Đường Triều Tiểu Y Nương - Chương 29: Mộc Lan Là Nữ Lang[2]
Cập nhật lúc: 15/01/2026 16:18
Hơn nữa bệnh của Viên Cát, hắn và Lục Hồng Nguyên đều đã xem qua vài lần, quả thực quá quái dị, cả hai đều chẳng hiểu mô tê gì. Nghe nói Viên Cát cũng tìm Thượng Quan Tiến sĩ khám rồi, xem ra cũng chẳng ăn thua.
Tôn Trại nghĩ ngợi, quay vào lấy một cái thẻ tre chữ "Giáp", chỉ vào phòng khám có rèm che phía sau, hảo tâm nói: "Lão Lục bên kia còn mấy người đợi châm cứu nữa. Hai người các ngươi hay là cầm thẻ này sang phòng t.h.u.ố.c bên kia nhờ Nhạc tiểu nương t.ử xem cho. Biết đâu... nàng ấy lại có cách."
Không ngờ Ngô Đại Niên vừa nghe liền xua tay, đẩy thẻ tre lại: "Thôi thôi, chúng ta cứ đợi lão Lục thì hơn!"
Trên đường đến đây hắn cũng nghe khối người bàn tán Y công phường có nữ y mới, nhưng ai cũng bảo tiểu y nương đó trông như đứa trẻ con, vừa gầy vừa bé, nhìn chẳng ra dáng đại phu chút nào.
Thêm nữa bọn họ toàn là đàn ông thô kệch trong quân, cũng ngại để phụ nữ đụng chạm chân tay, nên hôm qua chẳng ai tìm nàng khám bệnh cả.
Ngô Đại Niên cũng có suy nghĩ đó.
Tôn Trại, Lục Hồng Nguyên thậm chí Thượng Quan Tiến sĩ còn bó tay, khám cái cô nữ y vô danh tiểu tốt kia làm gì? Thà bốc t.h.u.ố.c sớm rồi về nghỉ ngơi cho xong.
"Hừ! Đồ có mắt không thấy thái sơn! Lúc sau đừng có mà hối hận." Tôn Trại nhìn hắn với ánh mắt đầy ẩn ý, rồi lắc đầu.
Tôn Trại ghen tị thì ghen tị, nhưng không mù. Hắn nhìn ra y thuật của Nhạc Dao vượt xa Lục Hồng Nguyên, nếu không lão Lục đã chẳng phục nàng như thế. Sau này danh tiếng Nhạc nương t.ử vang xa, e là muốn cầu nàng khám bệnh còn chẳng xếp được hàng ấy chứ!
Nhưng hắn cũng không ép. Tôn Trại tuy thừa nhận Nhạc Dao lợi hại, nhưng cũng không nghĩ nàng có thể chữa khỏi bệnh mà Thượng Quan Tiến sĩ bó tay. Thấy Ngô Đại Niên không chịu, hắn cũng thôi, hỏi: "Vậy giờ các ngươi chỉ cần bốc t.h.u.ố.c thôi đúng không?"
Ngô Đại Niên chưa kịp trả lời, Viên Cát đã dùng hết sức lực kéo tay áo hắn, rít qua kẽ răng hai chữ: "Bốc... t.h.u.ố.c..."
Lề mề nữa là hắn đau c.h.ế.t mất!
Hắn đau đến mức nói năng khó khăn, hai tai ù đi như có ngàn vạn con ong vo ve. Hắn chẳng quan tâm nữ y hay nam y, đau bao nhiêu năm nay, chịu đựng bao nhiêu năm nay, hắn sớm đã tuyệt vọng rồi. Giờ phút này chỉ muốn mau ch.óng lấy t.h.u.ố.c về... Hắn đau sắp không chịu nổi nữa rồi!
Ngô Đại Niên bị Viên Cát túm một cái, lòng như lửa đốt, quay sang Tôn Trại gấp gáp nói: "Tôn đại phu! Bên lão Lục còn phải đợi bao lâu nữa? Ta và A Cát chỉ bốc t.h.u.ố.c thôi, có thể châm chước cho chúng ta lấy trước không? Cứ lấy Cửu Phân Tán hoặc cái hoàn định thống (giảm đau) gì đó như mọi khi là được!"
Đôi mắt ti hí của Tôn Trại đảo một vòng. Bốc t.h.u.ố.c à?
Hắn cười hì hì, cất thẻ chữ "Giáp" đi, thay bằng một thẻ gỗ khắc chữ "Đinh", trên mặt nở nụ cười khôn khéo của con buôn ngày trước: "Hê hê, hôm nay quy củ đổi rồi, bốc t.h.u.ố.c phải tìm Nhạc tiểu nương t.ử. Hai người các ngươi cầm thẻ này, sang gian phòng thứ hai phía tây tìm nàng ấy là được."
