Đường Triều Tiểu Y Nương - Chương 77: Địa Hoàng Giáng Hỏa Thang

Cập nhật lúc: 17/01/2026 11:00

Sự tình là như thế này.

Ba ngày trước, khi cuộc sống của Nhạc Dao ở Khổ Thủy Bảo dần đi vào quỹ đạo, thì những ngày tháng an nhàn của Nhạc Trì Uyên lại nhanh ch.óng chấm dứt.

Có lẽ vì chiến sự sắp đến gần, Lưu Sùng gần đây càng lúc càng lộng hành.

Đầu tiên là cài cắm tai mắt vào các quân, lại mượn danh nghĩa trưng thu lương thảo, khôi giáp, cung tên để tầng tầng lớp lớp bóc lột, vơ vét cho đầy túi riêng.

Ngày xuất chinh tuy đã được định sơ bộ, nhưng những đơn vị nhỏ phụng mệnh thực hiện nhiệm vụ phục kích, du kích và chi viện bên ngoài, đến nay vẫn chưa nhận được áo bông và lương thực mùa đông.

Quân lương đáng lẽ phải phát cũng đã bị khất nợ nửa tháng. Mỗi khi có người đến giục hỏi, tên quan quân nhu Cam Châu do đích thân Lưu Sùng đề bạt luôn mang bộ mặt sầu khổ, như thể gánh nặng ngàn cân đè lên vai hắn, đường hoàng lấy cớ Quan Trung mất mùa, chuẩn bị chiến tranh gấp gáp để qua loa tắc trách.

Không ít tướng lĩnh cấp trung và cấp thấp trong quân giận mà không dám nói gì, oán khí tích tụ như ngọn lửa âm ỉ cháy trong lòng đất sau mùa đốt nương, rầu rĩ mà dai dẳng thiêu đốt trong doanh trướng.

Vừa nghe được những tin tức tồi tệ này, Lý Hoa Tuấn gần như không ngồi yên được một khắc nào, lập tức chạy đến chỗ Nhạc Trì Uyên.

Chân thương của Nhạc Trì Uyên chưa lành, chưa thể cưỡi ngựa, lập tức quả quyết phái hết mấy thân binh đáng tin cậy bên người đến đại doanh, đích thân giám sát mọi việc hậu cần. Tránh để đến ngày xuất chinh, tám trăm giáp sĩ dưới trướng hắn ngay cả đao thương kiếm kích, áo giáp cho ngựa cũng không gom đủ!

Lý Hoa Tuấn cũng tán thành. Những thời điểm mấu chốt như thế này, đại doanh không thể không có người của mình. Nếu không bị người ta đục khoét rỗng ruột cũng chẳng ai hay biết.

Vì chuyện này, Lý Hoa Tuấn cũng thực sự tức đến bốc khói, đi đi lại lại trong phòng Nhạc Trì Uyên như con lừa kéo cối xay, c.h.ử.i mắng không ngừng: "Lưu Sùng cái thằng nhãi ranh này, dám giở trò ngáng chân trong đại sự chuẩn bị chiến tranh! Thật to gan lớn mật! Chẳng phải là ỷ vào việc các tướng quân từ các nơi đến nghị sự đều đã trở về chỉnh quân luyện binh rồi sao? Cọp không ở nhà, con khỉ này lại bắt đầu xưng vương xưng bá!"

"Đáng hận! Đáng hận!"

"Đồ rùa đen khốn kiếp!"

Hắn mong ngóng trận chiến này đã lâu, mắt thấy sắp được ra trận g.i.ế.c địch, kiếm lấy công danh, ai ngờ chỉ còn một bước nữa lại nảy sinh chuyện xấu xa này làm người ta ghê tởm.

Nhạc Trì Uyên tính tình trời sinh bình tĩnh vững vàng hơn, đối với những việc chưa giải quyết xong đã có đối sách, nên không quá phiền muộn, chỉ bình thản nhìn Lý Hoa Tuấn trút giận, còn khuyên hắn: "Kế hoạch của chúng ta cũng đã chuẩn bị hòm hòm rồi, Lưu Sùng ắt sẽ gieo gió gặt bão, tạm thời cứ nuốt cục tức này xuống đi."

Nhưng Lý Hoa Tuấn dù sao vẫn là tâm tính thiếu niên, lại lớn lên trong nhung lụa hào môn, nào đã từng chịu cái loại ấm ức bẩn thỉu này?

Hắn càng nghĩ càng giận, càng giận càng nghĩ, cứ nghĩ tiếp thì người sắp tức c.h.ế.t rồi!

Đêm xuống, hắn khoác áo dậy, chong đèn viết thư suốt đêm, lén lút liên lạc với bộ hạ cũ của ông ngoại, muốn đi đường vòng qua mặt Lưu Sùng, trực tiếp bẩm báo sự thật với A Khuất Lặc và Tô Thiếu tướng quân. Nhưng rồi phát hiện cách này không ổn.

