Đường Triều Tiểu Y Nương - Chương 82: Thực Sự Không Đau[3]

Cập nhật lúc: 17/01/2026 12:03

Đặng Tiến sĩ trong lòng bất an cúi đầu lau mồ hôi.

Vừa nhìn thấy cái đầu hói quen thuộc này, Lý Hoa Tuấn vốn đang mệt mỏi uể oải lập tức tỉnh táo lại, ho mạnh một tiếng, cười hì hì nói: "Đặng Tiến sĩ, ông cũng không cần hỏi nữa. Y nương này có Y Án tuyệt diệu gì, chẳng phải ông rõ hơn ai hết sao?"

Cái gì? Sao ông ta lại rõ?

Đặng Tiến sĩ nghe vậy không khỏi nghi hoặc hỏi: "Ý Lý đại nhân là sao?"

"Khụ khụ... Đặng Tiến sĩ quên nhanh thế?" Lý Hoa Tuấn nheo mắt cười càng giống hồ ly, chỉ vào Nhạc Trì Uyên, "Mấy ngày trước, ông chẳng phải đến thay t.h.u.ố.c cho Nhạc Đô úy, còn khen ngợi hết lời vị y công đã nắn xương cho Đô úy sao? Khen người đó cực có thiên phú, hận không thể có được y công trác tuyệt như thế làm đồ đệ nhà mình sao?"

Đặng Tiến sĩ kinh ngạc, ông nhớ ra rồi, đúng là có chuyện đó. Ông tuy chọn cách hòa nhập với đám Y Tiến sĩ nhưng nhìn thấy nhiều kẻ ngu dốt quá, thỉnh thoảng gặp được người có y thuật tốt vẫn thấy đặc biệt vui mừng.

Hôm đó trở về, không chỉ khen trước mặt Nhạc Trì Uyên và Lý Hoa Tuấn, về Quân d.ư.ợ.c viện gặp ai ông cũng kể, hôm nay đi khám bệnh gặp được một hạt giống tốt về nắn xương, thật hiếm có vân vân.

Ngay cả Lưu Tiến sĩ cũng có chút ấn tượng, nghe ông cảm thán những câu đại loại như: "Ôi chao, nhìn xem, đồ đệ giỏi đều là của nhà người ta" linh tinh.

Đặng Tiến sĩ theo bản năng nhìn chân Nhạc Trì Uyên, rồi đột nhiên nhìn sang Lý Hoa Tuấn. Nhớ ra rồi, hình như có chuyện đó thật, nhưng cách đây khá lâu rồi, ông cũng hơi quên.

Hình như chỉ nói là y công tùy tiện mời đến, cũng không hỏi tên họ, tuổi còn rất trẻ, cho nên...

Mọi người đều trợn tròn mắt.

Hả? Người nắn xương đó thế mà lại là một nữ y sao?

Một lát sau, Tôn Trại ngồi xổm dưới hành lang bên ngoài doanh trại của Nhạc Trì Uyên, canh chừng cái ấm t.h.u.ố.c đang sôi sùng sục, sắc món canh Địa Hoàng Giáng Hỏa. Lục Hồng Nguyên cầm cái cối đá to, giã Xuyên bối mẫu, Sa sâm, Mạch môn, Lá dâu, Cát cánh, Sơn tra diệp và đường phèn, theo phương t.h.u.ố.c "Xuyên Bối Chỉ Khái Đường Tương" (siro ho xuyên bối) Nhạc Dao đưa để điều chế t.h.u.ố.c trị ho.

Hai người thỉnh thoảng ngó vào trong phòng.

Cửa phòng mở rộng, Nhạc Dao đang bắt mạch cho Lý Hoa Tuấn bên trong, nhân tiện tái khám chân cho Nhạc Trì Uyên.

Tiếng trò chuyện đứt quãng của ba người theo gió truyền đến, khiến hai người ngồi ngoài hành lang đều có chút hoảng hốt.

