Đường Triều Tiểu Y Nương - Chương 248: Đêm Nay Tĩnh Lặng[2]

Cập nhật lúc: 29/01/2026 07:01

Nghĩ đến lang quân đã táng thân trong dòng sông băng giá, Đan phu nhân lại đau lòng khôn xiết. Bà và Nhạc Hoài Lương tuy không phải nguyên phối, không thể nói tình nồng cháy bỏng, nhưng nhiều năm phu thê, ông đối đãi với bà trước sau ôn hòa kính trọng. Nghĩ đến việc ông thế mà cứ vậy ra đi, bà cũng không kìm được thương tâm.

Đan phu nhân không muốn nghĩ sâu thêm nữa, thầm nghĩ, trong miệng Đậu Nhi Mạch Nhi, Nhạc đô úy kia cũng coi như là lang quân biết lễ, nhưng bà vẫn phải tự mình thay A Dao xem xét cho kỹ, kẻo đứa nhỏ ngốc này lại vì lý do kỳ quái nào đó mà thích nhầm người.

Bà hạ quyết tâm, liền không còn phiền não nữa, vén rèm vào gian trong trải giường cho Nhạc Dao.

* Đầu bên kia, Nhạc Dao lại đang lôi kéo Nhạc Trì Uyên đi như bay.

Ngõ nhỏ chật hẹp, vô số quần áo váy vóc treo lủng lẳng trên đầu. Thân hình Nhạc Trì Uyên quá cao, đành phải khom lưng thật sâu, cúi đầu, mới không bị từng cái quần đùi áo lót che mất mặt. Bước chân hắn lại lớn, đi nhanh quá suýt giẫm tụt giày Nhạc Dao, chậm lại thì luống cuống chạy bước nhỏ, lại bị Nhạc Dao chê chậm lôi mạnh tay về phía sau.

Nhạc Trì Uyên thật sự là nhanh cũng không được, chậm cũng không xong, đành phải bất đắc dĩ đi theo.

May mắn, Nhạc Dao rất nhanh đã tìm được một chỗ thích hợp để nói chuyện. Nàng đột ngột phanh lại, xoay người nhét Nhạc Trì Uyên vào khe hở giữa hai bức tường, rồi chính mình cũng chui vào theo.

Đó là khoảng đất trống hẹp giữa hai bức tường phường. Xuyên qua đó liền nghe thấy tiếng nước sông chảy róc rách, đất dưới chân cũng trở nên ướt mềm dính nhớp. Cỏ dại bên bờ sông mọc um tùm, cao đến đầu gối, phát ra tiếng xào xạc trong gió đêm.

Nhạc Dao mò mẫm bước qua bụi cỏ, tìm được một bãi đá nơi phụ nữ ngoại thành hay giặt đồ. Bốn bề tối tăm, đêm vắng người, chỉ có ánh nước mờ nhạt phản chiếu từ dòng sông trôi, soi ra hình dáng mơ hồ của hai người.

Nàng rốt cuộc thở phào một hơi.

Nhạc Trì Uyên đứng đối diện nàng, thấy Nhạc Dao quay đầu lại, lưng từ từ thẳng lên.

Nhạc Dao xoay người lại, thuận tay nhón chân sờ trán hắn, theo bản năng mở miệng: “Thân thể ngươi còn chưa khỏi? Muộn thế này ra ngoài làm gì? Ngươi không thể trúng gió, ngươi xem, sờ vào thấy sốt nhẹ rồi này.”

Vừa rồi trên đường túm cổ tay hắn, nàng đã phát hiện nhiệt độ cơ thể Nhạc Trì Uyên bất thường.

Thân ảnh Nhạc Trì Uyên chìm trong bóng tối. Hắn trầm mặc, Nhạc Dao cũng không nhìn rõ thần sắc hắn. Nhưng giờ phút này những cảm xúc khác lạ đều đã bị bản năng thầy t.h.u.ố.c của nàng đẩy lùi, nàng lại vươn tay ra định bắt mạch cho hắn:

“Để ta bắt mạch.”

Nhạc Trì Uyên cảm nhận được ngón tay nàng, nhưng không thuận theo như trước kia, ngược lại đổi thế tay, trở tay nắm c.h.ặ.t lấy tay nàng, dùng sức kéo nàng lại gần một bước.

Hắn cúi đầu xuống, đối diện với đôi mắt kinh ngạc của nàng.

“Ta tới... là có chuyện muốn hỏi nàng.” Giọng hắn nghe có chút khàn khàn, lòng bàn tay nắm tay nàng nóng hổi, còn hơi rịn mồ hôi.

Gần như vậy, sau khi thích ứng với bóng tối, Nhạc Dao dần dần có thể phác họa ra đường nét của hắn từ ánh sáng mờ nhạt. Thi thoảng, còn có ánh đèn dầu không biết từ đâu xẹt qua sẽ chiếu sáng hắn trong thoáng chốc. Mắt hắn vẫn ửng đỏ, mày hơi ép xuống, cứ nhìn chằm chằm nàng không chớp mắt như vậy, giống như chú ch.ó sói bị ướt mưa.

“Bây giờ, ta không cần bắt mạch. Nàng đừng coi ta là bệnh nhân của nàng, hãy coi ta là một nam nhân trước đã.”

Hắn nói một cách nghiêm túc.

“Nếu chỉ coi ta là một nam nhân... nàng có ghét ta không?”

