Em Bé "social Butterfly", Mẹ Ruột Ngượng Chín Mặt [thập Niên 70] - Chương 159
Cập nhật lúc: 10/02/2026 16:33
"Chẳng để được bao lâu đâu, Tiểu Hổ mà nhìn thấy là nó chắc chắn sẽ ăn sạch." Chị béo nói, "Nó ăn một nửa, anh nó ăn một nửa. Nếu không phải sợ bị lộ là một mình nó ăn hết thì nó còn chẳng thèm chia cho anh nó đâu."
Chị béo để đồ vào cái giỏ tre mình mang theo, việc này cũng đỡ cho Tống Phượng Lan phải mang sang.
Ngay lúc đó, Phạm Nhã Ni cũng đến, cô ấy làm một ít bánh quy và những thứ tương tự. Phạm Nhã Ni làm dư ra một ít nên đặc biệt mang sang tặng Tống Phượng Lan, tình cờ gặp chị béo vẫn chưa về.
"Cô đến cũng đúng lúc lắm." Tống Phượng Lan nói, "Tôi vốn cũng định mang sang cho cô đây."
Nhạc Hoành Vệ đi cùng Phạm Nhã Ni. Bụng Phạm Nhã Ni đã lớn rồi, Nhạc Hoành Vệ lo vợ gặp chuyện nên đích thân đi cùng.
"Nhiều đồ ngon thế này sao." Phạm Nhã Ni nhìn những thứ đó, thầm nghĩ nếu Tống Phượng Lan không làm nghiên cứu mà đi mở tiệm bánh thì chắc chắn sẽ kiếm được bộn tiền.
"Không nhiều đâu, mỗi loại tôi lấy cho hai người một ít." Tống Phượng Lan nói, "Hai người đừng có chê ít nhé."
"Sao mà chê được? Tôi còn chẳng chê đâu." Phạm Nhã Ni nói.
"Có ăn đậu phụ không?" Chị béo hỏi, "Nhà chị làm đậu phụ, còn có cả ít đậu phụ non nữa, có thể dùng để nấu canh ăn."
"Được chứ ạ, cho em xin hai miếng." Phạm Nhã Ni nói, "Em cũng mang cho Tiểu Hổ và Tiểu Văn nhà chị một ít bánh quy đây."
Phạm Nhã Ni đưa cho nhà Tống Phượng Lan nhiều bánh quy hơn hẳn, nhiều đến mức có thể nhìn thấy rõ ràng. Chị béo không chấp nhặt chuyện này với Phạm Nhã Ni, con người ta ai cũng có lúc thân lúc sơ, nhà chị với Phạm Nhã Ni chỉ là quan hệ hàng xóm láng giềng, Phạm Nhã Ni chịu mang đồ sang biếu là tốt rồi. Đồ chị béo biếu nhà Phạm Nhã Ni cũng không nhiều bằng biếu nhà Tống Phượng Lan, chị béo đương nhiên không thể yêu cầu Phạm Nhã Ni phải biếu mình nhiều đồ hơn được.
Tống Phượng Lan cũng xếp đồ ăn vào giỏ tre cho hai nhà, thế là cô không còn ai khác phải mang đi biếu nữa. Tống Phượng Lan làm đồ ăn không hề đưa cho nhà Chính ủy Triệu, không cần thiết cứ phải đi nịnh nọt mấy vị lãnh đạo đó làm gì, người không biết lại tưởng họ muốn trèo cao.
Vợ chồng Phạm Nhã Ni xách giỏ tre đi theo chị béo lấy đậu phụ, chị béo còn tặng thêm mấy cái bánh rán, không nhiều, chỉ vài cái thôi.
Bà Phương nhìn thấy hành động của nhà hàng xóm nhưng không dám hé răng nửa lời. Trước đây, bà Phương nói mấy lời đó đã khiến Chính ủy Triệu đích thân đến tận nhà dặn dò Phương Húc Đông. Bây giờ Phương Húc Đông đã chuyển ngành rồi, nhưng vẫn phải giữ kẽ một chút, kẻo sau này không được ở lại đây nữa.