Nói thật ra, chính hắn cũng biết trong tay không có bằng chứng xác thực, có viết thư cũng chẳng vặn ngã được Lưu Sùng, chỉ là để xả cục tức này thôi.

Nhạc Trì Uyên khuyên hắn đừng làm chuyện phí công vô ích, Lý Hoa Tuấn càng không nghe.

Liên tiếp mấy ngày, ngọn đèn trong phòng hắn sáng đến tận bình minh, giấy viết thư bên tay cũng chất thành chồng dày... Tiện thể, cũng làm chính mình mệt đến sinh bệnh.

Ban đầu Lý Hoa Tuấn cũng chẳng để ý, tưởng do trời thu hanh khô hoặc bị cảm lạnh, nghĩ ăn chút mứt lê là khỏi. Ai ngờ bệnh tình chuyển biến cực nhanh, chỉ trong một hai ngày, ban đêm đã bắt đầu ho khan không dứt, sau đó thậm chí còn ho ra cả m.á.u.

Thế đã đành, dậy rồi lại thấy đầu choáng váng người mệt lả, khớp xương toàn thân như bị tháo rời ra rồi lắp lại qua loa, chỗ nào cũng đau nhức ê ẩm. Tuy không sốt cao nhưng sờ vào cũng thấy hâm hấp nóng kéo dài, cả người như đang ngâm trong suối nước nóng.

Lúc ăn cơm lại thấy miệng đau, soi gương đồng thì thấy trên lưỡi mọc đầy nốt loét, cởi áo ra xem, cổ, cánh tay thậm chí trước n.g.ự.c cũng nổi lên không ít ban đỏ nhỏ.

Sáng sớm hôm nay, hắn gắng gượng dậy, định đi tìm Nhạc Trì Uyên thương nghị thêm, rồi đi tìm y công chẩn trị. Ai ngờ vừa đi đến cửa phòng đã ngã cắm đầu xuống đất.

Mọi chuyện xảy ra quá nhanh.

Tên què Nhạc Trì Uyên muốn chạy tới đỡ cũng không kịp. May mắn hắn sức lực lớn, dùng một chân bật mạnh về phía trước hai bước, một tay chống tường, cúi người xuống, tay kia túm lấy tiểu t.ử bất tỉnh nhân sự lôi dậy.

Bấm nhân trung vài cái, may mắn người đã tỉnh.

Lý Hoa Tuấn vừa rồi đập đầu vào ngạch cửa, vốn đã choáng váng, giờ lại vừa đau vừa ch.óng mặt, bị Nhạc Trì Uyên bấm tỉnh dậy suýt thì chảy nước mắt.

Đến lúc này, Nhạc Trì Uyên cũng hiểu ra, Lý Hoa Tuấn không phải bị phong hàn thông thường, không đến Quân d.ư.ợ.c viện thì không xong.

Nhưng quay đầu nhìn lại, doanh trại của hắn vốn đã hẻo lánh, lúc này lại càng vắng vẻ đìu hiu, đến con mèo hoang đi qua cũng chẳng có, chỉ có tiếng nước nhỏ giọt đều đều của đồng hồ nước, tuyệt nhiên không có người thứ ba.

Không ai lường trước được Lý Hoa Tuấn đột nhiên đổ bệnh, hai người lúc này cũng chẳng giữ ai bên cạnh để sai bảo hầu hạ. Sự việc cấp bách, tất cả thân binh, phụ binh đáng tin cậy hay không đáng tin cậy bên người họ đều đã bị phái đến đại doanh lo liệu công việc.

Ngay cả hai tên tiểu thân binh sắc t.h.u.ố.c cũng chẳng xong kia cũng bị phái ra khỏi thành làm chân chạy tin.

Còn những kẻ hầu người hạ khác trong Đô hộ phủ đều là tạp dịch do Lưu Sùng phái tới, Lý Hoa Tuấn cũng không dám để bọn họ hầu hạ gần người, càng miễn bàn đến chuyện lo liệu sinh hoạt cho Nhạc Trì Uyên.

Hai người họ thà tự tay làm lấy còn hơn, chứ chẳng muốn ngày nào đó bị người ta bỏ độc c.h.ế.t bất đắc kỳ t.ử mà không rõ nguyên do. Huống hồ, hai người họ ở Đô hộ phủ cũng chỉ tạm trú mười mấy ngày, cần gì nhiều người hầu hạ, ngược lại người đông mắt tạp, dễ sinh chuyện.

Đã sớm đuổi hết đi từ xa rồi.

Vì thế, trong buổi sáng sớm sương lạnh dần dày, giữa những hành lang khúc khuỷu rộng rãi của Đô hộ phủ Cam Châu, xuất hiện một cảnh tượng kỳ quái: Một người què cao lớn vạm vỡ, một tay dìu một thiếu niên lang đang ho như muốn lòi cả phổi ra ngoài, hai người một bước ba dịch chuyển hướng về phía Quân d.ư.ợ.c viện.

Chiếc nạng của người què từng bước gõ xuống đất, phát ra tiếng "cộc cộc".

May mắn a.

