Duyên Nợ "tám Căn Hộ" - Chương 1
Cập nhật lúc: 03/08/2026 14:02
Đám cưới đã cận kề thế mà gã bạn trai của tôi lại đòi hủy hôn.
Lý do thì vô cùng nực cười.
Gã nói gã vừa thi đỗ công chức, sau đó lại sang chê bai công việc làm thuê làm mướn của tôi.
“Đợi bao giờ cô lên bờ được như tôi, hai đứa mình mới có cơ hội dắt tay nhau đi tiếp.”
Tôi thầm cảm ơn cái ân huệ không cưới của gã.
Bởi vì căn nhà cũ của tôi mới giải tỏa, được đền bù tận tám căn hộ.
Có đem cho không ai thì cho, chứ tuyệt đối không bao giờ có cửa rụng vào tay cái loại người cặn bã như gã!
1
Ngày cưới đã cận kề, gã bạn trai bỗng nhiên thi đỗ công chức.
Tôi cứ ngỡ đây là song hỷ lâm môn, ngờ đâu lại biến thành cái cớ để gã chần chừ hoãn lại ngày cưới.
"Thiến Thiến, hay là tụi mình dời đám cưới sang năm sau đi em? Anh vừa mới vào cơ quan nhận việc, chân ướt chân ráo mà đã xin nghỉ phép đi kết hôn thì coi sao được."
Lòng tôi thắt lại một nhịp, nhưng vẫn cố gượng một nụ cười trên môi: "Nếu vậy thì tụi mình đẩy ngày cưới lên sớm hơn, tranh thủ hoàn thành sớm cho xong chuyện."
"Làm vậy sao được, đời người chỉ có một lần đại sự, sao có thể xuề xòa qua loa như thế. Với lại, bên phía nhà hàng tiệc cưới người ta cũng khó mà sắp xếp điều chỉnh lại lịch cho mình được."
Nụ cười trên môi tôi vụt tắt, tôi lại cố rặn ra một lời chống chế: "Không sao đâu anh, bên nhà hàng có T.ử Hi quản lý mà, cậu ấy sẽ ra tay thu xếp ổn thỏa giúp tụi mình."
"Nhưng mà..."
Tiết Dịch vẫn cứ lấp l.i.ế.m ấp úng, gương mặt lộ rõ vẻ tiến thoái lưỡng nan.
Tôi đành phải sa sầm nét mặt xuống chất vấn: "Anh rốt cuộc là có ý gì hả?"
"Thiến Thiến, em đừng có nổi giận làm gì, ý của mẹ anh là... muốn đợi bao giờ em thi đỗ được một cái suất biên chế sự nghiệp rồi thì hai đứa mình mới tính đến chuyện kết hôn."
"Vậy còn ý của anh thì sao?"
Tiết Dịch lập tức ngậm hột thị không thèm ho he một lời.
Tôi liền mở miệng đáp trả thay gã: “Cái thói bám váy mẹ và sự nhu nhược hèn nhát, hai cái thứ đức hạnh đó một mình anh thầu hết sạch sành sanh rồi đấy.”
Bị tôi thẳng tay vạch trần cái bộ mặt thật được bao bọc kỹ càng suốt ba mươi năm trời, Tiết Dịch mặt mũi không còn chút sĩ diện, lập tức nổi điên trừng mắt quát tháo:
"Cô làm cái trò gì thế hả! Có chuyện gì thì không thể t.ử tế mở mồm ra mà nói với nhau được à!"
"Tôi đang đứng đây dùng thứ ngôn ngữ của con người để nói chuyện vô cùng t.ử tế đấy chứ, anh nghe không hiểu thì đó là cái vấn đề về mặt giống loài của anh rồi."
Buông lại một nụ cười khinh bỉ tột cùng, tôi quay người dứt khoát bỏ đi thẳng.
Cái gã Tiết Dịch này quả thực là kẻ có cái bản mặt dày hơn thớt, thừa hiểu cái lời châm biếm của tôi là có ý gì, liền vội vã lao thục mạng về phía trước túm c.h.ặ.t lấy cánh tay tôi lôi kéo:
"Lữ Thiến, mẹ tôi nói chẳng sai một chữ nào cả, cô nhìn lại cái bộ dạng của cô lúc này xem ra cái thể thống gì không cơ chứ! Chẳng qua là cậy mình có cái suất làm việc ở Lâm thị, mà đã ảo tưởng nghĩ mình là thiên kim tri thức thanh cao lắm rồi chắc! Tôi nói cho cô biết, Lâm thị bấy giờ đang dính líu vào các vụ bê bối vi phạm thương mại nghiêm trọng, chỉ trong vòng vài phút nữa thôi là sẽ phá sản sập tiệm ngay lập tức đấy. Cô mà không chịu mau ch.óng đi ôn thi công chức đi, thì cứ ngồi đó mà húp không khí qua ngày đoạn tháng nhé!"
Úi chà, quả thực không hổ danh là gã nhân viên chuẩn bị lên bờ gia nhập vào bộ máy nhà nước có khác.
Đến cả cái bí mật cơ mật thuộc hàng tối cao của Lâm thị chúng tôi, vốn chỉ có chưa đầy mười người trong ban quản trị nắm rõ, vậy mà một gã người ngoài như gã cũng có thể nắm thóp rõ mồn một như lòng bàn tay.