Không thể nói ở bên ngoài, bà Phương liền lầm bầm vài câu với Cao Tú Tú.
"Họ cứ thế mang đồ ăn biếu nhau suốt." Bà Phương nói, "Chẳng thấy mang sang cho nhà mình miếng nào."
"Đại Ni xảy ra chuyện rồi, họ làm sao dám mang đồ ăn sang cho nhà mình nữa." Cao Tú Tú nói.
Đại Ni là con gái lớn của Cao Tú Tú, họ thường gọi là Đại Ni, con gái thứ hai gọi là Nhị Ni. Đương nhiên hai đứa trẻ đều có tên khai sinh, chỉ là làm cha mẹ thì vẫn thích gọi tên ở nhà như vậy, người ngoài cũng cứ thế mà gọi theo.
"Mẹ ơi, nhà mình tự làm chút đồ ăn là đủ rồi." Cao Tú Tú không dám nói nhiều.
Cao Tú Tú cảm thấy nhà mình giờ đây đúng là không bằng được những nhà kia. Người ta vẫn ở lại bộ đội, không chừng sau này còn thăng chức nữa. Còn chồng mình thì đi làm công an ở đồn, chỉ là một viên công an rất bình thường, điều này khiến Cao Tú Tú cảm thấy hụt hẫng vô cùng. Cô vốn mong chồng mình có một chức vụ cao hơn, nhưng thực tế thì không được như vậy.
"Làm chứ, đương nhiên phải làm rồi." Bà Phương nói, "Không làm chút đồ ăn thì cứ đứng nhìn người ta ăn à?"
Bà Phương không muốn lúc nào cũng phải nhìn người khác ăn, nhà mình phải làm nhiều đồ ăn một chút, lại còn phải là những món thơm phức để người ta ngửi thấy cũng phải thèm thuồng.
Tại nhà họ Tần ở thủ đô, anh cả Tần sau khi biết tin chị hai cùng chồng con trở về thì sắc mặt có thoáng chút không vui. Em gái anh cứ thế dắt díu cả nhà vào ở.
Lúc ăn cơm, chị hai liên tục gắp thức ăn cho các con, bảo các con ăn nhiều vào, ăn nhiều thịt vào. Chị hai không hề khách sáo với những người này. Nhà người khác đều biết tìm cách để con cái về thành phố, còn bố mẹ chị lại chẳng muốn chị về sớm chút nào, bảo là không nên dùng thủ đoạn, bảo là nhỡ bị người ta phát hiện tố cáo thì không hay. Nhưng nhà người khác cũng đều mua việc làm như vậy, tìm đủ mọi cách để ở lại thành phố đó thôi.
Chồng chị hai không dám ăn nhiều, còn chị hai thấy chồng ăn hết một bát cơm lại đứng lên xới thêm cho anh.
"Đây là nhà bố mẹ, là nhà anh cả, cũng là nhà của chúng ta nữa. Chúng ta với họ là người một nhà, không cần khách sáo làm gì." Chị hai nói, "Cứ ăn no vào, đừng để bị đói."
Chị hai nghĩ nếu họ không ăn no bụng thì đến lúc đói cũng chẳng có gì khác để ăn.
Vưu Vân thấy gia đình chị hai ăn uống ngấu nghiến như vậy cũng không cảm thấy có gì lạ, chị hai ở dưới quê đã chịu nhiều vất vả rồi nên mới như thế.
Trước mặt chị hai, Vưu Vân không tiện nói gì, cô kéo anh cả Tần vào phòng.
Vưu Vân biết một khi cả nhà chị hai đã về thành phố thì họ sẽ không bao giờ rời đi nữa.
"Cô hai về rồi thì cứ để họ ở lại nhà đi anh." Vưu Vân nói, "Cứ để họ ở tạm một thời gian."