Ngô Đại Niên ngẩn ra: "Lão Lục không quản việc bốc t.h.u.ố.c nữa à?"
"Ngươi nhìn xem," Tôn Trại chỉ tay vào đám người đang chờ trong sân, "Mỗi ngày đông người thế này, lão Lục một mình sao lo xuể? Bây giờ là mỗi người một việc. Ta phụ trách phân loại bệnh nhân..." Tôn Trại hơi ưỡn n.g.ự.c tự đắc, "Đại hòa thượng phụ trách trật tự, lão Lục khám bệnh, Nhạc nương t.ử bốc t.h.u.ố.c. Ngươi chẳng phải muốn bốc t.h.u.ố.c sao? Đi đi!"
Dứt lời, hắn gọi Đỗ Lục Lang lại, bảo thằng bé dẫn hai người Ngô Đại Niên đang ngơ ngác sang phòng t.h.u.ố.c.
Tôn Trại phủi ống tay áo, chỉnh lại y phục, cẩn thận kẹp vạt áo ngoài vào giữa hai chân, tránh để lộ cái quần lót bên trong, trông hơi bất nhã.
Hắn nghĩ, Nhạc tiểu nương t.ử nói đúng, cái bàn cao túc dùng để phân loại bệnh nhân này nhất định phải đi kèm với ghế hồ (ghế ngồi cao) mới được. Chứ ngồi quỳ bên bàn thấp với đệm cói cả ngày thì gãy chân mất.
Tôn Trại thấy có lý, nhưng mà...
Ghế hồ ngồi thoải mái thật đấy, nhưng hai chân buông thõng xuống, rất dễ lộ ra những chỗ không nên lộ, thật sự bất nhã. May mà nơi này Hồ - Hán sống chung lâu rồi, lại toàn lính tráng ít học, chẳng ai để ý bắt bẻ hắn.
Chỉ là... hắn đành phải tranh thủ về phòng mặc thêm cái quần dài dùng khi cưỡi ngựa bên trong.
Nếu không thì gió lùa lạnh "thằng nhỏ" c.h.ế.t.
Tôn Trại rũ bỏ ý nghĩ kỳ quái trong đầu, thấy có lính thú đến đăng ký lại sán lại gần, cao giọng hỏi:
"Đâu chỗ nào không thoải mái hả?"
Ngô Đại Niên dìu Viên Cát, mơ hồ đi theo Đỗ Lục Lang băng qua sân.
Đứa bé dẫn đường tuy gầy gò nhưng mặt mũi lại khá thanh tú, không giống con nhà thường dân.
Nhưng nó cứ như người câm, đi bên cạnh không nói một lời, chỉ im lặng giơ tay chỉ đường. Đến trước cửa phòng phía tây, nó chắp tay chào qua loa rồi quay người bước nhanh đi mất, để lại Ngô Đại Niên há hốc mồm, đầy bụng nghi vấn mà không biết hỏi ai.
Đành phải dìu Viên Cát đang rên rỉ đau đớn vào phòng t.h.u.ố.c.
Phòng t.h.u.ố.c này chắc là phòng khám bệnh cũ, Ngô Đại Niên liếc mắt cái là nhận ra ngay. Chỉ là những tủ kệ chứa đầy bệnh án trước kia đã được di dời, nhường chỗ cho bệnh nhân xếp hàng lấy t.h.u.ố.c. Dựa vào bức tường tủ t.h.u.ố.c cao ngất là một dãy bàn dài được ghép từ nhiều chiếc bàn chân cao, trông hệt như quầy hiệu cầm đồ.
Trước quầy đã có bốn năm tên lính thú cầm đơn t.h.u.ố.c đứng đợi.
Bọn họ đều tò mò nhìn tiểu y nương sau quầy.
Ngô Đại Niên xếp vào cuối hàng, nghển cổ nhìn lên.
Tiểu nương t.ử kia quả nhiên như lời đồn, dáng người mảnh khảnh, khuôn mặt trái xoan với đôi mắt hạnh to tròn đen láy, nhìn quả thực còn rất trẻ con.
Nhưng trái ngược hoàn toàn với vẻ ngoài non nớt ấy là những động tác thành thục điêu luyện đến cực điểm.
Nàng bốc t.h.u.ố.c cực nhanh.
Gần như chỉ liếc qua đơn t.h.u.ố.c đặt trên bàn một cái là đã ghi nhớ hết các vị t.h.u.ố.c. Ngay sau đó xoay người thoăn thoắt giữa các ngăn tủ, bốc một nắm là lượng t.h.u.ố.c xấp xỉ chuẩn xác, đặt lên cân tiểu ly cân nhanh, gia giảm chút xíu rồi chia liều. Chỉ trong nháy mắt, t.h.u.ố.c cho một người đã xong.
