Đường Triều Tiểu Y Nương - Chương 57: Hồi Dương Cứu Nghịch Thang[2]
Cập nhật lúc: 16/01/2026 07:10
Lý Hoa Tuấn cũng là người thông minh, lập tức hiểu được lo lắng và toan tính của Nhạc Trì Uyên. Hắn sờ sờ cằm, cố ý khích tướng: "Đô úy cứ để Lưu Râu Xồm chèn ép mãi thế à? Chi bằng lôi Lão tướng quân ra, xem hắn còn dám vô lễ với ngài nữa không!"
Nhạc Trì Uyên sầm mặt: "Chuyện này không cần nhắc lại. Ta là ta, ông ấy là ông ấy. Chuyện của ta cũng không liên quan đến người khác."
Lý Hoa Tuấn lắc đầu cười khổ.
Quả nhiên, vẫn chưa hết giận.
Hai cha con này vì chuyện doanh khổ sai ở Quy Từ làm phản ba năm trước mà gần như quyết liệt. Lão tướng quân giận quá đuổi hắn đi, Nhạc Trì Uyên liền dứt khoát tự xin rời khỏi quân An Tây, từ đó không bao giờ nhắc đến thân thế trước kia với người ngoài nữa.
Chuyện này thực ra hắn ngay cả Lý Hoa Tuấn cũng không nói, nhưng không chịu nổi chuyện năm đó ầm ĩ quá lớn, trên đời không có bức tường nào gió không lọt qua được, huống chi với gia thế hiển hách của Lý Hoa Tuấn, tự có kẻ nhiều chuyện chạy đến mách lẻo cho hắn biết.
Sau này Nhạc Trì Uyên cũng biết hắn đã rõ nội tình, nhưng cũng cấm hắn nhắc đến chuyện nhận thua với Lão tướng quân.
Mà Lão tướng quân cũng coi như chưa từng có đứa con nuôi này, bao nhiêu năm nay chẳng quan tâm hỏi han, một bức thư cũng không có.
Hai người như hai con lừa bướng bỉnh, quả là đến nay vẫn chưa thể nguôi ngoai.
"Ngươi có nguyện mượn danh tiếng phụ thân ngươi để hành sự không?" Nhạc Trì Uyên lạnh lùng liếc hắn một cái.
Lý Hoa Tuấn nghĩ đến người cha mãi mãi chỉ biết khen ngợi huynh trưởng, tức khắc nghẹn lời.
Thôi xong, ch.ó chê mèo lắm lông, đều giống nhau cả thôi.
Nhạc Trì Uyên từ từ dịch cái chân đau xuống khỏi ghế, lấy cây gậy gỗ chá dựa bên giường chống đứng dậy.
Hôm nay hắn không buộc tóc, vài sợi tóc đen lòa xòa trước trán càng tôn lên vẻ thâm thúy của khuôn mặt.
Lý Hoa Tuấn chỉ cảm thấy bỗng nhiên có một ngọn núi mọc lên trước mắt, đành phải ngẩng đầu lên nhìn hắn, trong lòng thầm mắng: Lớn xác thế làm gì, lại còn đẹp trai nữa, thật đáng ghét!
Nhạc Trì Uyên lật vài trang cuốn Vệ Công Binh Pháp rồi gấp lại, ném về hòm, dừng một chút rồi lái câu chuyện trở lại: "Hà Tây chiến sự nhiều, y công không thể thiếu. Triều đình ngoài việc tổ chức thi tuyển y khoa hàng năm còn có một quy định khác."
"Quy định gì?" Lý Hoa Tuấn đến chưa lâu, chút việc vặt này đúng là không biết thật.
"Các Quân d.ư.ợ.c viện châu phủ quản lý Y công phường của các thú bảo. Mỗi năm trước Đông chí, khi tuyết chưa lấp đường, các thú bảo đều phải phái người mang sổ sách Y Án đến châu phủ nộp để kiểm tra. Đến lúc đó, thành Cam Châu sẽ tề tựu tất cả lương y của tám quân Hà Tây. Quân d.ư.ợ.c viện cũng sẽ nhân cơ hội này thiết lập Bách Y Đường, tập hợp các phương t.h.u.ố.c, ca bệnh của các y công để cùng tham khảo so sánh, giám định được mất của nhau."
Lý Hoa Tuấn hôm nay không mặc giáp, mặc một chiếc áo gấm màu xanh ngọc thêu hoa văn chùm nho, trên đai lưng ngọc đeo lỉnh kỉnh ngọc bội, túi tiền, túi thơm, d.a.o găm. Hắn leng keng bước đến bên cạnh Nhạc Trì Uyên, tò mò hỏi: "Cho nên?"
Hắn nhìn theo ánh mắt Nhạc Trì Uyên. Dưới hành lang là hai tên thân binh đang sắc t.h.u.ố.c. Một tên chân tay vụng về bỏ t.h.u.ố.c vào ấm suýt làm đổ cả bếp, vội vàng cứu ấm t.h.u.ố.c mà bị bỏng nhảy tưng tưng; một tên đậy nắp ấm rồi ngồi đó quạt lửa phành phạch không ngừng, làm t.h.u.ố.c trào ra như suối phun từ vòi ấm.
