Duy Đông - Chương 7

Cập nhật lúc: 15/07/2026 01:02

"Tranh Tranh, nếu không có bà cố thì sẽ không có mẹ của bây giờ."

Bà đã cứu tôi hai lần.

Lần đầu tiên là khi mới chào đời, bà nhặt tôi về, cho tôi cái ăn cái mặc.

Lần thứ hai là khi tôi muốn tự sát, bà đã dùng cuốn sổ nguyện vọng kia khơi dậy ý chí sống trong tôi.

Tôi dẫn Giang Tranh lạy bà nội ba lạy.

"Bà nội, bà từng bảo con hãy cứ bước tiếp, bước mãi đường sẽ rộng mở, con đã nghe lời bà mà đi đến tận bây giờ."

"Bà bảo con đừng giữ lòng thù hận, nên con đã nỗ lực để sống tốt cuộc đời của mình."

"Nhưng bà nội ơi, bà cũng từng dạy con, có ơn báo ơn, có thù báo thù, bà còn nhớ không ạ?"

Bà nội của tôi, chẳng phải là người dễ bắt nạt đâu.

Thời trẻ sống một mình, lũ du côn trong làng đến huýt sáo trêu ghẹo, bà liền hất cả xô phân bón ruộng lên người chúng.

Hàng xóm thấy bà sống một mình tưởng dễ bắt nạt, cứ đòi xây nhà lấn sang ruộng của bà.

Bà cầm cái cuốc đứng giữa ruộng, ai dám động vào ruộng của bà, bà liền đập cho kẻ đó đầu rơi m.á.u chảy.

Khi tôi đi học bị người ta bắt nạt, bà liền đến trường đ.á.n.h cho tên con trai bắt nạt tôi một trận tơi bời.

Vậy nên tôi có hận Cố Trường Canh không?

Có hận.

Không phải hận anh ta vứt bỏ tình cảm của chúng tôi, mà hận anh ta khiến bà nội phải ra đi trong nuối tiếc, lúc lâm chung vẫn còn bận lòng lo lắng cho tôi.

"Bà nội, những năm qua trong lòng con vẫn luôn giấu một cái dằm."

"Con muốn nhổ cái dằm ấy đi, bà thấy có được không ạ?"

Gió đông lướt qua t.h.ả.m cỏ, trong gió mang theo mùi cỏ thơm, giống hệt mùi hương trên bàn tay của người bà đã cày cuốc cả đời.

Tôi biết, bà nội sẽ đồng ý thôi.

Bà luôn là như vậy, từ nhỏ đến lớn, cái gì cũng chiều theo ý tôi.

Sau khi trở về ngôi nhà cũ, tôi dọn dẹp qua loa rồi cùng Giang Tranh ở lại đó vài ngày.

Cố Trường Canh không biết tôi về vùng núi, dường như anh ta đang tìm tôi.

Đồng nghiệp nói, anh ta đến văn phòng luật sư để hỏi thăm tung tích của tôi.

Đêm khuya, tôi nhận được một cuộc điện thoại.

Người ở đầu dây bên kia im lặng rất lâu, chỉ có tiếng gió rít gào như oán như than.

Tôi đoán được là ai gọi, liền hỏi: "Có chuyện gì?"

"Không có gì thì tôi cúp máy đây."

Vừa định nhấn nút ngắt cuộc gọi, anh ta liền ngăn lại: "Đợi đã."

"Giang Dữu, chúng ta tái hôn đi."

Cố Trường Canh nói câu này, thật ra tôi cũng không ngạc nhiên mấy.

Một bên là người vợ cũ đã ly hôn và cô con gái đáng yêu.

Một bên là người vợ hay nghi kỵ và đứa con trai khóc không dứt.

Cố Trường Canh đã có thể chọn phản bội vợ một lần, thì cũng có thể phản bội lần thứ hai.

Tôi khẽ cười nhạt: "Sao thế, anh muốn phạm tội trọng hôn à?"

Anh ta nói: "Tôi sẽ ly hôn với Hướng Noãn."

"Đừng lừa tôi nữa. Luật quy định trong vòng một năm sau khi vợ sinh con, người chồng không được phép đệ đơn ly hôn, trừ khi người vợ tự nguyện."

"Hướng Noãn đã vất vả mới ngồi được vào vị trí đó, làm sao nỡ từ bỏ chứ?"

Giọng Cố Trường Canh lạnh lùng, cứng rắn.

Anh ta nói: "Tôi sẽ nghĩ cách."

Tôi cũng đoán được cái gọi là cách của Cố Trường Canh là gì.

Chẳng qua là đưa tiền, dùng tiền để Hướng Noãn đồng ý.

Nhưng anh ta đã đ.á.n.h giá thấp Hướng Noãn rồi.

Một người phụ nữ vừa vào đại học đã đi quyến rũ đàn ông có vợ thì không phải vài đồng lẻ là có thể đuổi được đâu.