Tay chân không ngừng nghỉ, bốc t.h.u.ố.c xong, nàng vừa thoăn thoắt gói t.h.u.ố.c bằng giấy gai, buộc dây chỉ, vừa dặn dò tỉ mỉ từng câu từng chữ: "Về nhà sắc ba bát nước lấy một bát, lửa to sắc nhanh (vũ hỏa cấp tiên), uống ấm sau khi ăn nửa giờ..."
Giọng nàng không cao, mềm mại ôn hòa, lại lọt vào tai người nghe rõ mồn một từng chữ.
Nhờ nàng làm việc nhanh nhẹn, Ngô Đại Niên cảm thấy chẳng phải đợi lâu mấy, người phía trước đã tản đi hết. Đến lượt mình, hắn vội vàng dìu Viên Cát tiến lên.
Tiểu nương t.ử kia tay vẫn đang gói t.h.u.ố.c cho người lính trước đó, đầu không ngẩng lên, giọng ôn hòa nói: "Mời trải đơn t.h.u.ố.c lên quầy để ta sớm bốc t.h.u.ố.c cho hai vị."
Ngô Đại Niên và Viên Cát không có đơn t.h.u.ố.c, vội nói: "Không có đơn mới, cứ lấy như cũ, Cửu Phân Tán hoặc Hoàn Định Thống gì đó, mỗi thứ một lọ là được."
Lúc này, Nhạc Dao vừa vặn đưa gói t.h.u.ố.c đã gói xong cho người trước, thuận tay thu lại thẻ tre. Nghe vậy, nàng ngẩng đầu nghi hoặc: "Cửu Phân Tán? Là... Sơ Phong Định Thống Hoàn phải không? Không biết là bệnh gì mà cần dùng đến loại t.h.u.ố.c mạnh như vậy?"
Hai loại t.h.u.ố.c viên này là phương t.h.u.ố.c cổ truyền ngàn năm, có ghi chép từ đời Tấn, đến hiện đại vẫn còn dùng. Nhưng cả hai đều chứa Mã tiền t.ử.
Mã tiền t.ử có tác dụng phá huyết hành khí, tiêu tích giảm đau, lực giảm đau rất mạnh. Nhưng Mã tiền t.ử cũng giống như Ô đầu, Phụ t.ử, đều có độc tính lớn, d.ư.ợ.c tính cực mạnh. Dùng quá liều dễ dẫn đến co giật tứ chi, suy hô hấp. Trước kia ở phòng khám, Nhạc Dao rất ít khi dám kê loại t.h.u.ố.c này.
Bởi vì nàng thực sự không biết bệnh nhân về nhà có tuân thủ lời dặn hay không. Nàng từng gặp trường hợp bệnh nhân cố chấp, một hai đòi sắc hai thang t.h.u.ố.c uống cùng lúc cho nhanh khỏi, hỏi tại sao không nghe lời bác sĩ thì còn lý sự cùn: "Tôi thấy ăn hai bao hiệu quả hơn một bao! Khỏi nhanh hơn!"
Có tiền lệ đó, Nhạc Dao đâu dám không hỏi han gì mà cứ thế bốc t.h.u.ố.c độc bảng A cho người ta uống.
Ngô Đại Niên không hiểu y thuật, chỉ giục: "Cô cứ lấy cho chúng ta là được."
Thấy nói không thông với hắn, ánh mắt Nhạc Dao lướt qua hắn, dừng lại trên người Viên Cát đang cuộn tròn người, mồ hôi lạnh ròng ròng bên cạnh: "Là vị quân gia này không khỏe sao? Đau bụng? Ăn nhầm thứ gì hay sao?"
Ngô Đại Niên đành đỡ lời: "Là đau bụng, nhưng không phải ăn nhầm gì cả. Đây là bệnh cũ của hắn, trước kia tìm lão Lục khám rồi cũng không ra nguyên nhân, t.h.u.ố.c giảm đau thường không ăn thua, đành phải kê Cửu Phân Tán với Định Thống Hoàn mới đỡ. Lần này lại phát tác, đặc biệt đến xin thêm ít t.h.u.ố.c. Nương t.ử đừng hỏi nữa, mau lấy cho chúng ta đi, người sắp đau c.h.ế.t rồi!"
"Lại phát tác? Đây là đau bụng theo chu kỳ à?" Nhạc Dao hơi nhíu mày. Vậy thì không đơn giản là ăn nhầm đồ, có thể loại trừ viêm dạ dày cấp, viêm ruột thừa cấp.
Quả thực có chút kỳ quái.
Nàng quay người lấy từ ngăn tủ t.h.u.ố.c ra một chiếc bình gốm nhỏ, bên trong là Đào Nhân Hoàn, d.ư.ợ.c hiệu ôn hòa hơn Cửu Phân Tán một chút, cũng không độc, uống vào an toàn hơn.