Vưu Vân biết anh cả Tần là một người khá ích kỷ. Trước đây có thể thấy rõ qua thái độ của anh cả đối với Tống Phượng Lan. Chuyện đó còn có thể giải thích là do Tống Phượng Lan không có quan hệ huyết thống với nhà họ Tần, Nhất Chu Nhỏ cũng cách vai với bố mẹ chồng và anh cả. Nhưng chị hai thì lại là người thân thiết hơn nhiều với anh cả.
"Cô hai đỗ cao đẳng rồi, sau này chắc chắn sẽ có tiền đồ." Vưu Vân nhắc nhở anh cả, đừng có đắc tội với một người có tương lai xán lạn, lúc này giúp đỡ một tay, dù sau này người ta có nhớ ơn mình hay không thì cũng tốt. Còn hơn là đắc tội với người ta để sau này người ta chỉ nghĩ đến chuyện trả đũa mình: "Trong nhà vẫn còn phòng trống, cứ để họ ở lại đi anh."
Phòng trống vốn là định để cho Tần Nhất Chu ở khi kết hôn, nhưng sau đó xảy ra những chuyện kia, Tần Nhất Chu cưới xong không ở lại nhà họ Tần. Đến lúc phân gia, vợ chồng Tần Nhất Chu cũng không ở, Tần Nhất Chu lại đi lính ở tận Nam Thành nên căn phòng đó càng không cần phải giữ lại cho họ nữa.
Anh cả Tần nhìn Vưu Vân, anh không ngờ cô lại suy nghĩ như vậy.
"Phải mất mấy năm đấy." Anh cả Tần nói.
"Em hỏi rồi, cô hai học cao đẳng ba năm là ra trường đi làm được rồi." Vưu Vân nói, "Ba năm thời gian, nói ngắn không ngắn, nói dài cũng chẳng dài. Nhà chúng ta rộng, phòng để không cũng phí. Cứ để cô hai ở đây cũng chẳng sao, còn chuyện ăn uống... Lúc nãy em nghe cô hai nói muốn bố mẹ tìm cho chồng cô ấy một công việc. Cũng đúng thôi, có một công việc thì tốt hơn. Anh cũng xem có giúp được gì không, họ là định ở lại đây đấy."
Lúc này chính là lúc ban ơn cho người khác, đợi đến sau này người ta cũng sẽ nhớ đến cái tốt của mình.
"Cô hai là em gái ruột của anh, cô ấy đã chịu bao nhiêu khổ cực dưới quê rồi. Cô ấy đã về rồi thì anh cũng nên giúp một tay." Vưu Vân nói, "Em thấy họ cũng không phải là người xấu."
Nếu là người xấu thì họ đã sớm đòi thêm tiền rồi chứ không phải đợi đến lúc này mới về.
Bây giờ giống như kiểu chị hai đỗ cao đẳng vinh quy bái tổ, chị ta muốn cho họ biết rằng dù không có họ, chị ta vẫn có thể về thành phố.
Vưu Vân không phải Điền Khả Thục, tầm nhìn của cô không hề hẹp hòi, suốt ngày chỉ nghĩ đến mấy thứ lợi lộc nhỏ nhặt trước mắt. Tầm nhìn vẫn phải phóng ra xa một chút, cứ mãi quẩn quanh trong mảnh vườn nhỏ của mình thì có ích gì.
"Em..." Anh cả Tần nhận ra Vưu Vân rất khác với Điền Khả Thục. Nếu là Điền Khả Thục thì cô ta chắc chắn sẽ không muốn gia đình chị hai ở lại trong nhà.
"Sao thế, có phải anh đang nghĩ đến người vợ trước của anh không?" Vưu Vân nhướng mày: "Đừng có coi em cũng nhỏ mọn như cô ta. Đó là em gái ruột của anh chứ có phải kẻ thù đâu. Em với em gái anh tuy không có quan hệ huyết thống nhưng cô ấy là cô của đứa trẻ trong bụng em."