Ngay cả bên cơ quan thanh tra khi chưa đưa ra phán quyết kết luận chính thức cuối cùng thì cũng chẳng có ai có cái lá gan dám ngang nhiên rêu rao cái chuyện này ra ngoài cả.
Thế mà Tiết Dịch lại có thể đường hoàng đứng giữa thanh thiên bạch nhật mà ngoác cái mồm ra rêu rao như thật.
Nương theo cái lịch sử huy hoàng năm năm liền đi thi công chức của gã còn chẳng nổi một lần lết xác bước qua nổi cái vòng gửi xe, chậc chậc...
Cái chuyện đứng sau đạo diễn lần này xem ra chẳng hề đơn giản chút nào rồi đây.
"Cái đó thì không dám phiền anh phải tốn công tốn sức lo lắng hộ đâu ạ. Cái món không khí đó, bổn cô nương đây có thừa tiền để húp, và cũng nguyện ý được húp dài dài. Ngược lại là anh đấy, một khi đã may mắn đặt chân được vào trong cái bộ máy đó rồi thì tốt nhất là cứ ngoan ngoãn mà an phận thủ thường ở yên trong đó đi, đừng có dại dột mà vác cái mặt ra ngoài làm hại người hại mình nữa nhé."
"Được lắm! Cô giỏi thì đừng có mà hối hận!"
Tiết Dịch hầm hầm tức giận đùng đùng sải bước bỏ đi thẳng.
Trong thâm tâm tôi không hề mảy may có một chút luyến tiếc vương vấn nào cả, ngược lại còn cảm thấy vô cùng thong dong nhẹ nhõm.
Tôi vẫy tay gọi nhân viên phục vụ đến dọn dẹp sạch sành sanh mặt bàn, gọi thêm một ly cà phê mới, rồi móc điện thoại ra bấm số gọi cho T.ử Hi.
"Cái gì cơ?! Chia tay rồi á?! Vậy còn bên phía bác trai thì tính sao bây giờ, bác Lữ mà nổi trận lôi đình lên một phát là thẳng tay tước bỏ toàn bộ quyền thừa kế nhà cửa của mày luôn đấy chứ chẳng chơi đâu."
Tôi đến chịu cái mạch suy nghĩ của cô nàng này luôn rồi, cái phản xạ đầu tiên của cô ta vậy mà lại là lo lắng cho mấy căn hộ của tôi.
Tôi tức quá hóa cười đáp lời: "Làm sao mà có chuyện đó được cơ chứ, cha tao chỉ có độc một đứa con gái duy nhất là tao thôi, không trao lại cho tao thì ông biết đem dâng tặng cho ai bây giờ."
Nhắc đến cái chuyện này, trong lòng tôi cũng vô cùng bất lực đau đầu.
Chẳng qua là nhờ phúc đức của tổ tiên ba đời để lại, căn nhà tự xây ba tầng của gia đình tôi nằm ngay trong khu vực quy hoạch giải tỏa để xây dựng trung tâm thương mại CBD sầm uất bậc nhất thành phố.
Bên phía nhà đầu tư dự án sau khi thương lượng ổn thỏa đã đền bù cho gia đình tôi tổng cộng tận tám căn hộ chung cư cao cấp.
Chỉ trong vòng một đêm ngắn ngủi, cha tôi - người đàn ông bấy lâu nay vốn chỉ biết bán mặt cho đất bán lưng cho trời làm lụng cửu vạn vất vả nuôi gia đình, bỗng nhiên một bước lên mây biến thành gã đại gia triệu phú sở hữu khối tài sản khổng lồ.
Cái việc đạt được tự do tài chính này, nhìn qua thì thấy tốt thật đấy, thế nhưng nghĩ kỹ lại thì cũng chẳng phải là điều hoàn toàn hoàn hảo.
Đời sống vật chất bỗng nhiên được đáp ứng đầy đủ dư dả quá mức, khó tránh khỏi việc khiến cho đời sống tinh thần trở nên trống trải u uất.
Lão già nhà tôi sau khi được nghỉ hưu an nhàn ở nhà, liền đem toàn bộ tâm tư sức lực đổ dồn hết lên đầu đứa con gái là tôi.
Ông chỉ đưa ra đúng một cái yêu cầu bắt buộc duy nhất, đó là trước năm ba mươi tuổi, tôi bắt buộc phải kết hôn cưới chồng sinh con cho ông yên lòng.
Nếu như tôi dám cả gan làm trái lệnh ông, thì ngoại trừ căn hộ có diện tích nhỏ nhất ông để lại cho tôi làm cái chuồng ch.ó ra, còn lại bảy căn hộ đắt đỏ kia, ông thích đem dâng tặng cho ai thì ông tặng, tôi không có cửa chạm vào nổi một xu dính túi.
Ngẫm đi nghĩ lại thì chỉ còn chưa đầy năm tháng nữa là tôi chính thức cán mốc sinh nhật tuổi ba mươi rồi.
Để có thể hiện thực hóa giấc mộng làm bà chủ thầu thu tiền trọ thong dong suốt đời, tôi mới đành phải ngậm bồ hòn làm ngọt chấp nhận đi xem mắt, rồi mới gật đầu hẹn hò yêu đương với Tiết Dịch bấy lâu nay.