Dọc đường đi, mỗi khi dùng sức kéo Lý Hoa Tuấn, Nhạc Trì Uyên lại thầm nghĩ.

Thật may mắn.

Đêm hôm đó, cuối cùng cũng quyết tâm để Nhạc tiểu nương t.ử nắn xương. Tuy đau đến mức trước mắt hiện lên cả hình ảnh người mẹ mất sớm, nhưng nàng nắn thực sự rất tốt. Hiện giờ mới qua bảy tám ngày, nẹp gỗ trên chân đã tháo, hắn cũng có thể chống nạng đi lại được rồi.

Nếu không phải vậy, trong hoàn cảnh hôm nay, thật không biết phải làm sao cho phải.

Hai người rốt cuộc cũng lết được đến trước bậc thềm cao ngất của Quân d.ư.ợ.c viện. Nhìn mấy bậc đá trước mắt, cả hai đều cảm thấy một trận vô lực. Vẫn là Nhạc Trì Uyên quyết đoán, hít sâu một hơi, c.ắ.n răng chống nạng, nhảy lò cò một chân, tay kia kéo mạnh, thế mà lôi được Lý Hoa Tuấn đang mềm nhũn người lên được.

Chỉ vì lên mấy bậc thang này mà hắn toát cả mồ hôi hột.

Nhưng hai người vừa kịp thở một hơi, còn chưa vào cửa, đã nghe thấy tiếng ồn ào huyên náo gấp mấy lần ngày thường từ trong Quân d.ư.ợ.c viện vọng ra.

Vén tấm rèm nỉ dày nặng chắn gió, hai người nhảy lò cò đi vào.

Một luồng hơi nóng hầm hập phả vào mặt họ.

Sảnh ngoài của Quân d.ư.ợ.c viện cực kỳ rộng lớn, những cột trụ to lớn sơn son đỡ lấy bộ khung lương đồ sộ. Nhưng vì mùa đông giá rét, cửa sổ chấn song hai bên phần lớn đều đóng c.h.ặ.t, chỉ mở vài ô cửa sổ nhỏ trên cao để thông khí, khiến ánh sáng bên trong có phần u tối, đến nỗi giữa ban ngày ban mặt, khắp nơi vẫn phải thắp đèn.

Dưới ánh đèn, người đông như nêm cối. Vô số bóng người đan xen chồng chéo lên nhau.

Hôm nay, Quân d.ư.ợ.c viện đông đúc và bận rộn chưa từng thấy.

Nhạc Trì Uyên dìu người, liếc nhìn qua một lượt mới biết, mấy ngày nay dường như đúng là ngày y công các thú bảo nộp lên Y Án sổ sách, thảo nào náo nhiệt thế này.

Mấy tiểu lại phòng văn thư ngày thường rảnh rỗi đến mức ngồi c.ắ.n hạt dưa tán gẫu, giờ dưới chân ai nấy đều chất đầy những rương gỗ từ các nơi gửi đến, còn có không ít y công phong trần mệt mỏi đứng đợi bên trong để bị tra hỏi.

Trong kho d.ư.ợ.c thì vẫn như ngày thường, tủ t.h.u.ố.c trăm ngăn cao chạm trần vây kín ba mặt, vô số ngăn kéo nhỏ dán nhãn tên t.h.u.ố.c. Hai d.ư.ợ.c đồng đứng trên thang gỗ, thoăn thoắt leo lên leo xuống lấy t.h.u.ố.c.

Sảnh ngoài là nơi đông đúc nhất. Trừ Thượng Quan Tiến sĩ luôn vắng mặt ở Quân d.ư.ợ.c viện ra, hai bên còn có bốn năm vị Y Tiến sĩ ngồi công đường. Đồ đệ của họ vây quanh trái phải, cộng thêm những gương mặt lạ lẫm từ các thú bảo đổ về, khiến cả sảnh đường chật như nêm cối, hơi nóng bốc lên ngùn ngụt.

Hôm nay rối ren như vậy cũng chẳng kén chọn được. Nhạc Trì Uyên nhìn quanh không thấy Đặng Tiến sĩ từng thay t.h.u.ố.c cho mình đâu, đành phải theo đại lưu (xu hướng chung), chọn một vị Y Tiến sĩ trán bóng loáng, nhìn qua đã thấy năm sáu mươi tuổi, dáng vẻ trầm ổn đáng tin cậy đang ngồi dưới cửa sổ phía đông để khám cho Lý Hoa Tuấn.

Hắn vội vàng dìu Lý Hoa Tuấn, len lỏi qua dòng người.

Hai người hôm nay vội vàng, chưa kịp thay quần áo ra ngoài, vẫn là bộ dạng mặc đồ thường ở nhà. Không chỉ chưa mặc giáp, cũng chưa đeo Ngư đại (túi hình cá) biểu thị chức quan. Nhạc Trì Uyên mặc một bộ Hồ phục tay bó màu nâu sẫm cũ kỹ thêu hoa văn bảo tướng, Lý Hoa Tuấn vẫn mặc chiếc áo choàng lòe loẹt của mình.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.