Hai người họ cũng chỉ đi làm việc riêng chừng nửa giờ, khi vội vàng quay lại thì thấy Nhạc Dao đang dìu Lý Hoa Tuấn ra khỏi cổng Quân d.ư.ợ.c viện. Hai người chưa hiểu mô tê gì cũng vội chạy lên, người giúp cõng Lý Hoa Tuấn, người giúp đỡ Nhạc Trì Uyên, mơ mơ màng màng đi theo đến tận đây.

Sau đó Nhạc Dao mới ra nói với họ, một mình nàng đã mắng cho một đám y công, Y Tiến sĩ trong Quân d.ư.ợ.c viện một trận tơi bời, còn được Lý Phán tư và Nhạc Đô úy mời về khám bệnh.

Lục Hồng Nguyên và Tôn Trại suýt ngã ngửa ra đất vì sợ.

Nhạc Dao lại nói: "Lúc đó bọn họ đều chưa biết ta là ai, nhưng chắc không giấu được bao lâu. Nhưng Nhạc Đô úy bảo là do bọn họ mạo phạm hắn và Lý Phán tư trước, không liên quan đến ta. Hắn sẽ truy cứu đến cùng, hỏi tội đám Y Tiến sĩ này, đừng hòng nghĩ pháp bất trách chúng (luật không phạt số đông). Hắn nói được làm được, đã thả bồ câu triệu hồi thân binh ngoài thành, cầm ấn tín đến chỗ Quân pháp quan nộp đơn kiện rồi. Hắn bảo chuyện sau đó cứ giao hết cho hắn giải quyết, bảo chúng ta không cần lo lắng."

Lục Hồng Nguyên và Tôn Trại vội thở phào nhẹ nhõm.

Ôi chao, Nhạc tiểu nương t.ử nói chuyện sao cứ ngắt quãng làm người ta đau tim thế!

* Trong phòng, Lý Hoa Tuấn hóng chuyện xong, tinh thần lại kém đi, giờ phút này đang yếu ớt nằm cuộn tròn trên chiếc giường mỹ nhân trải đệm hoa mẫu đơn, vừa ho khan vừa hỏi Nhạc Dao: "Khụ khụ, Nhạc tiểu nương t.ử, bệnh của ta thật sự không sao chứ?"

"Thật sự không sao." Nhạc Dao gật đầu, còn liếc nhìn cái đệm mẫu đơn dưới thân Lý Hoa Tuấn, thầm nghĩ, sao người bên cạnh Nhạc Đô úy cũng thích mẫu đơn thế nhỉ?

Haizz, chắc là trên sao dưới vậy thôi.

Không ngờ Lý Phán tư nhìn phóng khoáng thế mà cũng biết nịnh nọt ra phết.

"Nhưng nóng trong người sao lại khó chịu thế này?"

Lý Hoa Tuấn thực sự không hiểu.

"Ngài không phải nóng trong do ăn uống bình thường đâu, ngài là giận quá hóa bệnh phải không? Đại khí thương thân a." Vừa rồi nàng cũng bắt mạch cho Lý Hoa Tuấn, đúng như dự đoán của nàng.

Lý Hoa Tuấn lập tức ngồi thẳng dậy: "Tiểu nương t.ử sao cái này cũng bắt mạch ra được?"

Nhạc Dao cười, an ủi: "Tuy đại khí thương thân, nhưng với tuổi của ngài, uống t.h.u.ố.c tĩnh dưỡng t.ử tế cũng không sao. Từ hôm nay trở đi đừng thức đêm nữa, uống t.h.u.ố.c năm ngày là có thể ngừng, sau đó nghỉ ngơi thêm mấy ngày, nhiều nhất mười ngày là khỏi hẳn."

Lúc đi dạo trong Quân d.ư.ợ.c viện, từ xa nàng đã nhận ra Lý Hoa Tuấn và Nhạc Trì Uyên. Dù sao Nhạc Trì Uyên ngồi cũng cao hơn người khác một cái đầu, hạc giữa bầy gà, rất khó không nhìn thấy.

Nàng bèn lại gần.

Ban đầu không lên tiếng là vì Lưu Tiến sĩ chẩn đoán không sai, Lý Hoa Tuấn đúng là bị Ôn bệnh. Ôn bệnh trong Tây y không có chứng bệnh tương ứng rõ ràng, rất nhiều chứng viêm nhiễm cấp tính đều có thể quy vào Ôn bệnh.