Anh cả Tần nhìn vào bụng Vưu Vân, ánh mắt trở nên dịu dàng hơn hẳn: "Vậy thì cứ để cô hai ở lại đi."
Chị hai vốn dĩ đã chuẩn bị tinh thần là nếu người nhà họ Tần có ý kiến gì, chị ta sẽ làm loạn một trận. Tuy nhiên, thấy họ không nói lời nào khó nghe nên chị hai cũng không nói gì thêm.
Đến tối, bà Tần gọi điện cho Tần Nhất Chu, kể cho anh chuyện chị hai đã về thủ đô.
Nhà họ Tần có điện thoại, họ cứ thế gọi ở nhà chứ không cần ra ngoài.
"Chị hai về đón Tết cùng bố mẹ cũng tốt ạ." Tần Nhất Chu nói, "Năm nay bọn con không về được, phải đón Tết ở Nam Thành."
"Chồng chị hai con cũng đến, còn có cả ba đứa nhỏ nữa." Bà Tần nói, bà rõ ràng không muốn cả gia đình chị hai ở trong nhà vì sợ sau này sẽ phát sinh vấn đề: "Căn nhà trước đây của các con thì sao?"
"Căn nhà nào ạ?" Tần Nhất Chu hỏi, "Căn nhà bọn con ở trước đây là đồ hồi môn của Phượng Lan. À, ý mẹ là căn nhà bố mẹ chia cho con phải không? Căn nhà đó con cho thuê rồi, nhờ anh hai của Phượng Lan quản lý giúp."
Tần Nhất Chu vừa nghe đã hiểu ngay ý định của bà Tần. Bà muốn anh nhường phòng cho gia đình chị hai ở. Tần Nhất Chu nghĩ dù mình có đồng ý thì chị hai có chịu không? Lần này chị hai chính là nhắm thẳng vào những người ở nhà họ Tần mà về.
"Cho thuê rồi sao?" Bà Tần cau mày.
"Vâng ạ." Tần Nhất Chu gật đầu, "Anh hai đang quản lý, bọn con chỉ việc thu tiền thôi."
"Nhất Chu à, phòng để trống thì cho thuê cũng tốt, em ở lại nhà bố mẹ thế này là tốt lắm rồi." Chị hai giật phắt lấy ống nghe điện thoại: "Em đúng là ngốc, bố mẹ tùy tiện ném cho em một căn nhà nhỏ xíu mà em cũng nhận, đúng là chẳng biết đòi hỏi thêm cái gì cả. Mẹ gọi cho em là muốn lấy nhà của em cho chị ở đấy. Chị không ở nhà em đâu, em đừng có mà làm mấy chuyện linh tinh, em cũng chẳng phải là rể ở rể!"
Sau đó, chị hai "cạch" một cái cúp điện thoại.
"Cái này..."
"Mẹ, mẹ vội vàng đuổi chúng con đi thế cơ à?" Chị hai nhìn bà Tần.
"Không, không phải..."
"Cô hai, mẹ không có ý đó đâu." Vưu Vân vội vàng lên tiếng, sợ họ lại cãi nhau: "Chị với anh cả đã bàn bạc xong xuôi rồi, mọi người cứ việc ở lại đây. Đợi đến lúc cô hai tốt nghiệp ra trường được phân công tác, đơn vị phân nhà cho thì mọi người dọn ra sau cũng chưa muộn mà, không cần phải vội vàng đâu. Mọi người ở lại nhà cho thêm phần đông vui."
Vưu Vân kéo nhẹ vạt áo anh cả Tần, ra hiệu cho anh lên tiếng: "Đúng thế, chị dâu em nói đúng đấy. À đúng rồi, bên trạm thu mua phế liệu còn thiếu một chân làm tạm thời, chú em có hứng thú không? Chỗ đó thì hơi bẩn thỉu lộn xộn một chút, nhưng lương làm tạm thời ở đó cũng nhỉnh hơn một tí."