Ngồi vững vị trí bà Cố rõ ràng là có lợi cho cô ta hơn nhiều.

Tôi không can thiệp vào chuyện vợ chồng họ, sau khi đưa Giang Tranh về Bắc Thành, cuộc sống vẫn cứ trôi qua như cũ.

Chỉ là Cố Trường Canh bắt đầu tìm đủ mọi cách để len lỏi vào cuộc sống của tôi.

Sự lạnh lùng và thờ ơ của tôi ngược lại càng khiến anh ta thêm điên cuồng.

Con người thật kỳ lạ, lúc có được thì không biết trân trọng, đến khi mất đi rồi mới bắt đầu cuống cuồng.

Mối quan hệ giữa Cố Trường Canh và Hướng Noãn dần trở nên bế tắc.

Ngày Giáng sinh, tôi tìm một nhà hàng đẹp đưa Giang Tranh đi ăn.

Cố Trường Canh chiếm chỗ ở bàn bên cạnh, lặng lẽ quan sát chúng tôi.

Khi tôi đang nếm thử món tráng miệng cho Giang Tranh, Hướng Noãn đột nhiên xông tới.

Cô ta hất tung khăn trải bàn, quát lớn hỏi tôi: "Giang Dữu, rốt cuộc cô muốn thế nào?"

"Chiếm giữ chồng của người khác, cô thấy vui lắm sao?"

Tôi không lên tiếng, vì tôi nhìn thấy Cố Trường Canh bước đến, chắn trước mặt tôi.

Giống hệt như cách anh ta đã từng làm với tôi dưới hầm gửi xe năm đó, anh ta thản nhiên nhìn Hướng Noãn:

"Không liên quan gì đến cô ấy cả, cô có giận thì cứ trút lên đầu tôi đây này."

Có lẽ vì ánh mắt của Cố Trường Canh đã kích động đến cô ta, Hướng Noãn gào lên hỏi lại anh ta:

"Trong mắt anh chỉ có đứa con gái ốm yếu đó thôi sao?"

"Con trai anh đã sốt cả ngày rồi, sao anh nhẫn tâm không thèm đến thăm nó?"

Hôm nay cô ta không trang điểm, sắc mặt vàng vọt, trông vô cùng mệt mỏi.

Tôi chợt nhận ra, thời gian thực sự công bằng với tất cả mọi người, nó đều khắc lên ta những dấu vết riêng.

Ngày đầu gặp cô ta ở nhà ga, cô ta nói thứ tiếng phổ thông không lưu loát, mặc quần áo giản dị, đôi mắt đen láy tràn đầy hy vọng vào tương lai.

Còn bây giờ, trông cô ta chẳng khác nào một người đàn bà bị giam hãm lâu ngày trong chốn thâm cung.

Một mối tình tồi tệ đúng là thứ dễ bào mòn con người ta nhất.

Trong mắt Cố Trường Canh không lấy một chút thương xót, anh ta chỉ bình thản nói một câu:

"Nếu không chịu nổi thì ly hôn đi."

Hướng Noãn loạng choạng: "Ly hôn?"

"Tôi không ly hôn, tôi sẽ không đồng ý đâu."

"Vậy thì cứ dây dưa đi, đợi đến khi đứa trẻ tròn một tuổi, tôi sẽ khởi kiện. Cô biết mà, tôi có thể thuê luật sư giỏi nhất, chuyện ly hôn này tôi đã quyết thì chắc chắn sẽ làm được."

Hướng Noãn nhìn Cố Trường Canh lặng thinh một lúc, như thể đã hạ quyết tâm điều gì đó, rồi quay lưng bỏ đi.

Đối diện văn phòng luật có một trung tâm phục hồi sau sinh tốt nhất thành phố, Hướng Noãn xuất hiện ở đó liên tục.

Cô ta bắt đầu ra vào phòng tập yoga, thẩm mỹ viện, trang điểm cũng trở nên tinh tế hơn.

Hơn một tháng sau, tôi nhận được một tin nhắn đa phương tiện.

Đó là một tờ giấy siêu âm thai.

Hướng Noãn m.a.n.g t.h.a.i rồi.

Nhìn thấy tờ giấy đó, tôi cũng không thấy quá bất ngờ.

Cố Trường Canh vốn có bản tính này, vừa nói yêu người phụ nữ này, vừa có thể lên giường với người phụ nữ khác.

Hướng Noãn gửi cho tôi một câu.

"Chỉ cần con chưa tròn một tuổi, anh ấy không thể ly hôn với tôi."

"Tôi đã có thể m.a.n.g t.h.a.i đứa đầu, thì cũng sẽ có đứa thứ hai."

Cách ngu ngốc nhất chính là dùng con cái để trói buộc đàn ông.

Huống hồ, người cô ta đối mặt lại là Cố Trường Canh.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Duy Đông - Chương 7: Chương 7 | MonkeyD