Cho nên bệnh này cũng dễ bị chuyện bé xé ra to nhất.

Nhưng nhìn quầng thâm mắt dày đặc, vết loét trên lưỡi và ban đỏ trên người Lý Hoa Tuấn cũng biết, hắn thuộc dạng lo lắng, thức đêm, căng thẳng dẫn đến Ôn bệnh bùng phát cấp tính. Chỉ cần ngủ ngon, uống chút t.h.u.ố.c hạ hỏa, nguyên khí sẽ rất nhanh hồi phục.

Chứng Ôn bệnh nặng thực sự thường thấy ở người già và trung niên có cơ chế điều tiết cơ thể suy yếu, miễn dịch thấp, cơ thể không thể tự phục hồi. Người trẻ tuổi như Lý Hoa Tuấn nguyên khí dồi dào, dương khí tràn đầy, dân gian có câu: "Trên m.ô.n.g có ba đốm lửa", tuy dễ bị phát bệnh cấp tính do nóng nảy mệt nhọc, nhưng thực ra đến nhanh đi cũng nhanh.

Lưu Tiến sĩ chắc chắn cũng biết điều này. Hắn biện chứng khi khám bệnh rất rõ ràng, nhưng những lời nói phía sau rõ ràng là cố ý phóng đại.

Nhạc Dao cũng vì thấy tên Lưu Tiến sĩ kia sư t.ử ngoạm, mắt thấy sắp lừa ân nhân cứu mạng của mình nên mới vội vàng lên tiếng ngăn cản.

Hai mươi lạng bạc a! Người thường thời này chi tiêu cả năm chưa chắc đã hết hai mươi lạng! Kiếp trước nàng ghét nhất mấy bác sĩ lén viết giấy tay bảo bệnh nhân ra hiệu t.h.u.ố.c chỉ định bên ngoài mua t.h.u.ố.c giá trên trời để ăn chặn.

Lý Hoa Tuấn thở phào nhẹ nhõm, nhưng nghĩ đến việc phải mất mười ngày mới khỏi lại sốt ruột hỏi: "Tiểu nương t.ử, cô có cách nào làm ta khỏi nhanh hơn không?"

Chiến sự sắp đến, vừa phải chỉnh quân luyện binh vừa phải đốc thúc lương thảo, lại phải đề phòng Lưu Sùng ngáng chân... Hơn nữa, hắn nghe Đô úy nói với Nhạc tiểu nương t.ử muốn trừng trị đám Lưu Tiến sĩ, Nhạc tiểu nương t.ử không nghe ra ẩn ý nhưng hắn lại hiểu.

Đô úy e là còn muốn mượn việc này làm cơ hội tóm gọn bọn chúng, lôi hết những việc làm phi pháp của Lưu Sùng bao năm nay ra ánh sáng!

Mấy ngày nay việc cần làm nhiều như núi, hắn không thể bệnh lâu như vậy được.

Lý Hoa Tuấn cười khổ liên tục.

Nhạc Dao hơi suy tư, bỗng nhiên nhoẻn miệng cười: "Có."

Thấy nụ cười đó, Lý Hoa Tuấn vô cớ thấy sống lưng lạnh toát, nuốt nước miếng, dè dặt hỏi: "Là cách gì?"

"Lý Phán tư biết mà, chính là phương pháp đ.á.n.h gió (cạo gió) bằng đá biêm từng dùng cho Đỗ Lục Lang đấy." Lúc này Nhạc Dao cười còn giống hồ ly hơn cả Lý Hoa Tuấn, "Đánh gió bằng đá biêm cực kỳ hiệu quả trong việc thải độc nhiệt. Hiện tại trong tay tuy không có đá vừa tay, nhưng dùng ngón tay đ.á.n.h gió cũng được (chính là phương pháp 'nhéo tích' - nhéo dọc sống lưng). Ngài hôm nay chịu khó để ta nhéo một trận, cộng thêm uống t.h.u.ố.c, ngủ một giấc ngon lành, đảm bảo sáng mai dậy là đỡ bảy phần."

