ngọn đuốc trên lầu canh bốn phía bị gió thổi chập chờn lúc sáng lúc tối, hắt những cái bóng vặn vẹo lay động xuống mặt đất.
Dần dần, hơi lạnh đêm cuối thu thấm vào tận xương tủy.
Chỉ còn Nhạc Dao dắt tay Đỗ Lục Lang, bị lệnh phải đứng tại chỗ chờ người của Y công phường đến đón, đợi hồi lâu cũng chẳng thấy bóng dáng ai.
Lão Mang ôm sổ sách đi qua đi lại bên cạnh, rõ ràng cũng đã chờ đến mất kiên nhẫn, thấp giọng làu bàu oán trách: "Cái đám Y công phường này làm ăn càng lúc càng bê tha! Trời tối đen rồi mà chưa tới nhận người, làm cái trò gì không biết!"
Hắn liếc nhìn Đỗ Lục Lang đang co ro trong gió lạnh và Nhạc Dao ăn mặc phong phanh, không nói thêm gì nữa, chỉ là sắc mặt càng khó coi hơn.
Nhạc Dao khẽ cử động đôi chân gần như tê cóng mất cảm giác. Cơn mệt mỏi sau một ngày lặn lội đường xa giờ phút này ập đến toàn diện, bắp chân đau nhức. Nàng kéo Đỗ Lục Lang sát vào người, cố gắng dùng chiếc áo bông rộng thùng thình của mình che chắn bớt gió lạnh cho thằng bé.
Ngay lúc cơn giận của lão Mang bốc lên ngùn ngụt, định sai lính gác đi thúc giục, thì từ sâu trong con ngõ đất phía nam, cuối cùng cũng thấy một đốm sáng mong manh lắc lư bay tới.
Ánh đèn l.ồ.ng đến gần, vầng sáng nhỏ nhoi một đoàn, lúc sáng lúc tối theo bước chân vội vã của người cầm đèn.
"Xin lỗi, xin lỗi! Thật sự xin lỗi! Lão Mang, ây da để ông đợi lâu rồi! Chập tối nay không biết làm sao, đột nhiên có một đống thương binh đến thay t.h.u.ố.c, ta bận tối mắt tối mũi chân không chạm đất, giờ mới dứt ra được... Y công mới đâu rồi?"
Giọng nói này nghe hơi quen quen.
Nhạc Dao ngước mắt nhìn lên.
Ngọn đèn dầu đến gần, hình dáng người nọ cuối cùng cũng thoát ra khỏi màn đêm, chiếu rõ một khuôn mặt tròn trịa đầy mồ hôi vì chạy vội.
Hắn vừa thở dốc vừa dùng tay áo lau mồ hôi, phát hiện trên bãi đất trống trơn chỉ còn lão Mang mặt thối, một tiểu cô nương và một đứa trẻ con. Thoạt tiên hắn sửng sốt, đợi khi nhìn rõ dung mạo tiểu cô nương trước mắt, hắn càng thêm kinh ngạc:
"Không thể nào... Sao lại là ngươi?"
Nhạc Dao nhìn thấy hắn, lại mỉm cười.
"Lục đại phu, lại gặp nhau rồi."