Nhạc Trì Uyên: "..."
Lý Hoa Tuấn cúi đầu mím môi nín cười.
Đúng là có Ngọa Long tất có Phượng Sồ, cũng không biết Đô úy tuyển chọn kỹ lưỡng ở đâu ra hai tên này.
Ơ? Nhắc mới nhớ, hình như cũng là hai tên dở hơi này hôm đó bị Nhạc tiểu nương t.ử dọa cho "xác c.h.ế.t vùng dậy" suýt ngất xỉu...
Thật là duyên phận.
Nhạc Trì Uyên nhìn mà gân xanh trên thái dương giật giật, quay đầu thấy Lý Hoa Tuấn nhịn cười đến vất vả, cạn lời nói: "Muốn cười thì cười đi."
Lý Hoa Tuấn xua tay, rốt cuộc cũng nhịn được, truy vấn: "Đông chí các thú bảo sẽ phái y công đến, rồi sao nữa?"
"Nhạc tiểu nương t.ử đã có y thuật bực này, ở Khổ Thủy Bảo chắc chắn sẽ không bị mai một. Ta đoán, đến lúc đó nàng nhất định sẽ đến Cam Châu." Nhạc Trì Uyên nhớ lại đôi mắt ấy.
Khi đó, nàng liều c.h.ế.t nhào đến chân hắn, mặt đầy m.á.u me, không nhìn rõ dung mạo, chỉ còn lại đôi mắt đen láy cực kỳ sáng ngời và kiên cường.
Người có đôi mắt như vậy, tuyệt đối không phải kẻ an phận thủ thường.
Nàng sẽ như chim hồng hộc nương gió bay lên, bay càng lúc càng cao, càng lúc càng xa.
Lý Hoa Tuấn nhún vai: "Cũng phải."
Hai người tán gẫu một hồi lại thấy vô vị. Nhạc Trì Uyên hiếm khi được rảnh rỗi thế này, chỉ cảm thấy xương cốt toàn thân ngứa ngáy, thật muốn xuống sân phi ngựa múa đao, đáng tiếc hiện tại đi lại còn khó khăn.
Đành chán nản bóp những vết chai dày trong lòng bàn tay do quanh năm cầm kiếm kéo cung mà thành.
Cứ suốt ngày ru rú trong phòng thế này, ngoài đọc sách thì đ.á.n.h cờ, đúng là như ngồi tù. Hắn xưa nay không thích những việc văn chương chữ nghĩa. Đối với binh thư hay sách giải trí, thoại bản Lý Hoa Tuấn lén tàng trữ, hắn đều xem đến hoa cả mắt, cảm thấy chữ nghĩa cứ như đàn kiến bò lổm ngổm, xem thêm lúc nữa là ngủ gật.
Phát hiện sự phiền muộn của Nhạc Trì Uyên, Lý Hoa Tuấn lập tức cười ranh mãnh như con hồ ly, cố ý nói: "Đô úy đã rảnh rỗi, sao không luyện chữ đi? Ta nhớ ngài từng nói, Lão tướng quân dặn dò ngài mỗi ngày phải luyện năm mươi trang chữ, đúng không? Cãi nhau thì cãi nhau, cũng không nên bỏ bê bài vở chứ."
Nhạc Trì Uyên: "..."
Trước khi được quân Đường cứu, hắn đến b.út còn chưa từng cầm, một chữ bẻ đôi không biết, là kẻ mù chữ chính hiệu.
Mãi đến khi bị xách vào thành Quy Từ, mới bắt đầu theo quân sư văn lại học viết chữ Hán, nói tiếng Hán. Để hắn học được đạo lý làm người đối nhân xử thế, không bị người khác khinh thường, người nuôi hắn lớn đã yêu cầu hắn bất luận lúc nào ở đâu, chỉ cần rảnh rỗi, dù không có giấy b.út thì dùng cành cây hòn đá vạch xuống đất cũng phải luyện, không được hoang phế.
Đây còn coi như là giảm tải sau khi trưởng thành đấy. Hồi nhỏ hắn mỗi ngày phải luyện một trăm trang, dù ở giáo trường kéo cung b.ắ.n tên chạy thao luyện mệt như ch.ó c.h.ế.t cũng bị bắt về, ấn xuống bàn luyện chữ.
Đây quả thực là cơn ác mộng sâu nặng nhất thời thơ ấu của Nhạc Trì Uyên.
Nhưng cũng nhờ khoảng thời gian đó, chữ Hán của Nhạc Trì Uyên hiện giờ đã rất ngay ngắn, nghe đám hủ nho tuôn ra một tràng chi, hồ, giả, dã cũng hiểu được họ đang nói cái gì.
Lý Hoa Tuấn biết rõ điều này, cố ý làm khó hắn. Thấy Nhạc Trì Uyên mặt đen sì nhưng vẫn khập khiễng đi đến ngồi dưới cửa sổ phía nam ngoan ngoãn mài mực viết chữ, không khỏi ngã lăn ra giường cười ngặt nghẽo.
**