Mặt Lý Hoa Tuấn cứng đờ: "Cái này... chắc không đau đâu... nhỉ?"

Nhạc Dao lập tức ôm lương tâm xua tay: "Đương nhiên không đau! Ngài quên rồi sao, lúc trước Đỗ Lục Lang bé tí thế còn không thấy đau, Phán tư sợ cái gì?"

Lý Hoa Tuấn vẫn hơi không tin.

Nhạc Dao lập tức chỉ vào Nhạc Trì Uyên bên cạnh, hùng hồn đưa ra nhân chứng: "Ngài cứ hỏi Nhạc Đô úy xem, ta làm việc xưa nay nhanh nhẹn. Đừng nói đ.á.n.h gió bằng đá biêm, ngay cả nắn xương cũng không đau! Chỉ là nhìn dọa người thôi, thực ra chẳng đau chút nào. Nhạc Đô úy, ngài nói có phải không?"

Nhạc Trì Uyên thấy Nhạc Dao đến, cũng yên tâm về bệnh tình của Lý Hoa Tuấn, vốn đang chắp tay sau lưng đứng bên cửa sổ chờ, nghe câu này, không kìm được cả người cứng đờ.

Hắn quay đầu, bắt gặp đôi mắt to chớp chớp của Nhạc Dao, lại quay sang bên kia bắt gặp ánh mắt dò xét và nghi ngờ của Lý Hoa Tuấn.

Nhạc Trì Uyên trầm mặc thật sâu một lúc lâu, chung quy vẫn sĩ diện hão, cũng học Nhạc Dao ôm lương tâm gật đầu: "Ừ, là nhìn đau thôi, thực ra... không đau."

Lý Hoa Tuấn không dễ lừa, vẫn do dự: "Thật sao?"

Rõ ràng hôm đó hắn cũng có mặt mà. Hắn còn nhớ nếu không phải Nhạc Dao châm cứu trước, Đô úy đau đến mức suýt co giật. Chẳng lẽ hắn nhìn nhầm?

Ánh mắt Nhạc Trì Uyên lảng đi chỗ khác, gật đầu lần nữa.

Ừ, không sai, hắn không đau.

Nhạc Dao đã nóng lòng muốn thử, xoa tay hầm hè, xắn tay áo lên: "Lý Phán tư thử một lần là biết. Nếu dùng cách này mà ngày mai không thấy đỡ nhiều, Phán tư cứ việc đến bắt ta!"

So với việc khám bệnh kê đơn thông thường, Nhạc Dao thực ra rất nghiện các liệu pháp ngoại trị như cạo gió, xoa bóp, nắn xương... Hơn nữa bản thân nàng cảm thấy khi trị liệu như vậy rất giải tỏa căng thẳng.

Đương nhiên nàng sẽ không cố ý làm những trị liệu không cần thiết cho bệnh nhân, nhưng nếu ngoại trị cũng tốt cho bệnh nhân, nàng rất sẵn lòng, rất vui vẻ dùng những biện pháp này.

Thế là nàng khuyên giải: "Lý Phán tư là người sắp ra chiến trường, sao có thể sợ chút đau đớn cỏn con này chứ?"

"Thực sự không đau đâu, tin ta đi."

Vì đại sự lập công tương lai, vì có thể sớm trở về đại doanh quân Kiến Khang, vì chứng minh bản thân với cha, Lý Hoa Tuấn nghĩ nghĩ, c.ắ.n răng gật đầu.

Thế là ngày hôm đó, vào một buổi chiều vô cùng bình thường, tiếng kêu t.h.ả.m thiết liên hồi của Lý Hoa Tuấn đột ngột vang vọng khắp Đô hộ phủ Cam Châu.

"Đau đau đau đau!!"

"Cứu mạng! Á! Á! Cứu ta với!"

"Đừng nhéo nữa, tha cho ta đi huhuhuhu ta khai hết mà... Mẹ ơi! Mẹ ruột ơi! Huhuhu..."

Tiếng kêu t.h.ả.m thiết thê lương xuyên qua hành lang, vượt qua tường cao, dọa cho lũ quạ hàn sống trên cành cây trong Đô hộ phủ giật mình vỗ cánh bay tán loạn.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.