Nhạc Dao sửng sốt, cũng không kìm lòng được ngẩng mặt nhìn hắn. Vừa lúc lại một vệt sáng vụn vỡ lướt qua, có lẽ là đèn chài trên thuyền, có lẽ là sao trời. Ánh sáng ấy thắp sáng trên mặt hắn, rồi lại tắt ngấm. Lúc này nàng mới lưu ý đến thần sắc của hắn. Đôi mắt màu xám nhạt kia trong đêm tối thế mà không còn tĩnh lặng như tuyết nữa, mà có vẻ nóng bỏng như vậy... lại mang theo vẻ thấp thỏm bất an.

Tim nàng dường như lại bị ngoại tâm thu, hơn nữa còn kịch liệt hơn trước, khiến nàng trong nháy mắt không thể đáp lại lời hắn. Nhạc Dao lại bắt đầu lo lắng vẩn vơ, ngoại tâm thu càng lúc càng thường xuyên, trái tim này đập như thể ngày mai không muốn làm việc nữa vậy, sẽ không vỡ vụn ra chứ?

Thấy Nhạc Dao trầm mặc, ngón tay Nhạc Trì Uyên đang nắm cổ tay nàng đều run rẩy. Hắn khổ sở đến mức không thể nhìn thẳng nàng nữa, vội vàng quay mặt đi một chút, yết hầu chuyển động. Khi mở miệng lần nữa, giọng nói gian nan lại tủi thân:

“Nàng không phải đã nói, hoa của nàng đều cho ta sao.”

Câu này nói rất nhẹ. Hắn vẫn không nhịn được, lại quay mặt lại, nén đôi mắt cay xè nóng hổi, không cam lòng hỏi tiếp: “Cho nên... nàng cũng là cô nương Trường An, nàng... thực ra... cũng thích lang quân như Hoa Tuấn sao?”

A? Sao lại lôi Lý Hoa Tuấn vào đây! Nhạc Dao đột nhiên hoàn hồn. Lần này mặt nàng cũng đỏ bừng, cúi đầu, không chút do dự lắc đầu: “Ta không thích.”

Nhạc Trì Uyên lập tức được đà lấn tới: “Vậy nàng có thể thích ta không?”

Nhạc Dao mở to mắt.

Hắn nhìn nàng, có lẽ do tâm thần căng thẳng cực độ, lại có lẽ do gió sông thổi khiến cái đầu vốn đang nóng của hắn có chút choáng váng, tiếng Hán của hắn bỗng nhiên trở nên vấp váp, trật tự từ ngữ lộn xộn, giống như một người Hồ mới học tiếng Hán.

Không đợi nàng trả lời, hoặc nói đúng hơn là, hắn căn bản không dám chờ một đáp án có thể không tốt, vội vàng nói hết ra.

“Cho dù chỉ thích xương cốt của ta cũng không sao.”

“Ta nguyện ý bị nàng thích xương cốt. Nàng có thể thích xương cốt của ta trước, rồi thử thích ta được không?”

“Ta cũng nguyện ý bị nàng châm kim, châm chỗ nào cũng tùy nàng.”

“Ta không sợ đau.”

“Bởi vì...”

Hắn lại đột nhiên dừng lại, nhất thời như bị líu lưỡi, quên mất tiếng Hán nói thế nào, cuống quá buột miệng thốt ra một câu tiếng Túc Đặc: “Kia tư di... a tư nại túc dã.”

Nhạc Dao vốn đang bị một tràng lời nói của hắn làm cho đầu óc trống rỗng, nghe được câu tiếng Hồ này, cả người không khỏi run lên, kinh ngạc ngẩng mặt nhìn hắn.

Câu tiếng Hồ này... câu tiếng Hồ này...

Trong cơn bão tuyết ở Trương Dịch, hắn từng đứng bên con ngựa trắng kia, nhẹ nhàng vuốt ve cổ ngựa, lẩm bẩm nói nhỏ.

Nhạc Dao vốn đã quên hắn từng nói câu gì, hiện giờ nghe lại, ký ức trong nháy mắt ùa về, khiến lòng nàng càng thêm rối loạn.

Đã không chỉ là ngoại tâm thu, nàng còn thấy tức n.g.ự.c.

Ngay sau đó, nàng liền nghe thấy Nhạc Trì Uyên rốt cuộc cũng kết nối lại được hệ thống tiếng Hán, nhìn sâu vào mắt nàng, dùng tiếng Hán từng câu từng chữ lặp lại một lần:

“Nàng là người trong lòng ta từ lâu.”

* Các nhà khác trong đại tạp viện xem náo nhiệt xong đã sớm giải tán, chỉ có Lưu tam gia là không đi. Bà ta ngồi xổm trong bóng tối ở cổng đại tạp viện, vẫn luôn ngóng ra ngoài ngõ.

Bà ta đã biết thần y Nhạc gia là ai rồi!

Hóa ra là tiểu nương t.ử mặt b.úng ra sữa trong phòng Nhạc gia!

Chập tối nay ch.ó sủa inh ỏi, nhưng mẹ Tồn T.ử thế mà không ra mắng tổ tông bà ta, còn vui vẻ ra ném một cục xương thịt cho ch.ó ăn.

Lưu tam gia liền nghe lén được bà ta nói chuyện với Nhạc Dao. Mẹ Tồn T.ử cảm tạ tiểu nương t.ử kia rối rít, nói là bụng Tồn T.ử dễ chịu hơn nhiều, đi ngoài cũng không lỏng như thế nữa, hôm nay còn b.ú được hai lần sữa, hai bữa đều b.ú liền nửa khắc đồng hồ.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.